Vương phi thất sủng: Lộ Lộ! Nàng dám!?

Chương 58



Lưu Vân dập đầu một cái, nói:

- Mấy ngày qua, ta đã suy nghĩ thông suốt. Ta... muốn cùng Tố Hà đưa Hạ Nguyệt rời xa kinh thành này. Sẽ lên núi xuất gia.

Lộ Lộ thoáng ngạc nhiên:

- Chỉ đơn giản vậy thôi sao?

Lưu Vân nhìn Lộ Lộ, hít sâu:

- Ta muốn trước khi rời đi, ta có thể... có thể gặp Vương gia lần cuối không?

Lộ Lộ trợn trừng mắt, mãi mới tiêu hóa được lời Lưu Vân. Nếu cô để nàng ta gặp Lãnh Thiên, lỡ như xảy ra chuyện gì thì sao?

Lưu Vân thấy sự do dự trong mắt Lộ Lộ liền dập đầu một cái nữa, cầu xin:

- Ta biết người đang lo lắng điều gì! Nhưng Vương phi, ta xin thề sẽ không làm gì không an phận. Ta chỉ muốn gặp Vương gia lần cuối thôi.

Lộ Lộ đắn đo cân nhắc, cuối cùng thở dài gật đầu:

- Thôi được, ta sẽ nói điều này với Vương gia! Nhưng ngài ấy có đồng ý gặp ngươi hay không thì ta không dám chắc.

Lưu Vân mừng phát khóc, dập đầu thành khẩn cảm ơn. Lộ Lộ chán nản khoát tay, kêu nàng ta đứng dậy rồi rời khỏi Vân Uyển viện.

- --------------

Sau bữa tối Lãnh Thiên mới trở lại Vương phủ. Lộ Lộ sai người chuẩn bị nước tắm cho chàng rồi hỏi:

- Chàng dùng bữa tối chưa?

Lãnh Thiên ôm lấy vòng eo nhỏ của thê tử, đặt lên môi nàng một nụ hôn sâu. Khi thấy mắt nàng mơ màng mới vừa lòng, mỉm cười:

- Ta đã dùng bữa tối ở trong cung rồi!

Lãnh Thiên tắm xong, mặc một bộ trung y trắng bước vào. Lộ Lộ cũng đã thay trung y, tóc đen mượt xõa ra sau lưng. Cô ngồi trên giường, ánh nến chiếu rọi mị hoặc cực kì. Chàng bước về phía giường ngồi xuống, ôm mĩ nhân vào lòng, ngửi mùi thơm mát trên người cô. Bỗng dưng chàng hỏi cô một câu khiến cô ngẩn người:

- Lộ Lộ! Nàng có muốn làm hoàng hậu không?

Lộ Lộ nghi hoặc. Đây là có ý gì? Hoàng hậu là thê tử hoàng thượng, chẳng nhẽ muốn tạo phản?

Lộ Lộ sắp xếp từ ngữ cẩn thận, nói ra suy nghĩ trong lòng mình:

- Làm hoàng hậu có quyền lực, muốn gì được nấy, dưới một người trên vạn người. Quả là sung sướng. Nhưng ta thấy làm Vương phi như bây giờ còn sướng hơn.

Chàng cúi đầu xuống, thắc mắc hỏi:

- Vì sao?

Lộ Lộ mỉm cười trả lời:

- Nếu làm hoàng hậu, chàng sẽ không chỉ còn một mình ta nữa. Vì lợi ích chính trị, chàng sẽ phải có tam cung lục viện, ta không đủ nhân từ để ngày ngày nhìn chàng đi sủng hạnh người khác. Thứ hai, ta không giỏi quản lí sư vụ. Để quản lí cái Vương phủ này ta đã mệt lắm rồi mà nếu làm hoàng hậu sẽ còn nhiều nhiều nhiều việc cần ta giải quyết hơn. Tiếp theo, ta không muốn bị gò bó bởi các lễ nghi và đặc biệt là sẽ không được ra khỏi cung thường xuyên.

Lãnh Thiên im lặng nhìn Lộ Lộ một lúc. Đến khi cô cảm thấy áp lực đè nặng thì chàng mới cười trầm thấp, cắn cắn vành tai cô:

- Nữ nhân lười biếng này!

Lộ Lộ cười ngọt ngào, vòng hai tay ôm lấy cổ Lãnh Thiên, kề sát vào lồng ngực rắn chắc của chàng, nhẹ nhàng nói:

- Thiên! Nhưng dù có thế nào đi chăng nữa, ta cũng sẽ luôn đứng cạnh chàng.

Vòng tay chàng đang ôm cô bỗng dưng xiết chặt hơn. Chàng lật người đặt cô duới thân, nhìn cô đầy dịu dàng:

- Lộ Lộ! Ta yêu nàng!

Màn giường màu đỏ buông xuống, che đi cảnh xuân sắc bên trong, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc của nam tử và tiếng rên rỉ yêu kiều của nữ nhân.

Sau khi hoan ái xong, Lộ Lộ nằm trong lòng Lãnh Thiên mệt mỏi nhắm mắt định ngủ thì nhớ ra còn có việc quan trọng chưa nói.

- Lãnh Thiên! Sáng mai Lưu Vân, nàng ta sẽ rời khỏi kinh thành để đi tu.

Lãnh Thiên ôm mĩ nhân trong lòng, chỉ ừ một tiếng. Lộ Lộ tức giận, nhéo vào hông chàng một cái, nói tiếp:

- Nàng ta muốn gặp chàng lần cuối đấy.

Lãnh Thiên vẫn là nhắm mắt, nhàn nhạt nói:

- Kệ nàng ta, không muốn gặp.

Lộ Lộ rất vui vẻ, liền ôm lấy hông phu quân, nhắm mắt đi ngủ.

- ------------------

Sáng hôm sau, Lộ Lộ đích thân đến tiễn Lưu Vân.

- Đây là chút ngân phiếu, muội cầm lấy làm lộ phí đi đường.

Lưu Vân khom người hành lễ:

- Đa tạ Vương phi!

Rồi nàng ta đứng dậy nhìn về phía xa xa. Lộ Lộ thở dài, nói:

- Vương gia bảo ngài sẽ không đến!

Lưu Vân buồn bã cụp mắt, nhưng nhanh chóng mỉm cười, nhìn Lộ Lộ:

- Không còn sớm nữa, ta đi đây. Vương phi bảo trọng.

Lộ Lộ gật đầu:

- Bảo trọng!

Lưu Vân nhìn về phía Ỷ Lãnh các, ánh mắt đượm buồn. Nam nhân ở đó, nàng ta đã yêu từ lần gặp đầu tiên, yêu đến khắc cốt ghi tâm. Những lần bị ngài ấy bỏ mặc lạnh nhạt, nàng ta đã dặn lòng phải quên đi, nhưng vẫn không thể thôi nhớ về ngài ấy. Còn ngài ấy thì sao? Là yêu nàng ta hay chỉ là thích nhất thời? Chiếc vòng tay hoa hồng bảo thạch đó, đã được Liễu Quý phi đưa cho Vương gia từ buổi quan lễ* của ngài ấy. Vậy mà ngài ấy đâu có tặng cho nàng ta? Ấy thế mà nàng ta vẫn u mê không tỉnh, chấp mê bất hối.

Lưu Vân quay người che đi nước mắt sắp chảy xuống, nàng ta bước nhanh về phía cổng sau Vương phủ. Vương gia! Lưu Vân đi đây!

Tâm sinh mộng ảo, cứ ngỡ rằng đời này mãi mãi nắm tay nhau. Nào có biết đâu, tâm người đâu ở chỗ mình...

Lộ Lộ nhìn Lưu Vân đi rồi liền dẫn theo Tiểu Lê về. Gần đây cô đều để Tiểu Lê theo mình để con bé học hỏi, ứng xử với mọi tình huống. Nhìn cô bé mặc váy hồng phấn, tóc chải kiểu song nha kế cực kì đáng yêu, Lộ Lộ hỏi:

- Tiểu Lê, đã theo Tiểu Lệ học hết chưa?

Tiểu Lê trả lời, giọng nói nhẹ nhàng êm ái:

- Dạ sắp xong rồi ạ! Nô tỳ nhất định sẽ thay Tiểu Lệ tỷ tỷ chăm sóc tốt cho Vương phi.

- -------------

Trở lại Ỷ Lãnh các, Lộ Lộ liền thấy Lãnh Thiên đang cầm cây trâm hoa đào ngọc lưu ly của cô. Khẽ nhíu mày, cô bước về phía chàng, khó hiểu hỏi:

- Chàng định cài cây trâm đấy sao?

Lãnh Thiên ngẩng đầu nhìn cô, nói:

- Ta tặng nàng nhiều trâm như thế, sao nàng không vất cái cũ kỹ này đi?

Lộ Lộ trợn mắt, giật lại:

- Vất là vất thế nào? Dù sao đây cũng là món quà đầu tiên chàng tặng ta, phải giữ làm kỉ niệm chứ!

Lãnh Thiên đau lòng, ôm chặt lấy Lộ Lộ:

- Ta xin lỗi!

Lộ Lộ khó khăn lắm mới thò đầu ra khỏi lòng Lãnh Thiên, mỉm cười đầy vui vẻ:

- Thấy có lỗi sao? Vậy chàng dùng phần đời còn lại của mình để bồi thường nhé!

Lãnh Thiên ngậm lấy môi cô hôn, mãi sau khi cô không thở được mới buông ra. Chàng dịu dàng nói:

- Được! Ta sẽ dùng phần đời còn lại yêu thương chăm sóc mẹ con nàng.

*còn tiếp*

Tầm 1-2 chương nữa là hoàn rồi:v

Tui tải lại được Truyện Bất Hủ rồi mấy bà ạ •﹏•

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện