Tiểu Tỷ, Bất Hung

Chương 97



Tạ Đạo Vi vào thư phòng, không phải là vì đọc sách, mà là lấy một cuốn lịch sử từ lúc thành lập Quân gia mấy trăm năm này đến mấy gia chủ kế nhiệm đời sau này, từ đời gia chủ đầu tiên tới đời gia chủ đương nhiệm là Quân Tiếu Cẩn, cuộc đời sự tích đều có ghi lại tỉ mỉ rõ ràng, Tạ Đạo Vi đem sách đưa cho Mạc Nhàn.“Đây là sách gì?” Mạc Nhàn tò mò hỏi, nàng tiếp nhận sách Tạ Đạo Vi đưa cho mình, mở ra vừa thấy, tất cả đều là về Bắc nguy Quân gia.“Vì sao phải đưa ta xem sách này? Ta không muốn đi đến Quân gia chó má này.” Mạc Nhàn không quá vui vẻ nói, bản thân nàng còn chưa có chuẩn bị để rời đi, Tạ Đạo Vi đã chuẩn bị đưa mình rời đi rồi sao? Một chút nàng cũng không luyến tiếc mình sao? Nghĩ đến đây, Mạc Nhàn lại càng thêm không vui.“Có đi hay không, ngươi cũng phải xem, còn có hai quyển của Sở gia và Vương gia, miễn cho ngươi vẫn luôn là ếch ngồi đáy giếng!” Tạ Đạo Vi lại lấy tiếp hai quyển nữa đưa cho Mạc Nhàn.Mạc Nhàn tiếp nhận đọc sơ qua, là lịch sử về Vương gia và Sở gia.“Cho dù ngươi có ở lại bên người ta, ta cũng hy vọng ngươi trở thành phụ tá đắc lực cho ta, chứ không phải cái trứng ngu ngốc cả ngày ăn no chờ chết!” Tạ Đạo Vi đem sách đưa cho Mạc Nhàn xong nhàn nhạt nói, mặc kệ lựa chọn cuối cùng của Mạc Nhàn là gì, tất yếu cũng phải xem ba quyển sách này.Mạc Nhàn cầm ba quyển sách thật dày, kinh ngạc nhìn về phía Tạ Đạo Vi, nàng cảm giác Tạ Đạo Vi đối với mình không giống nhau, nàng xem mình là người trưởng thành để ghánh lấy trọng trách. Thì ra lớn lên, không chỉ là một nghi thức đơn giản, mà là cảm giác được người tín nhiệm, loại cảm giác này thực sự là vi diệu.“Tỷ tỷ….” Mạc Nhàn có rất nhiều lời muốn nói với Tạ Đạo Vi, lại không biết phải bắt đầu nói từ đâu.

“Hôm nay ta có chút mệt mỏi, đi ngủ, đêm nay ngươi phải xem xong một quyển mới được đi ngủ!” Tạ Đạo Vi nói với Mạc Nhàn xong liền rời khỏi thư phòng.Mạc Nhàn nhìn bóng dáng Tạ Đạo Vi rời khỏi thư phòng thầm nghĩ, nàng vẫn cho rằng mình sẽ rời đi, nếu không vì sao lại vội vã khiến mình đọc cho xong đống sách này, rõ ràng là có thể để từ từ xem cũng được. Thì ra mọi chuyện nghĩ nhiều, đều làm cho người ta buồn bực như thế.Mạc Nhàn ngồi trước án kỷ Tạ Đạo Vi hay ngồi đọc sách, nhìn ba quyển sách thật dày trêи bàng, do dự xem nên đọc quyển nào trước, sau một hồi do dự, Mạc Nhàn vẫn rút quyển sách về Bắc nguy Quân gia, bắt đầu đọc từ trang đầu tiên.“Tiểu thư, Mạc Nhàn sẽ về Quân gia sao?” Bạch Thuật đến phòng đổi đèn, không khỏi mở miệng hỏi Tạ Đạo Vi, bởi vì vừa rồi nàng đến thư phòng, thấy Mạc Nhàn đang xem sách về lịch sử Quân gia, trong lòng ẩn ẩn bất an.“Không biết.” Tạ Đạo Vi nhẹ nhàng thở dài nói.“Trong lòng ta là hy vọng Mạc Tử Sinh trở về, ta không quá thích hắn!” Bạch Thuật cực kỳ nhỏ giọng nói lời trong lòng, bởi vì nàng biết chắc chắn là phu nhân hy vọng Mạc Tử Sinh ở lại.“Ngươi lui ra đi.” Tạ Đạo Vi không muốn nhiều lời, trong lòng nàng cũng đã sớm quyết định chủ ý, nàng sẽ không quan tâm Quân gia muốn ai, Quân gia còn chưa làm chủ được chuyện này, Tạ gia muốn ai chính là người đó, để xem ai kiên định hơn mà thôi!Sau khi Tạ Đạo Vi kế thừa gia chủ ba ngày, gia chủ đương nhiệm Quân gia Quân Tiếu Cẩn, đến Tạ gia còn sớm hơn mong muốn.Vốn dĩ mấy thế gia khác đều muốn xem chuyện náo nhiệt giữa Quân gia và Tạ gia, nên còn chưa muốn rời đi, ở lại Tạ gia thêm mấy ngày nữa.Quân Tiếu Cẩn văn võ toàn tài, đặc biệt là võ nghệ đã đến trình độ đăng phong, mười năm trước đã từng mạnh miệng, chỉ muốn thất bại một lần, đáng tiếc cho đến bây giờ cũng chưa có ai đánh bại được hắn. Kỳ tài võ học như thế, con cả chính thất Quân Tử Mạc lại hoàn toàn không thích hợp tập võ, cho dù võ công hắn có cao cỡ nào, cũng dạy không được nhi tử thân sinh của mình. Nhưng dù vậy, trước giờ Quân Tiếu Cẩn cũng chưa từng có ý định phế vị thế tử của Quân Tử Mạc, dù cho Quân Tử Mạc có mất tích mười mấy năm, vẫn giữ chức vị thế tử này lại cho hắn. Có thể thấy được Quân Tiếu Cẩn đối với con cả chính thất có bao nhiêu thương yêu và coi trọng. Nói đến, cũng có quan hệ với mẫu thân của Quân Tử Mạc, mẫu thân Quân Tử Mạc là cô mẫu của đương kim thánh thượng, là tiểu nữ nhi Cảnh Đế sủng ái nhất, nói là cô mẫu, nhưng so với đương kim thánh thượng còn nhỏ hơn vài tuổi, tài mạo song tuyệt, ôn nhu hiền thục, nhưng thân thể lại không tốt, nhu nhược dị thường.Năm đó Quân Tiếu Cẩn mới vừa tiếp nhận chức vị quân chủ Quân gia, khí phách hăng hái, bộc lộ tài nàng, phong lưu phóng khoáng, ai cũng nói sinh con nên như Tiếu Cẩn. Đương kim thánh thượng vừa xuất phát từ kiêng kị, vừa xuất phát từ tò mò, liền truyền Quân Tiếu Cẩn vào cung.Quân Tiếu Cẩn vào cung gặp được Hòa Mẫn công chúa, nghe nói là đối với Hòa Mẫn công chúa nhất kiến chung tình, nhìn thấy liền lập tức nói với thánh thượng, nhất định phải cưới Hòa Mẫn công chúa làm vợ.Đương kim thánh thượng cố ý làm khó dễ hắn, nói Hoàng tổ phụ yêu thương Hòa Mẫn công chúa nhất, từng nói, nếu muốn cưới Hòa Mẫn công chúa phải đi lấy châu báu quý giá nhất thiên hạ làm sính lễ mới được.Quân Tiếu Cẩn hỏi, châu báu quý giá nhất thiên hạ là gì? Đế vương bảo rằng: Mũ thiên châu tộc chủ Khả Hãn.Quân Tiếu Cẩn không nói hai lời, liền rời cung đình, trở về Quân gia, dẫn mấy vạn thiết kỵ đánh tộc Khã Hãn, tộc Khã Hãn quy hàng triều đình, tộc chủ Khã Hãn cũng dâng lên mũ thiên châu.Quân Tiếu Cẩn cầm mũ thiên châu, hướng triều đình cầu hôn Hòa Mẫn công chúa. Chỉ là Hòa Mẫn công chúa thân mình không được tốt, sau khi hạ sinh Quân Tử Mạc liền triền miên trêи giường bệnh, hơn nữa Bắc nguy là nơi khổ hàn, khí hậu lạnh lẽo trường kỳ, lúc Quân Tử Mạc ba tuổi đã bệnh bỏ mình.

Quân Tử Mạc xuất thân cao quý, kế thừa thân thể gầy yếu của Hòa Mẫn công chúa, tuy cũng xem như khỏe mạnh, nhưng căn cốt hoàn toàn không thích hợp tập võ, Quân Tiếu Cẩn cũng không còn biện pháp nào thay đổi. Nếu Quân Tử Mạc sinh ở gia tộc khác thì không sao, cố tình lại sinh ở nơi dùng võ lập thiên hạ như Quân gia, nhận hết dày vò. Từ nhỏ Quân Tử Mạc như thư sinh văn nhược, mà mỗi người ở Quân gia đều dáng người cường tráng, thân thể tráng kiện, thân thủ lợi hại, thật sự không hợp nhau chút nào, khi người khác tập võ đánh nhau, hắn chỉ có thể đứng đó nhìn xem, cho dù người khác không lên tiếng nói gì, nhưng là trong mắt vẫn có chế nhạo chê cười. Ở Quân gia, chỉ có thể đánh thắng được mọi người, mới có được sự tôn trọng, Quân Tử Mạc yếu đuối thư sinh như cô nương, hiển nhiên là không thể phục chúng. Vì thế Quân Tiếu Cẩn đã lựa chọn kỹ càng tả hữu tâm phúc, vì Quân Tử Mạc lót đường, một là Quân Phi Dực, một là Quân Tả Nhiên, hai người chưởng quản hai cánh quân, là hai dũng tướng quan trọng nhất Quân gia.Quân Tiếu Cẩn cho rằng, như vậy thì sẽ không có việc gì, lại không nghĩ rằng nhi tử mình lại đào binh, thoát khỏi Quân gia, làm hắn cảm thấy vô cùng thất vọng, nhưng là dù vậy, hắn vẫn chưa bao giờ từ bỏ Quân Tử Mạc, vẫn luôn lén lút phái người đi tìm. Sau khi có manh mối ở Nam Triệu, liền phái Quân Phi Dực đến đây, sau đó nghĩ lại, cũng cảm thấy không yên tâm, tự mình đến Nam Triệu, cho nên mới có thể trong thời gian ngắn như vậy đến được Tạ gia.“Công tử, gia chủ Quân gia tới, đang ở phía tiền thính, phu nhân cho người mời công tử qua.” Hiện tại nha hoàn cũng đã đổi tên gọi Quân Tử Mạc thành công tử.Quân Tử Mạc đang luyện đan nghe thấy, thuốc viên trong tay rơi xuống, lăn trêи mặt đất.Quân Tử Mạc không nghĩ tới phụ thân lại đến nhanh như vậy, nghĩ tới phụ thân ký thác kỳ vọng cao ở bản thân mình, hắn muốn gặp lại không dám gặp.“Ta đã biết, sẽ qua ngay.” Quân Tử Mạc ra vẻ tự nhiên nói, lần đầu tiên, hắn đối với người ngoài không cười nổi.Mạc Nhàn nhìn thấy Quân Tiếu Cẩn trước, nàng nghe Quân Tiếu Cẩn tới, liền lập tức chạy từ phủ Tạ Đạo Vi đến sảnh chính. Đại khái là đại thúc năm sáu mươi tuổi, nhưng tóc vẫn còn đen nhánh, diện mạo góc cạnh rõ ràng, nhìn sơ cực kỳ có uy nghiêm, Mạc Nhàn chưa bao giờ gặp qua người cường thế đến như vậy, người này là tổ phụ của nàng, nhưng thật sự là cha nàng không giống ông ta một chút xíu nào.Hiển nhiên là Quân Tiếu Cẩn cũng chú ý đến nàng, nàng với cha nàng thực sự rất giống, điểm này quá là không tốt, lập tức bị nhận ra ngay, Mạc Nhàn bị Quân Tiếu Cẩn nhìn tới mức không được tự nhiên. “Phụ thân!” Quân Tử Mạc đi đến trước mặt Quân Tiếu Cẩn, lúc hô lên tiếng, hốc mắt đã đỏ hồng, cũng xấu hổ cúi đầu.Mạc Nhàn nhìn Quân Tử Mạc đỏ mắt, nàng nhìn cha nàng luôn không tim không phổi vậy mà lại có thể xấu hổ cúi đầu như đứa nhóc phạm sai lầm, nhìn cũng không dám nhìn Quân Tiếu Cẩn.Quân Tiếu Cẩn ngẩng đầu, dùng sức tát Quân Tử Mạc, cả người Quân Tử Mạc đều bị chưởng đi, bay xa đến vài thước, Quân Tử Mạc căn bản là không bò dậy nổi.Mạc Nhàn không nghĩ tới Quân Tiếu Cẩn sẽ ra tay đột nhiên như vậy, cực kỳ tức giận, lúc này Mạc Nhàn nhanh chóng chạy đến đứng trước mặt Quân Tử Mạc, ngay cả Tạ Cẩn Ngưng đang ngồi trêи ghế chủ tọa cũng khẩn trương đến mức đứng lên, bởi vì lực đánh kia hiển nhiên còn lớn hơn rất nhiều so với lực Tạ Cẩn Ngưng đánh hắn mấy ngày trước, dù sao cũng là lực của Quân Tiếu Cẩn.“Phế vật chính là phế vật, ngươi thực sự làm ta thất vọng!” Quân Tiếu Cẩn lãnh khốc nói.Mạc Nhàn không khỏi nhìn về phía cha nàng, nhìn đến chua xót và bất đắc dĩ trong đôi mắt cha nàng, trong lòng nàng cũng có một cổ chua xót, đột nhiên nàng có chút hiểu được tình cảnh của cha mình.….//….Mạc Nhàn: Giận thì giận mà thương thì thương!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện