Vương phi thất sủng: Lộ Lộ! Nàng dám!?

Chương 62: Ngoại truyện 2



- Lộ Lộ! Nàng thấy cái tên nào đẹp? Diên Hy? Tĩnh Nghi? Cẩm Hoa? Hay Phi Tuyết?

Lộ Lộ rời mắt khỏi quyển sách, liếc nhìn Lãnh Thiên:

- Chắc gì đã là con gái chứ?

Chàng nói chắc như đinh đóng cột:

- Ta chắc chắn lần này sẽ là nữ nhi. Không sai được đâu!

Lộ Lộ xoa xoa cái bụng bầu sáu tháng của mình:

- Hi vọng càng nhiều, khi thất vọng sẽ càng đau.

- Phụ thân! Mẫu thân!- Tiểu Hạo lon ton chạy vào, trên tay cầm một tờ giấy:

- Con vẽ tranh tặng đệ đệ này!

Lãnh Thiên nhìn thấy thằng bé lao đến, liền đứng dậy xách nó lên:

- Ai bảo với con đó là đệ đệ? Là tiểu muội muội đó!

Thằng bé vùng vẫy:

- Con thích đệ đệ cơ!

Lãnh Thiên đặt thằng bé xuống, trợn mắt:

- Muốn phản sao?

Lộ Lộ phì cười, vẫy tay với con trai:

- Tiểu Hạo, vì sao con thích đệ đệ?

Thằng bé ba tuổi non nớt đáp:

- Mẫu thân sinh muội muội, không ai chơi cùng con hết.

Lãnh Thiên ở một bên cười gian, bế con trai ôm vào lòng, hỏi:

- Tiểu Hạo muốn có người chơi cùng sao?

Thằng bé ngoan ngoãn gật đầu. Lãnh Thiên cười cười:

- Vậy con đi tìm thê tử của con đi. Nàng sẽ chơi cùng con, còn vui hơn là chơi với đệ đệ. Hai nam nhân chơi với nhau, không vui đâu.

Lộ Lộ trợn ngược. Cái... Cái gì chứ? Thằng bé bất quá mới ba tuổi mà.

- -------------------

Ngày Lộ Lộ sinh, cả Vương phủ loạn hết cả lên. Vương phi ở trong phòng sinh kêu đau, Vương gia ở ngoài càng cuống. Mặt ngài cực kì khó coi làm bọn họ sợ muốn chết.

Lãnh Thiên nhìn sang Đỗ thái y vừa được Hắc Long xách tới đây. Vội vàng chạy lại xách hắn lên lần nữa:

- Mau! Mau! Nàng ấy... Đau... Nàng ấy đang đau kìa. Ngươi mau... Thuốc... Ngươi mau kê đơn thuốc giảm đau đi. Nhanh nhanh nhanh...

Lãnh Thiên cuống hết cả lên, lời nói ra lộn xà lộn xộn.

Đỗ Thái y lần đầu tiên thấy Tam Vương gia lạnh lùng lộ ra vẻ lo lắng như vậy. Nhưng mà... Bảo hắn kê đơn thuốc, hắn biết kê làm sao?

Đỗ Thái y đang giữa tháng 7 mà run cầm cập, ấp úng:

- Vương... Vương gia tha mạng. Vi thần... Vi thần vô năng, chưa nghiên cứu ra loại thuốc đó.

Lãnh Thiên thả hắn xuống, vất lại hai chữ vô năng rồi lao vào phòng sinh. Đỗ thái y lau nước mắt. Giỏi thì Vương gia đi mà nghiên cứu.

Đám a hoàn, bà đỡ trong phòng sinh thấy Vương gia bước vào, định tiến lên ngăn cản. Nhưng Lãnh Thiên lạnh lùng nói:

- Vương phi của bổn vương đang đau kia kìa, mau nhanh lên.

Rồi chàng ngồi xuống mép giường, nắm lấy tay thê tử:

- Lộ Lộ! Cố lên! Có ta ở đây.

Lộ Lộ đau muốn chết. Tất cả là tại tên nam nhân chết tiệt này. Cô dùng móng tay bấu chặt lấy tay chàng, tóe cả máu.

Vật lộn suốt hai canh giờ, cuối cùng tiếng khóc khỏe mạnh của đứa trẻ vang lên. Lộ Lộ chỉ kịp nghe thấy Kim ma ma nói là con trai liền mệt mỏi ngất đi.

- -----------------

Lộ Lộ tỉnh lại đã là sáng hôm sau. Cô quay đầu, định gọi người vào hầu hạ thì thấy Lãnh Thiên đang ôm tã lót trong lòng ngồi ở bàn. Chàng nhìn đứa trẻ hết sức dịu dàng, dỗ dành:

- Ngoan nào! Đừng có khóc để mẫu thân con còn ngủ.

Lộ Lộ cười nhẹ, thì ra chàng cũng không phải là hoàn toàn không thích con trai. Nhưng nghe câu tiếp theo của chàng thì cô chỉ muốn cầm gối đáp.

- Sao con lại không phải là con gái vậy? Ta thích con gái hơn.

Thằng bé như nghe được lời phụ thân ruồng bỏ, khóc ré lên đến là thương tâm.

Lộ Lộ nghiến răng nghiến lợi:

- Lãnh Thiên! Im mồm.

Thấy thê tử đã tỉnh, Lãnh Thiên bế con trai chạy lại chỗ nàng:

- Lộ Lộ! Đợi nàng hết ở cữ, chúng ta gắng sức sinh nữ nhi nha!

Lộ Lộ trợn trừng:

- Nằm mơ!

- -----------------

Sau này, cuối cùng tâm nguyện bế nữ nhi của Lãnh Thiên cũng hoàn thành. Nhưng đó là chuyện của năm năm sau, sau khi hai người họ đã đón nhận thêm một con trai nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện