Vương phi thất sủng: Lộ Lộ! Nàng dám!?

Chương 25



Lưu Vân thấy Lộ Lộ, tiến lại gần hỏi:

- Vương phi tỷ tỷ đi dạo đó sao?

Lộ Lộ cười nhạt:

- Bộ chứ Lưu Trắc phi không thấy ta đi dạo hay sao mà còn phải hỏi?

Nụ cười trên môi Lưu Vân cứng đờ. Nhưng ngay lập tức lấy lại dáng vẻ dịu dàng, nói:

- Món quà lần trước tỷ tặng muội hôm sinh thần thật là đẹp. Muội định cảm tạ mà mãi hôm nay mới gặp. Thật đa tạ tỷ tỷ.

Cô ồ lên một tiếng:

- Trắc phi là đang khen bó hoa hồng đẹp hay là hộp minh châu?

Lưu Vân cười khan:

- Ta... muội khen hộp minh châu.

Lộ Lộ thở dài:

- Tưởng gì? Chứ minh châu đó ta còn đầy. Vương gia ban cho ta mười hộp mà dùng mãi không hết. Cũng may hôm nọ sinh thần Trắc phi ta lại tống đi được hộp nữa. Nếu Trắc phi muốn, khi nào về ta sai người mang sang cho thêm.

Lưu Vân gượng cười:

- Nếu đã là quà Vương gia ban tặng tỷ, muội sao dám lấy thêm? Nhưng mà... sao khí sắc của tỷ nhìn kém vậy? Chẳng nhẽ vì tối qua Vương gia nghỉ tại Vân Uyển viện sao?

Muốn trêu tức cô sao? Không dễ dàng vậy đâu! Lộ Lộ nhếch môi cười:

- Ai nha! Tố Hà à! Ta nghĩ ngươi nên về mời đại phu khám mắt cho Trắc phi đi thì hơn. Kể từ hôm sinh thần Trắc phi đến giờ, đêm qua ta mới có một giấc ngủ bình yên. Thế vậy mà Trắc phi lại nhìn ra khí sắc ta không tốt. Thật buồn cười.

Cô không có nói rối đâu. Kể từ hôm giải xuân dược, đêm nào Lãnh Thiên cũng giày vò cô đến canh 2, canh 3. Báo hại cô ngày hôm sau nằm liệt giường. May mà tối qua cô nhanh trí, sai người khóa chặt cửa không cho chàng vào, nên hôm nay cô mới có một ngày bình yên hiếm hoi để đi dạo.

Lại nhìn Lưu Vân từ trên xuống dưới mấy lần. Tại sao tối qua Lãnh Thiên ở chỗ nàng ta, mà đến hôm nay nàng ta vẫn có thể đi lại? Nàng ta có sức mạnh siêu nhân ư?

- -----------------

Thời tiết tháng 10 đã lạnh. Lộ Lộ nhớ khi còn ở hiện đại, tháng 10 hẵng còn nóng. Khẽ thở dài, tất cả cũng là do biến đổi khí hậu.

Cô mặc váy màu hồng phấn, khoác một áo choàng mỏng màu trắng. Tóc vẫn chỉ búi đơn giản như mọi lần. Cô thong thả đi dạo trong sân Lộ Uyển viện.

- Vương phi! Vương phi! Không xong rồi!

Lộ Lộ nhíu mày nhìn Tiểu Lệ đang chạy vào, hỏi:

- Có chuyện gì?

Tiểu Lệ thở hổn hển, nói:

- Vương... phi! Trời lạnh l... lắm. Sao người khoác... áo mỏng...vậy? Lỡ đâu...nhiễm phong hàn... thì sao? Vào nhà rồi nói!

Hai người cùng bước vào trong. Lộ Lộ rót ra hai ly trà, đưa cho Tiểu Lệ một ly. Cô khẽ nhấm nháp ly trà. Ly trà màu xanh ngọc, hương thơm của trà vấn vương nơi chóp mũi. Trà nóng, uống vào ấm cả người, trong miệng lại còn vị ngọt thơm thoang thoảng.

Tiểu Lệ do chạy nên mệt, mặc kệ trà nóng tu một hơi hết sạch. Xong mới sực nhớ ra tin tức mình vừa nghe được, sốt sắng nói:

- Vương phi! Giờ phải làm sao đây? Lưu Trắc phi có thai được hai tháng rồi.

Động tác uống trà của Lộ Lộ thoáng ngừng lại, nhưng ngay lập tức trở lại như bình thường. Cô nhàn nhạt nói:

- Vậy thì em dặn dò cung nhân Lộ Uyển viện tránh xa Vân Uyển viện. Phải hết sức cẩn thận.

Tiểu Lệ nhíu mày:

- Vương phi, người không lo gì sao?

Lộ Lộ nhướng mày:

- Lo? Lo gì?

- Thì... nàng ta... có thai trước người.- Tiểu Lệ dè dặt đáp.

Cô khẽ nghịch ly trà trong tay:

- Trước hay sau thì vẫn là con thứ thiếp. Với lại chắc gì đứa bé trong bụng Lưu Trắc phi là con trai?

- --------------

Một tháng sau

Lộ Lộ khoác áo choàng lông cáo đi từ Ỷ Lãnh các ra. Lãnh Thiên gọi cô đến để dùng ngọ thiện với chàng. Ở trong đó đốt lò sưởi ấm áp nên ra ngoài vẫn chưa có quen, thấy hơi lạnh.

Nhìn tuyết rơi, giữ chặt mép áo choàng để tránh gió lạnh lùa vào, cô dẫn Tiểu Lệ về Lộ Uyển viện.

Đi được nửa đường thì bất ngờ gặp chủ tớ Lưu Trắc phi đang ngồi trong đình nghỉ chân. Có dự cảm không lành, trời lạnh thế này mà nàng ta lại đang có thai, ngồi đó đón gió thì tốt cho thai nhi sao? Huống hồ trời đang đổ tuyết lại chạy đến đây ngồi, rõ ràng là cố tình để gặp cô.

Thở dài, dù gì nàng ta cũng mang thai, tránh càng xa càng tốt. Đang định dẫn Tiểu Lệ đi vòng đường khác thì phía đó vọng đến tiếng của Lưu Vân:

- Vương phi tỷ tỷ lại đây dùng chút trà nóng đi. Sao phải tránh muội như vậy?

Lộ Lộ bất đắc dĩ đi vào trong đình, ngồi xuống. Tố Hà đỡ Lưu Trắc phi đứng dậy hành lễ. Lộ Lộ vội ngăn cản:

- Đứng lên đi! Không cần hành lễ. Trong bụng Trắc phi đang có máu mủ của Vương gia, nếu xảy ra mệnh hệ gì... ta sao gánh vác cho nổi?

Lưu Vân cười cười:

- Đa tạ tỷ tỷ ưu ái!

Lưu Vân tự tay rót trà, dâng lên Lộ Lộ.

Lộ Lộ nhíu mày, không biết nàng ta định dở trò gì. Đưa tay ra nhận ly trà thì tự dưng bàn tay chuyển đến cảm giác đau rát. Tiểu Lệ hốt hoảng tiến lên:

- Vương phi! Người... bị bỏng rồi.

Lưu Trắc phi trưng ra bộ mặt áy náy nhìn cô, quỳ phịch xuống:

- Vương phi tỷ tỷ tha tội, muội... là muội sơ ý. Kính mong tỷ tỷ tha tội.

Tiểu Lệ lo lắng chảy nước mắt:

- Rõ ràng nô tỳ thấy Trắc phi cố tình đổ trà nóng lên tay Vương phi.

Lưu Vân lắc đầu nguây nguẩy, ủy khuất nói:

- Muội... muội không có!

Lộ Lộ đứng lên:

- Không sao! Trắc phi đứng lên đi! Tiểu Lệ, chúng ta về.

Lộ Lộ vừa bước chân ra khỏi đình, Lưu Vân đã nở nụ cười chiến thắng. Trương Lộ Lộ, ta xem lần này ngươi làm sao để thoát?

- ----------------

Lộ Lộ vừa ăn điểm tâm vừa uống trà. Trời lạnh thế này, như vầy là sướng nhất.

Tiểu Lệ hốt hoảng chạy vào. Không để ý đến tóc và y phục mình đọng đầy tuyết đã vội vàng nói:

- Vương phi! Có chuyện không hay rồi. Lần này có thể chúng ta chết chắc.

Cô nhíu mày:

- Chuyện gì?

- Lưu Trắc phi sảy thai rồi!

"Choang"

Ly trà Lộ Lộ đang cầm trong tay rơi xuống đất vỡ tan. Cô hốt hoảng đứng bật dậy, hỏi dồn:

- Sảy thai? Sảy lúc nào? Vì sao lại sảy? Vương gia đang ở đâu?

Tiểu Lệ sợ hãi trả lời:

- Trắc phi sảy thai do... quỳ hơn... một canh giờ dưới trời tuyết lạnh. Vương gia... đã đến Vân Uyển viện từ lâu rồi ạ.

Lộ Lộ ước tính thời gian, mặt biến sắc. Hơn một canh trước... Chẳng phải là lúc cô gặp nàng ta ở đình nghỉ chân trong hoa viên sao?

Lộ Lộ ngã ngồi trên ghế. Cô cười lạnh. Thì ra đây là kế hoạch Lưu Vân bày ra để hãm hại cô. Lúc đó tuyết rơi, sẽ chẳng ai hơi đâu đi ra hoa viên. Mà nếu có ra, cũng sẽ từ xa nhìn thấy Lưu Vân quỳ xuống chứ không nghe thấy cô bảo nàng ta đứng lên. Lúc cô ra khỏi đình, nàng ta hẵng còn đang quỳ. Chỉ cần đợi cô đi xa, nàng ta ra trời tuyết quỳ là xong.

Bây giờ chẳng có ai có thể làm chứng cho cô. Đó lại là đứa con đầu tiên của Lãnh Thiên, cô... còn có thể sống sao?

Lộ Lộ hít sâu, nói:

- Tiểu Lệ! Chuẩn bị đi! Chúng ta tới Vân Uyển viện.

Tiểu Lệ ngăn cản:

- Nhưng mà...tuyết rơi nhiều lắm!

- Nhiều cũng phải đi.- Lộ Lộ quả quyết đáp.

Chuẩn bị xong xuôi, vừa đặt chân ra khỏi phòng đã có gia đinh vào bẩm báo:

- Vương phi cát tường! Bẩm Vương phi, Vương gia đang trên đường tới đây!

*còn tiếp*

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện