Tiểu Tỷ, Bất Hung

Chương 96



Cảm giác chột dạ mãnh liệt lại không có cách nào đánh bại được xúc cảm mềm mại trêи môi kia, Mạc Nhàn cảm giác Tạ Đạo Vi hình như cũng không có dấu hiệu muốn tỉnh lại, liền thêm lớn mật, nàng không khỏi vươn đầu lưỡi, ɭϊếʍ cánh môi mềm mại của Tạ Đạo Vi một cái, nàng nếm được trêи khóe môi Tạ Đạo Vi có mùi thơm của phấn, còn có mùi vị của rượu ngọt, và cả mùi dược hương đặc trưng trêи người Tạ Đạo Vi. Mạc Nhàn cảm thấy đây là tư vị mỹ diệu nhất mà mình từng hưởng qua, hơn cả mỹ thực ngon nhất thiên hạ. Mạc Nhàn giống như cũng không thỏa mãn như vậy, nàng còn muốn đem đầu lưỡi tham nhập vào trong miệng Tạ Đạo Vi, hương thơm bên trong càng thêm nồng đậm, cũng càng khiến Mạc Nhàn mê hoặc, càng muốn thêm nữa, Mạc Nhàn không hề có kinh nghiệm, hoàn toàn thuận theo khát vọng nội tâm mình, muốn thân cận người trước mắt. Khi Mạc Nhàn có ý đồ cạy mở khớp hàm Tạ Đạo Vi, nàng nghe được tiếng bước chân bên ngoài, đó là tiếng bước chân của Bạch Thuật. Mạc Nhàn cảm giác Bạch Thuật đang đi đến gần, hoảng hốt rút khỏi cánh môi Tạ Đạo Vi, cũng đứng lên, hơi có tật giật mình nhìn về phía cửa.Sau khi Mạc Nhàn đứng lên không bao lâu, quả nhiên Bạch Thuật mở cửa thư phòng đi vào.“Bộ dáng của ngươi sao lại lấm lét như thế? Lại làm chuyện gì không nên sao?” Bạch Thuật nhìn Mạc Nhàn giống như có chút chột dạ, thầm nghĩ đứa nhóc này lại định làm chuyện gì xấu đây, liền mở miệng hỏi.“Ta có thể làm cái gì chứ?” Mạc Nhàn mỉm cười hỏi ngược lại, nhưng cũng rất chột dạ.Bạch Thuật liếc mắt nhìn Mạc Nhàn một cái, cũng đem tầm mắt nhìn tiểu thư nhà mình, thật không nhìn ra manh mối gì, liền không nói thêm gì nữa.“Tiêu thư, thuốc tắm, nước ấm đã chuẩn bị xong rồi.” Bạch Thuật khuỵu người ngồi bên cạnh Tạ Đạo Vi, nhẹ nhàng lay động thân mình Tạ Đạo Vi, nhỏ giọng nói.Lúc này Tạ Đạo Vi mới mở mắt, đôi mắt kia mở xong, liền có loại cảm giác uy nghiêm khoảng cách.Mạc Nhàn trộm liếc nhìn Tạ Đạo Vi, nàng không biết Tạ Đạo Vi có nhận thấy mình trộm hôn Tạ Đạo Vi không, vì nàng biết Tạ Đạo Vi luôn ngủ không sâu, chỉ là hôm nay Tạ Đạo Vi uống không ít rượu, nhìn thực sự có chút say. Cho nên Mạc Nhàn vẫn luôn cẩn thận nhìn phản ứng của Tạ Đạo Vi.“Đỡ ta lên.” Tạ Đạo Vi giống như cũng không có bất luận cái gì dị thường, chỉ là nhàn nhạt phân phó Bạch Thuật đỡ mình lên.Tạ Đạo Vi không có bất luận phản ứng gì, ngay cả sức lực đứng dậy cũng không có, xem ra là say thực sự, xem ra một chút cũng không nhận thấy được. Trong lòng Mạc Nhàn âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, đồng thời, cũng có chút cảm giác mất mát, nàng muốn tình ý của mình, không dám để nàng biết được, rồi lại hy vọng nàng biết được.Bạch Thuật lập tức đỡ Tạ Đạo Vi từ giường nệm lên, trong lòng có chút kỳ lạ, xác thật là tiểu thư có chút say, nhưng tới mức không ngồi dậy được, là do rượu có tác dụng chậm sao, nghĩ như vậy Bạch Thuật liền bình thường trở lại.“Đỡ ta đi tắm.” Tạ Đạo Vi lại phân phó.“Ta làm cho.” Mạc Nhàn xung phong nhận việc, cũng đẩy Bạch Thuật qua.

Bạch Thuật bị Mạc Nhàn đẩy ra có chút không thoải mái, nhưng cũng chỉ ngoan ngoãn nhường lại cho Mạc Nhàn.Tầm mắt Tạ Đạo Vi lúc này mới dừng lại trêи người Mạc Nhàn, Mạc Nhàn bị nhìn đến mặt nóng lên, cứ cảm thấy tâm tư của mình chỉ cách một tầng giấy, rất dễ dàng bị nhìn thấu, nàng lại có chút sợ Tạ Đạo Vi từ chối mình.Tạ Đạo Vi chỉ hơi gật đầu, đồng ý để Mạc Nhàn tới đỡ.Mạc Nhàn thấy Tạ Đạo Vi gật đầu, trong lòng cực mừng rỡ, duỗi tay trực tiếp ôm Tạ Đạo Vi lên, khỏi phải đỡ đi phiền toái, ôm lên tiện hơn nhiều đây!Hiển nhiên là Tạ Đạo Vi không dự đoán được Mạc Nhàn vậy mà trực tiếp ôm mình lên, thầm nghĩ, ranh con này lá gan càng lúc càng lớn, nhưng mình vậy mà cũng ngầm đồng ý nàng làm như vậy.Lúc Mạc Nhàn bị thương, vẫn luôn muốn ôm Tạ Đạo Vi trong lòng ngực như thế này, rốt cuộc, nàng cũng có thể ôm được Tạ Đạo Vi như thế rồi.Bạch Thuật nhìn hai người, sao cứ cảm thấy hai người này trong lúc mình không nhìn thấy được, cảm tình lại tiến thêm ngàn dặm, càng thêm thân mật rồi. Bất quá nhìn Mạc Nhàn ôm tiểu thư nhà mình như vậy, trong lòng Bạch Thuật càng thêm vui vẻ, cho dù có tiểu thư thường ngày có mạnh mẽ thế nào, thì tóm lại nàng vẫn là nữ tử trẻ tuổi, cũng cần phải có người yêu thương.Mạc Nhàn ôm Tạ Đạo Vi, đi cực kỳ chậm, bởi vì nàng muốn ôm nhiều thêm một chút.Bạch Thuật thấy Mạc Nhàn đi chậm rì rì, tuy rằng có chút sốt ruột, nhưng cũng không thúc giục nàng.Nhưng là từ thư phòng tới phòng tắm gội cũng không tới vài bước, cho dù Mạc Nhàn có bò như rùa đen, cũng rất mau đã bò đến rồi.Phòng Tạ Đạo Vi tắm gội, đã chuẩn bị nước thuốc tắm sẵn trong thùng gỗ, bên trong là nước ấm xanh đậm, còn tỏa ra mùi hương cỏ xanh. Bên cạnh còn có ba bốn nha hoàn đứng hầu, chuẩn bị cởi y phục Chu Tước, y phục Chu Tước mặc rườm rà phiền toái, cởi cũng như vậy.“Nếu không, ta tắm gội cho tỷ tỷ đi.” Mạc Nhàn hỏi, chỉ là âm thanh hỏi ra cũng có chút chột dạ, mặc dù nàng cảm thấy Tạ Đạo Vi phỏng chừng cũng sẽ không đồng ý.“Đi ra ngoài.” Ngữ khí Tạ Đạo Vi tuy nhẹ, nhưng lại lộ ra một cổ khí thế không thể thương lượng.Quả nhiên, Mạc Nhàn sờ sờ cái mũi, đành phải đi ra ngoài.“Chút tâm tư của Mạc Nhàn, rõ như ban ngày, muốn giấu cũng giấu không được.” Bạch Thuật cưới nói với Tạ Đạo Vi.Tầm mắt Tạ Đạo Vi thoáng nhu hòa hơn một chút, nhưng cũng không nói gì, chỉ giơ tay để Bạch Thuật cùng mấy nha hoàn khác cởi mấy tầng y phục ra cho mình.Đến khi chỉ còn trung y, mấy nha hoàn khác đều bị cho lui ra ngoài, chỉ còn lại mình Bạch Thuật hầu hạ Tạ Đạo Vi tắm gội.Mạc Nhàn ở bên ngoài thấy mấy nha hoàn khác đều ra tới, chỉ có Bạch Thuật ở bên trong, trong lòng vừa hâm mộ vừa ghen tị với Bạch Thuật, thầm nghĩ, Tạ Đạo Vi tin tưởng Bạch Thuật hơn tin tưởng mình nhiều, nghĩ đến trong lòng thực sự có chút không thoải mái. Bất quá Mạc Nhàn lại nhanh chóng nghĩ đến chuyện mình vừa mới trộm hôn xong, trong lòng lại ngọt ngào một trận, bỏ qua chuyện không thoải mái chỗ Bạch Thuật, nàng nghĩ Bạch Thuật không có tâm tư như vậy với Tạ Đạo Vi, cũng không dám làm như thế.Mạc Nhàn ở thư phòng, cũng để cho hạ nhân chuẩn bị nước ấm đi tắm.Mạc Nhàn tắm xong, Tạ Đạo Vi cũng tắm xong.Mạc Nhàn thấy cửa phòng tắm Tạ Đạo Vi mở xong, liền lập tức đi vào, chỉ thấy Bạch Thuật đang lau mái tóc đen dài của Tạ Đạo Vi.“Ta ôm ngươi về phòng ngủ?” Mạc Nhàn hỏi.“Không cần, đã tan rượu.” Tạ Đạo Vi từ chối nói.Mạc Nhàn nghe liền có chút mất mát, đáng tiếc không thể ôm Tạ Đạo Vi như vừa rồi nữa.

“Vậy ta có thể lau tóc cho ngươi không?” Mạc Nhàn lại hỏi.“Tùy ngươi.” Tạ Đạo Vi không thèm để ý nói.Lần này Bạch Thuật tự giác đưa khăn lông cho Mạc Nhàn, bản thân nàng cũng lui ra ngoài.“Sau hôm nay, tỷ tỷ đã là gia chủ.” Mạc Nhàn vừa lau tóc vừa nói.“Uhm.” Tạ Đạo Vi lên tiếng nhẹ nhàng, ngữ khí cũng nhạt nhẽo.“Hình như tỷ tỷ không vui vẻ?” Mạc Nhàn hỏi.“Không có gì không vui, cũng không có gì vui.” Tạ Đạo Vi thản nhiên nói.“Năm nay ta cũng mười lăm tuôi, tỷ tỷ còn chúc phúc cho ta, lòng ta rất vui vẻ!” Mạc Nhàn thấy Tạ Đạo Vi không có hứng thú với chuyện gia chủ, lập tức thay đổi một đề tài khác.“Uhm” Tạ Đạo Vi lại nhẹ nhàng lên tiếng, nữ tử qua mười lăm tuổi, là có thể gả chồng được rồi.“Tỷ tỷ hình như cái gì cũng không có quá nhiều hứng thú, có cái gì khiến tỷ tỷ cảm thấy hứng thú không?” Mạc Nhàn có chút thất bại hỏi.“Hẳn là có.” Tạ Đạo Vi nói, trước kia nàng dạy dỗ, trêu đùa Mạc Nhàn vẫn rất là để bụng, chỉ là Mạc Nhàn hình như chưa bao giờ biết.“Là cái gì vậy?” Mạc Nhàn tò mò hỏi, sao nàng lại không biết Tạ Đạo Vi có hứng thú với cái gì chứ? “Ngươi không biết, thì thôi.” Tạ Đạo Vi tất nhiên sẽ không nói cho Mạc Nhàn, nàng cảm thấy Mạc Nhàn người này, dễ dàng cậy sủng mà kiêu.“Tỷ tỷ, ngươi nói cho ta biết đi?” Mạc Nhàn thực sự là quá tò mò.“Ngươi vào Tạ phủ, ở bên người ta bao lâu rồi?” Tạ Đạo Vi nói.“Bảy năm hơn một tháng.” Mạc Nhàn nhớ rất rõ ràng, trước kia nàng đếm từng ngày để thoát khỏi Tạ Đạo Vi, nhưng bây giờ nàng chỉ hy vọng mình có thể vĩnh viễn ở lại bên cạnh Tạ Đạo Vi.“Ở bên người ta nhiều năm như vậy còn không biết, đó là vấn đề của ngươi.” Tạ Đạo Vi nói xong liền đứng dậy, đi về thư phòng của mình.Mạc Nhàn nghe, thực sự không thể phản bác, hiện tại mới phát hiện hình như mình thực sự không quá hiểu biết Tạ Đạo Vi, có chút khổ sở, nhưng nàng vẫn nhanh chóng đuổi theo Tạ Đạo Vi, cùng Tạ Đạo CVi đi vào thư phòng.Không sai, chuyện Tạ Đạo Vi trước kia hay làm nhất đó là đọc sách.“Là đọc sách sao?” Mạc Nhàn thử hỏi.“Không rảnh chơi giải đố với ngươi, ngươi lại ồn ta, ta đem ngươi ném ra ngoài!” Tạ Đạo Vi nhàn nhạt nói.Mạc Nhàn thấy Tạ Đạo Vi phản ứng như vậy, liền biết mình đoán không đúng, rốt cuộc là cái gì chứ?……//…..Tạ Đạo Vi: Mạc Nhàn là đồ ngu ngốc!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện