Vương phi thất sủng: Lộ Lộ! Nàng dám!?

Chương 6



Giọng nói trầm thấp vang lên. Lộ Lộ chẳng thèm để ý. Giờ cô chỉ tập trung vào dạy bảo đám quái vật xanh đỏ tím vàng này.Đúng là chỉ có đám cơ thiếp này mới phù hợp với cái tên Vương gia xấu xí, ngu ngốc kia thôi.

Đang định lên tiếng mắng tiếp thì Lộ Lộ thấy mắt của năm cơ thiếp sáng rực như vớ được vàng. Cô liền nhìn theo ánh mắt họ.

Cô chỉ thấy phía đó có hai người một nam một nữ đang đi đến. Nam tử thân cao lớn, cẩm bào đen tuyền, họa tiết thêu chìm. Bên cạnh là nữ tử váy đỏ dáng người cân đối, uyển chuyển thướt tha.

Họ tiến lại gần cô mới thấy rõ dung mạo của họ. Nam nhân thì chuẩn soái không cần nói, nữ nhân thì xinh đẹp miễn chê. Nhưng sao cô thấy soái ca và mỹ nhân này nhìn quen quen. A! Âu Dương Lãnh Thiên và Trắc phi!

- Âu Dương Lãnh Thiên! Lại gặp chàng rồi.

- Vương gia cát tường! - Đám cơ thiếp đồng thanh hành lễ. Cô quay đầu tứ phía tìm cái tên Vương gia nhưng quanh đây ngoài Lãnh Thiên ra thì không có lấy một nam tử. Cô bất giác quay đầu lại nhìn chằm chằm vào Lãnh Thiên.

- Đứng cả lên đi!- Lãnh Thiên cất cao giọng nói.

Lộ Lộ há hốc mồm. Không phải chứ? Tam Vương gia là... Âu Dương Lãnh Thiên... là soái ca đứng trước mặt cô sao? Khoan đã... cô vừa nói gì nhỉ? À! Vương gia xấu xí ngu ngốc hợp với đám cơ thiếp. Cô xin rút lại lời nói. Gì mà xấu xí ngu ngốc chứ? Soái ca thì có. Mà đã là soái ca thì chỉ hợp với cô thôi.

Chàng lấy lại sự lạnh lùng vốn có, nhìn Lộ Lộ. Hôm nay nàng không mặc váy hồng như hôm gặp ở hoa viên. Nàng đang mặc một thân váy trắng phiêu dật, cao quý. Chàng nhìn cô, hỏi:

- Ở đây đã xảy ra chuyện gì?

Lộ Lộ chỉ tay về phía bọn Tư Cầm:

- Bọn họ... - Cô còn chưa nói hết câu đã lập tức cứng họng. Đám phu nhân đang trưng ra bộ mặt đáng thương. Măt ai cũng đỏ hoe như trực khóc. Riêng Tư Cầm thì không biết từ lúc nào nước mắt đã như trân châu đứt hạt, đua nhau rơi xuống. Nhìn bọn họ đáng thương vô cùng, ai nhìn vào cũng muốn bảo vệ.

Khóe môi Lộ Lộ co giật liên hồi. Bọn họ thật có tài diễn xuất quá nha. Nếu ở hiện đại sẽ nhận giải Nữ diễn viên xuất sắc nhất. Có khi còn nhận giải Noben nghệ thuật. Đặc biệt là Tư Cầm, chắc chắn sẽ có mặt trong danh sách diễn viên sáng giá của Hollywood cũng nên.

Lãnh Thiên nhíu mày:

- Tư Cầm, rút cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Tư Cầm nghĩ đến lúc nãy bị Lộ Lộ khi dễ, tức giận và ấm ức bùng phát. Nàng ta không để ý gì nữa, gào khóc rồi chạy đến sà vào lòng Lãnh Thiên:

- Vương gia! Vương gia phải làm chủ cho thiếp! Thiếp bị Vương phi bắt nạt.

Bốn cơ thiếp còn lại choáng váng nhìn Tư Cầm, thầm nghĩ. Nàng ta chán sống rồi sao? Nàng ta không thấy Lưu Trắc phi đang đứng cạnh Vương gia hay sao mà dám lao vào lòng Vương gia như thế? Vương gia chẳng phải đã nói khi người ở cạnh Trắc phi thì không ai được phép thân mật với người sao? Nàng ta không nhớ hay cố tình thế?

Lãnh Thiên nhíu mày, đang định đẩy Tư Cầm ra thì thấy khuôn mặt xinh đẹp của Lộ Lộ không tỏ ra điều gì cả. Chàng liền nổi hứng trêu chọc, thuận tay ôm Tư Cầm rồi vỗ về. Chàng dịu dàng lên tiếng:

- Tư Cầm, nàng đừng khóc nữa. Mau kể cho bổn vương nghe kẻ nào to gan dám bắt nạt nàng. Bổn vương sẽ không tha cho người đó.

Tư Cầm vui vẻ, giả vờ sùi sụt:

- Thiếp đang mang cây đàn cổ cầm Vương gia ban cho thiếp đến cho các tỷ tỷ khác xem thì... thì Vương phi... Vương phi va vào thiếp khiến thiếp ngã vỡ mất cây đàn. Đã vậy... đã vậy Vương phi còn bắt thiếp xin lỗi. Thiếp thuận ý nghe theo thì Vương phi nói chưa đủ thành ý. Vương phi còn định sai a hoàn vả miệng thiếp.

Chàng khẽ liếc mắt nhìn Lộ Lộ. Nàng ấy đang mắt chữ A mồm chữ O. Mồm nàng có thể nhét vừa quả trứng mất.

Chàng hắng giọng, hỏi bừa một cơ thiếp:

- An Hồng? Chuyện này là thật sao?

Nữ nhân tên An Hồng cất giọng trong trẻo:

- Chuyện này... -Vừa nói, nàng ta vừa đưa ánh mắt nhìn về phía Tư Cầm đang ở trong lòng Vương gia. Thấy Tư Cầm nháy mắt với mình, nàng ta nói tiếp:

- Đúng là như vậy, bọn thiếp định can ngăn thì cũng bị Vương phi trách mắng ạ!

Chàng đưa mắt nhìn Lộ Lộ:

- Chuyện là thật sao?

Lộ Lộ hất cằm:

- Nếu ta nói ta không làm chàng tin không? Đương nhiên là không rồi. Bên cạnh nhiều mỹ nhân thế cơ mà!

Lãnh Thiên gật đầu, rồi nói tiếp:

- Vương phi, càng ngày nàng càng không yên phận thì phải? Hay là ngồi ghế Vương phi chán rồi mới dám dùng giọng điệu đó nói với bổn vương?

Câu cuối cùng như tia sét đánh vào tai cô. Ngụ ý trong câu đó là muốn phế bỏ ngôi vị Vương phi. Mà bây giờ làm Vương phi cô đã phải ăn cơm đạm bạc lắm rồi. Giờ mà làm thường dân thì cạp đất mà ăn à?

Lộ Lộ vội vàng cười lấy lòng:

- Chàng đừng để ý lời ta nói khi nãy. Ta chỉ đùa thôi. Ha ha chỉ là đùa thôi.

Lãnh Thiên khẽ nhấc mép cười:

- Phạt Vương phi cấm túc trong Lộ Uyển viện một tháng.

Cô đau khổ nhìn chàng. Cấm túc ư? Giết cô đi hu hu.

Tiểu Lệ vội vàng quỳ xuống van xin:

- Vương gia! Mọi chuyện không phải như thế! Rõ ràng là Tư Cầm phu nhân va vào Vương phi. Rồi phu nhân còn bắt Vương phi quỳ xuống xin lỗi nữa.

Lãnh Thiên không nói gì, chàng nhìn Lộ Lộ. Đương nhiên chàng biết chứ. Chàng và Lưu Vân đứng từ xa đã thấy hết tất cả. Chàng đang thử xem nàng có giải thích với chàng không? Tại sao nàng bị oan mà lại không kêu oan với chàng?

Lộ Lộ đau khổ cực độ, nghĩ đến những ngày tháng sẽ bị nhốt. Thấy Lãnh Thiên quay người bỏ đi, nàng vội vàng quát lên:

- Khoan đã!

Chàng vui mừng, quay phắt lại nhưng khuôn mặt vẫn lạnh lùng:

- Vương phi? Nàng còn gì để giải thích sao?

Lộ Lộ lè lưỡi, hai ngón trỏ chạm vào nhau:

- Có thể chuyển hình phạt khác không? Ta mà bị nhốt một tháng chắc chắn sẽ chán chết đó!

* còn tiếp *

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện