Vương phi thất sủng: Lộ Lộ! Nàng dám!?

Chương 24



Bàn tay trắng nõn vừa đưa lên hàng cúc thứ nhất đã bị một bàn tay khác ngăn lại. Lưu Vân thoáng ngạc nhiên, ngẩng đầu lên nhìn nam tử cao lớn trước mặt:

- Vương gia! Để thiếp hầu hạ ngài.

Lãnh Thiên kéo bàn tay nữ tử ra khỏi y phục mình, áy náy nhìn Lưu Vân:

- Bổn vương nhớ ra còn có chút việc cần phải giải quyết. Khi khác đến bù đắp cho nàng sau.

Đang định xoay người ra ngoài thì bị Lưu Vân ôm chặt lấy cánh tay:

- Việc? Việc gì mà quan trọng đến nỗi tối nay là sinh thần thiếp mà Vương gia cũng không thể ở lại một đêm? Việc gì mà không sớm không muộn nhất định phải đêm nay giải quyết chứ?

Chàng thở dài:

- Lúc nãy bổn vương thấy Lộ Lộ biểu hiện khác lạ nên... định đến xem nàng ấy một chút. Nếu nàng ấy không sao, bổn vương lập tức quay lại với nàng.

Lưu Vân trong lòng tức giận, chỉ hận không thể ngay lập tức băm vằm Lộ Lộ ra hàng trăm mảnh. Nhưng ngoài mặt tỏ ra yếu đuối, ủy khuất nói:

- Vương gia! Ngài đâu phải không biết bộ mặt thật của Lộ Lộ? Nàng ta dùng mọi thủ đoạn để chia cắt chúng ta, trèo lên ghế Vương phi. Vì vậy... Lỡ đâu... lỡ tối nay nàng ta chỉ là giả vờ để Vương gia đến đó? Rồi... có khi nào... nàng ta không cho Vương gia về với thiếp nữa không?

Lãnh Thiên thoáng sững sờ, nhưng ngay lập tức trong đầu hiện ra nụ cười thuần khiết luôn cười với chàng. Bình ổn lại tâm trạng, vỗ vỗ mu bàn tay của Lưu Vân, trấn an nàng:

- Dù gì bổn vương cũng nên qua nhìn một chút. Nàng vốn dĩ dịu dàng hiền lương... chắc không vì chuyện này mà để bụng bổn vương chứ?

Lưu Vân cứng họng, không nói được lời nào. Vương gia đã nói nàng hiền lương, nàng còn giữ chân ngài được sao? Rũ mi mắt, nhu thuận buông tay ra, yếu ớt nói:

- Vương gia đi cẩn thận.

Lãnh Thiên không chần chừ, đi nhanh ra cửa.

Vừa bước ra khỏi Vân Uyển môn, chàng dùng khinh công nhanh nhất có thể phi thân đến Lộ Uyển viện ở phía tây.

Lúc nãy khi dời khỏi bữa tiệc, chàng thấy Lộ Lộ khác thường, trong lòng lại cứ bồn chồn không yên. Lưu Vân nói nàng chỉ là giả vờ nhưng chàng tin nàng không như thế.

- ----------

Bóng lưng của nam nhân mình yêu vừa đi khuất, Lưu Vân ngẩng đầu lên. Trong mắt đã không còn là sự dịu dàng, yếu đuối mà là sự tức giận. Thấy bộ ấm trà đặt trên bàn, nàng thẳng tay gạt mạnh xuống đất, hét ầm lên:

- A... Vì sao? Vì cái gì chứ?

Tố Hà đứng ngoài canh cửa, thấy Vương gia rời đi thì ngạc nhiên. Đang định chạy vào thì nghe thấy tiếng đổ vỡ, sau đó là tiếng hét tức giận của Trắc phi nhà mình.

- ----------------

Lộ  Uyển viện

- Tiểu Lệ! Ta nóng quá! Em mau mở hết cửa sổ ra đi.

- Tiểu Lệ! Ta khát. Người ta khó chịu... rất khó chịu.

Tiểu Lệ lo lắng sắp khóc tới nơi, nhìn Vương phi:

- Vương phi! Người sao vậy? Người cố đợi một tí, nô tỳ... nô tỳ cho người đi mời đại phu ngay.

Tiểu Lệ xoay người đang định chạy ra thì thấy một nam nhân đang vội vàng tiến vào. Như thấy được cứu tinh, Tiểu Lệ quên cả hành lễ, òa khóc:

- Vương gia! Vương gia! Ngài mau...mau cứu Vương phi đi. Vương phi...bị làm sao ấy?

Lãnh Thiên sải bước dài vào gian trong. Trên giường là một mỹ nhân yêu kiều xinh đẹp, y phục xộc xệch, lăn qua lăn lại. Chàng nhíu mày, phân phó Tiểu Lệ:

- Ngươi ra ngoài canh cửa, bất kỳ ai cũng không được vào.

Tiểu Lệ lau nước mắt, nhún người thi lễ rồi lui ra.

Lãnh Thiên ngồi xuống mép giường, kéo Lộ Lộ lên đùi mình. Ánh mắt nàng như phủ một tầng sương mù mông lung. Nàng luôn mồm kêu nóng, nàn da trắng nõn nhuộm thêm màu hồng nhạt. Chàng đã sống gần 20 năm, làm sao có thể không biết nàng trúng xuân dược?

Đôi mày đang nhíu nay càng nhíu chặt hơn. Ai hạ xuân dược cho nàng? Nhưng ai hạ thì chàng sẽ cho điều tra sau, bây giờ giải dược cho nàng đã.

Xoay người đặt nàng xuống giường, thân thể cường tráng đè lên. Đôi môi mỏng khẽ phủ lên đôi môi anh đào của nàng.

Tuy chàng hay nghỉ tại Lộ Uyển viện nhưng cũng chỉ đơn thuần là ôm nàng mà ngủ. Nếu có hàng động khác, sẽ ngay lập tức bị nàng chặn lại. Hôm nay "thừa nước đục thả câu", lấy cớ giải dược mà chiếm nàng cũng không có sao đâu ha? Trong mắt khẽ lóe lên sát khí. Nếu chàng không đến,... thì nàng sẽ thế nào?

( cảnh tiếp nhường mấy nàng tưởng tượng nha:3)

- ----------------

Đầu đau như búa bổ, toàn thân đau nhức, Lộ Lộ cố gắng mở mắt ra.

Vừa mở mắt chưa nhìn rõ xung quanh thì bên tai đã vang lên giọng nói trầm thấp:

- Dậy rồi sao?

Cô giật mình, theo phản xạ quay sang bên cạnh. Đập vào mắt cô là Lãnh Thiên đang nằm nghiêng, tay chống đầu, ánh mắt dịu dàng nhìn cô. Khoác tùy tiện y phục màu trắng, không cài cúc, để lộ ra bờ ngực rắn chắc. Bên tai lại vang lên tiếng nói:

- Đêm qua nhìn còn chưa đã sao? Nàng còn định nhìn đến bao giờ nữa?

Mặt cô đỏ bừng xấu hổ, vội vàng lật chăn bước xuống giường. Vừa chạm xuống đất thì chân vô lực ngã uỳnh. Trên giường truyền đến tiếng cười khẽ.

Lộ Lộ mặt càng đỏ, cố gắng đứng dậy thì thấy có cái gì đó không đúng. Nhìn xuống thân thể mình thì...

- Á.......!- Lộ Lộ hét ầm lên. Ôi mẹ ơi, sao con lại... lại lõa thể thế này?

Lãnh Thiên ngồi ra mép giường nhìn cô chằm chằm. Nhớ lại chuyện tối qua một lần, Lộ Lộ lê lết trèo lên giường, vớ lấy tấm chăn quấn quanh người. Lãnh Thiên bên cạnh vô lại lên tiếng:

- Che làm gì? Đằng nào tối qua ta chẳng thấy hết rồi.

"Bịch!"

Lộ Lộ thẳng chân đạp bay chàng xuống đất.

Lãnh Thiên cứng họng:

- N... nàng... nàng...!

Chàng đường đường một người học võ, vậy mà chỉ lơ là một chút đã bị thê tử không biết võ của mình một cước đá bay xuống đất. Còn đâu mặt mũi. Lại nhớ đến Hắc Long lần trước bị nàng đánh cho te tua té tát thì nuốt nước bọt. Nàng thật đáng sợ a!

Đang mải suy nghĩ thì

"Vèo!"

"Bộp!"

Một cái gối an tọa chính giữa mặt của Tam Vương gia Âu Thiên quốc. Lộ Lộ tức giận:

- Đồ biến thái! Dám nhân lúc bổn cô nương say rượu mà làm càn. Tưởng mình là hoàng tử thì có thể cưỡng bức con gái nhà lành sao? A... Sự trong trắng của ta!

Nhìn thấy tấm khăn màu trắng dải chính giữa giường, bên trên là giọt máu đỏ chói khiến cô muốn giết người.

Lãnh Thiên ngẩng mặt lên trời, khóc không ra nước mắt. Ông trời ơi! Ông xuống làm chứng cho con a! Rõ ràng đêm qua người bị cưỡng bức là con mà! Tại sao sau một đêm lại thành con cưỡng bức con gái nhà người ta? Con mới là người bị hại đó!

Hít sâu, chàng lồm cồm bò dậy tiến về phía giường:

- Lộ Lộ... Nàng... nàng đừng manh động... Tối... qua là ta... ta giải xuân dược cho nàng mà.

Lộ Lộ hạ cái gối đang định ném xuống. Xuân... dược? Ở hiện đại cô đọc không ít ngôn tình, nên đương nhiên biết về xuân dược. Tối qua cô bị trúng xuân dược ư? Nghĩ lại biểu hiện tối qua của mình thì... đúng là cô bị hạ xuân dược rồi. Nếu mà không có Lãnh Thiên giải dược... chắc cô chết rồi.

Viếng thăm gia phả mười mấy đời của cái tên hạ dược cô một vòng. Cô khẽ nói:

- Lãnh Thiên... Đa tạ!

Lãnh Thiên rộng lượng xua tay:

- Không sao! Không cần đa tạ! Tối nay nàng lấy thân báo đáp ta thêm mấy lần nữa là được rồi.

"Vèo!"

"Bộp!"

Cái gối còn lại hạ cánh an toàn trên mặt Lãnh Thiên. Lộ Lộ gào lên:

- Chàng đi chết đi!

*còn tiếp*

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện