Vương phi thất sủng: Lộ Lộ! Nàng dám!?

Chương 54



Tiểu Lê bưng trà và điểm tâm đến, đặt xuống bàn. Tuy đã mặc áo choàng bông, trong lương đình cũng được đặt rất nhiều bếp sưởi nhưng cô bé không khỏi run rẩy vì lạnh. Sau khi bày biện xong cô bé liền ngoan ngoãn đứng sang một bên, chờ được phân phó. Lộ Lộ không đành lòng, vội nói:

- Ở đây không cần người hầu hạ, em lui vào trong cho ấm!

Lộ Lộ thấy ánh mắt do dự của Tiểu Lê thì bất đắc dĩ nói:

- Vậy em xuống phòng bếp xem họ chuẩn bị xong bữa trưa chưa?

Lúc này Tiểu Lê mới ngoan ngoãn cúi đầu, chạy đi.

Lộ Lộ nhìn theo bóng lưng Tiểu Lê khuất sau hành lang. Cô bé mới 12 tuổi nhưng rất thông minh hiểu chuyện, lại trung thành hiếu thuận. Sau này lớn lên tuy không phải mĩ nhân nhưng cũng sẽ ưa nhìn.

Lộ Lộ bị tiếng gọi của Lãnh Thiên kéo về thực trạng. Khi hoàn hồn thì chàng đã ngồi bên cạnh từ lúc nào. Lộ Lộ mỉm cười, rót ra hai ly trà nóng, khói nghi ngút, đưa cho chàng một ly.

Lãnh Thiên nhận ly trà, uống một ngụm. Không hiểu sao trà Lộ Lộ rót hôm nay ngon đến thế. Lại nhìn đôi tay trắng mịn của nàng đang đưa điểm tâm lên miệng, chàng liền thân thủ nhanh nhẹn cúi xuống cắn mất. Lộ Lộ trợn mắt nhìn chàng, hết sức đáng yêu.

Chàng vòng tay, bế Lộ Lộ lên đùi, bọc nàng thêm vào lớp áo choàng lông của mình, dịu dàng hỏi:

- Lạnh không?

Lộ Lộ mỉm cười lắc đầu. Chàng gói cô như cái bánh thế này gió đâu lọt vào?

Lãnh Thiên cầm bàn tay Lộ Lộ lên, đeo vào đó một chiếc vòng hoa hồng bảo thạch. Tuy đem chiếc vòng này ra so với những đồ trang sức nàng đang dùng còn kém xa nhưng nó lại mang ý nghĩa quan trọng. Chàng tì cằm lên đỉnh đầu nàng, nói:

- Đây là món quà đầu tiên phụ hoàng tặng sinh mẫu ta. Bà ấy rất trân trọng nó. Trước lúc chết, bà đã giao nó cho dưỡng mẫu, để sau này ta trao cho nữ nhân ta yêu. Cuối cùng chiếc vòng này đã tìm được chủ nhân của nó.

Lộ Lộ biết nguời chàng đang nói đến là Diệp phi- mẫu phi ruột của chàng. Chàng rất ít khi chủ động nhắc đến mẫu phi thân sinh vì chàng ngoài biết bà qua những bức họa và lời kể của cung nhân ra thì chẳng còn gì.

Lộ Lộ ôm cổ Lãnh Thiên, ở hiện đại, cô cũng rơi vào hoàn cảnh như chàng. Ngoài biết tên bố mẹ và nguyên nhân họ chết ra thì chẳng còn gì. Nên bây giờ cô rất cảm thông cho chàng, liền tự nhủ nhất định phải giúp chàng hạnh phúc. Cô tựa đầu lên bờ ngực rắn chắc của chàng, dịu dàng nói:

- Đa tạ chàng! Ta rất thích món quà này!

Lãnh Thiên ngửi mùi thơm trên người Lộ Lộ, không khỏi ôm chặt hơn:

- Ta định tặng nàng vào sinh thần năm ngoái. Ai ngờ nàng lại đi dưỡng thai mất. Mà nếu nàng thích thì phải có quà cảm tạ chứ? Chưa kể sinh thần ta năm ngoái nàng chưa có tặng gì. Lại còn báo hại ta nhớ thương nàng da diết.

Cô dở khóc dở cười. Rõ ràng là cô trốn đi, vào miệng chàng lại thành cô đi dưỡng thai?

Lộ Lộ hôn nhẹ vào môi chàng rồi xấu hổ cúi thấp đầu:

- Đó! Coi như quà cảm tạ!

Lãnh Thiên sững sờ trước sự chủ động của Lộ Lộ. Chàng mừng như điên, liền nheo mắt lại nhìn khuôn mặt đỏ bừng của nàng:

- Đó mà gọi là cảm tạ sao? Quá hời hợt đi! Để ta dạy nàng nhé!

Lãnh Thiên nâng cằm cô lên, mạnh mẽ hôn xuống. Chàng lúc dịu dàng lúc bá đạo trêu chọc khiến Lộ Lộ thở dốc trong lòng chàng.

Lãnh Thiên nhìn mắt nàng mờ sương, hai má ửng hồng, quyến rũ vô cùng. Chàng không khỏi ngứa ngáy trong lòng, nhưng sợ nàng lạnh lại nhịn xuống.

Hai người ôm nhau trong lương đình, hạnh phúc vô cùng. Chàng không ngờ cũng có ngày chính bản thân mình lại yêu nàng đến thế. Trước đây, chàng chỉ thấy nàng đầy phiền nhiễu mà chán ghét. Giờ nghĩ lại, cảm thấy thật hối hận.

Lộ Lộ thấy trời đã không còn tuyết rơi, liền nảy ra một ý tưởng. Cô rời khỏi lòng chàng, bước ra ngoài đình bốc một nắm tuyết mà ném. Cô khanh khách cười khi thấy người Lãnh Thiên toàn tuyết.

Lộ Lộ vẫy vẫy tay:

- Chàng ra đây chơi với ta!

Lãnh Thiên bất đắc dĩ nhìn dáng vẻ tinh nghịch của Lộ Lộ. Uống một ngụm trà rồi ra chơi với nàng.

Dưới nền tuyết trắng, Lộ Lộ mặc áo choàng lông chồn màu trắng, Lãnh Thiên khoác áo lông đen hòa vào nhau đẹp đến kì lạ. Hai người kẻ ném ta hứng thật vui vẻ. Phải cho đến khi Tiểu Lê đi ra mời họ vào ăn cơm thì cuộc chơi mới dừng lại.

Lãnh Thiên dắt tay Lộ Lộ, định dẫn nàng vào thì không khỏi nhíu mày. Cầm hai bàn tay trắng mịn của nàng lên miệng mà thổi hơi. Tự trách bản thân không nên dung túng nàng như vậy, thì tay nàng cũng không lạnh đến như thế. Lại thấy khuôn mặt nàng lộ ra khỏi tấm áo lông đỏ lên vì lạnh càng khiến chàng đau lòng.

Trực tiếp bế nàng ôm vào lòng, dùng áo choàng quấn quanh nàng, lúc này mới yên tâm. Chàng quay sang phân phó cho Tiểu Lê đang đứng cúi đầu bên cạnh:

- Mau đi chuẩn bị nước nóng cho Vương phi tắm!

Tiểu Lê khom người đáp dạ rồi vội vàng rời đi.

Lúc này Lãnh Thiên mới nhíu mày nhìn người trong lòng:

- Lần sau không cho nàng chơi trò này nữa, rất hại cho sức khỏe.

Lộ Lộ từ trong lòng chàng thò đầu ra, mỉm cười:

- Chàng đừng giận mà!

- ------------

Tắm nước nóng xong, Lộ Lộ bước ra phòng ngoài thì thấy tiểu Hạo đang chập chững bước đi, bên cạnh là Lãnh Thiên đang dang tay trực đỡ thằng bé, khuôn mặt hết sức căng thẳng. Không căng thẳng sao được a! Trời đang lạnh, ngã sẽ rất đau.

Thấy mẫu thân, tiểu Hạo liền gọi:

- Mẫu thân... Bế...!

Lộ Lộ mỉm cười, yêu thương bế lấy con trai, cọ cái mũi bé nhỏ:

- Tiểu Hạo lạnh không con?

Lãnh Thiên đứng dậy, bế tiểu Hạo ra khỏi lòng Lộ Lộ, gằn từng chữ:

- Tiểu... Hạo... Con... Còn... Nhớ... Ta... Vừa... Nói... Gì... Không?

Lộ Lộ nghi hoặc:

- Nói gì là nói gì?

Lãnh Thiên cười ha ha hai tiếng giải thích:

- Không... Không có gì đâu. Tiểu Hạo mau gọi phụ thân đi con!

- Mẫu thân!- Thằng bé ngoan ngoãn nhìn phụ thân nó mà đáp lời.

*còn tiếp*

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện