Vương phi thất sủng: Lộ Lộ! Nàng dám!?

Chương 48



Tố Hà nhìn Lưu Vân:

- Trắc phi người thôi đi! Người làm nhiều việc xấu như vậy chưa đủ sao? Người còn định gây ra bao nhiêu chuyện nữa? Giờ người còn định đổ cho Vương phi gian dâm như người sao?

Lại một đợt hít sâu nữa. Thì ra không phải Vương phi của bọn họ gian dâm, mà là vị Lưu Trắc phi đáng ghét kia.

Lưu Vân trợn trừng mắt, không tin nhìn Tố Hà. Nàng ta chỉ tay về phía Tố Hà, do tức giận quá mà không nói thành lời:

- Tố... Tố... Hà! Ta... Ngươi theo ta từ bé... Vậy mà... mà vì một...tên nam nhân lại... lại phản bội ta sao? Ta... có... có gì không phải với ngươi sao? Ta đã... bạc... bạc đãi ngươi sao?

Nói rồi nàng ta như điên lên lao về phía Tố Hà, may mà có hai tên gia đinh giữ nàng ta lại. Tố Hà dập đầu một cái, nước mắt bắt đầu chảy:

- Trắc phi chưa từng bạc đãi nô tỳ. Nô tỳ cũng không có phản bội người. Nô tỳ chỉ... chỉ không muốn người đi sai đường như phu nhân, dấy thân vào con đường tội lỗi.

Rồi Tố Hà hướng phía Lãnh Thiên và Lộ Lộ dập đầu ba cái:

- Vương gia, Vương phi! Nô tỳ xin hai người tha cho Trắc phi nhà nô tỳ một mạng, nô tỳ sẽ kể hết  những gì nô tỳ biết!

Thấy Vương gia gật đầu đáp ứng, Tố Hà thút thít trình bày:

- Kể từ khi Vương gia xuất phủ đi tìm Vương phi, Trắc phi cứ không vừa mắt gia đinh, a hoàn nào liền sai đánh tới chết, không thì cũng cho tàn phế rồi đuổi ra khỏi phủ. Tính ra cũng đã trên dưới mười mạng người. Lần Trắc phi dùng mê ảo dược lừa Vương gia nhưng không thành, người sai nô tỳ tìm một nam nhân khác để... để hoan ái hòng có thai. Khi đạt được mục đích rồi thì Trắc phi giết... giết chết hắn. Hạ Nguyệt tiểu thư mới không phải con ruột của ngài. Lúc đầu Trắc phi cùng phu nhân cóa cố định thay tiểu thư bằng nam hài để lừa Vương gia nhưng bất thành...

- Nói láo! Ngươi vu khống cho ta! Vương gia, ngài đừng tin lời nàng ta, chắc chắn nàng ta bị tiện nhân Trương Lộ Lộ mua chuộc nhằm vu oan cho thiếp.- Lưu Vân điên cuồng gào thét như lần đầu tiên được thét vậy. Lộ Lộ hừ lạnh, cầm tách trà còn ấm đi về phía nàng ta, không chút do dự hất thẳng vào mặt nàng ra:

- Bổn Vương phi nói cho ngươi biết, bổn vương phi họ Trương, tên là Lộ Lộ. Chứ không phải họ Tiện tên Nhân.

Lưu Vân lườm cô đầy cay nghiệt, cười đến đáng sợ:

- Tức rồi sao? Ha ha... Vị Vương phi đêm qua còn hống hách đến Vân Uyển viện đánh ta đâu rồi?

Lộ Lộ đáp mạnh chiếc chén trong tay xuống đất khiến nó vỡ ra thành nhiều mảnh vụn, bắn xoẹt qua cả mặt Lưu Vân đang quỳ thành một đường nhỏ, từ từ rỉ máu.

Lãnh Thiên dìu cô trở lại ghế, hạ lệnh:

- Mau bịt miệng nàng ta lại. Còn Tố Hà nói tiếp đi.

Tố Hà đau lòng nhìn Trắc phi, tiếp tục nói:

- Trắc phi còn sai nô tỳ hạ độc tiểu thư để đổ tội cho Vương phi. Nhưng nô tỳ không nỡ hại tiểu thư, nếu tiểu thư trúng độc sẽ nguy hiểm đến tính mạng, dù sao tiểu thư cũng sinh non gần hai thàng.

Lãnh Thiên nheo mắt, toàn thân toát ra lãnh ý đến đáng sợ, chàng khinh miệt nhìn nàng ta:

- Người đâu, lôi Trắc phi ra ngoài, đánh năm mươi roi cho bổn vương. Phế danh hiệu Trắc phi, giáng xuống làm thứ dân. Sau đó ném nàng ta ra khỏi Vương phủ.

Lưu Vân dằng ra khỏi hai tên gia đinh, lao đến phía Lãnh Thiên. Do hoảng hốt quá khiến nàng ta ngã vào đống mảnh vỡ Lộ Lộ vừa ném. Nhưng dường như nàng ta không thấy đau, cứ thế lê lết đến ôm chân Lãnh Thiên:

- Vương gia! Thiếp... Thiếp biết sai rồi! Xin ngài hãy niệm tình xưa... đừng đuổi thiếp đi mà.

Lãnh Thiên chán ghét, dồn lực vào chân hất văng nàng ta ra giữa sảnh.

Thấy không cầu xin được Lãnh Thiên, nàng ta lại vội vàng bò sang phía Lộ Lộ, mặc cho máu ở đầu gối đã thấm đẫm vào tà váy vàng nhạt. Tố Hà nhìn thấy đau lòng, gào to gọi Trắc phi.

Lộ Lộ nhíu mày, cứ nghĩ đến bàn tay đang bám lấy chân mình đã giết không biết bao nhiêu mạng nguời thì cảm thấy kinh khủng, bất giác thốt ra hai chữ ghê tởm. Lộ Lộ trợn mắt:

- Còn không mau lôi nàng ta xuống?

Lưu Vân cứ thế gào thét làm kinh động đến Hạ Nguyệt. Con bé giật mình cũng khóc theo. Lộ Lộ xoa xoa huyệt thái dương, rồi cầm lấy tách trà đã được Tiểu Lệ thay thế.

Lãnh Thiên lạnh lẽo nhìn đứa bé đang khóc, nói:

- Đứa bé đó... Không phải con bổn vương thì giết đi.

Lộ Lộ giật mình đánh rơi tách trà. Tố Hà thì dập đầu lia lịa xuống đất khiến trán tóe máu:

- Vương gia! Xin người tha cho Hạ Nguyệt tiểu thư, nó không có tội gì cả. Nô tỳ đã mất đi nam tử mình yêu, xin Vương gia ân chuẩn cho nô tỳ bế theo tiểu thư đến Thiền Bảo Tự xuất gia.

Lộ Lộ đương nhiên không đành lòng nhìn bé con Hạ Nguyệt đáng yêu bị chết, liền mặc kệ Lãnh Thiên mà đồng ý ước nguyện của Tố Hà. Thì ra gia đinh bị Lưu Vân đánh đêm qua là tình lang của Tố Hà.

Tố Hà liền cầu xin thêm:

- Vương phi! Người đại từ đại bi. Trắc phi bị đánh năm mươi trượng sẽ không thể đi lại được. Xin người ba ngày sau hãy đuổi Trắc phi ra khỏi phủ.

Lộ Lộ thở dài:

- Thôi được! Ba ngày sau ta mới đuổi nàng ta. Nhưng bốn chữ đại từ đại bi ta không nhận. Ngươi mau lui xuống bôi thuốc đi, trán ngươi chảy máu rồi.

Nhìn Tố Hà đi rồi, Lộ Lộ mỉm cười. Ba ngày này cô vẫn đủ hành hạ nàng ta.

Thật ra Tố Hà không xấu xa gì mấy. Chẳng qua nàng phải hầu hạ, nghe theo một vị chủ tử không ra gì. Bé con Hạ Nguyệt cũng không có tội, đáng tiếc con bé sinh nhầm cửa, chọn nhầm mẫu thân. ( Trích bình luận của bạn Uchiha_Yuhano)

*còn tiếp*

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện