Vương phi thất sủng: Lộ Lộ! Nàng dám!?

Chương 38



Giữa tháng 4, khí trời vẫn chưa nóng nực. Hôm nay từ sáng trời đã âm u như muốn mưa. Lộ Lộ mặc váy lụa màu tím nhạt, trên tay bế một tiểu nam hài trắng trẻo mập mạp. Đứa bé rất đẹp, như tạc bằng ngọc, y phục màu vàng, ở cổ đeo khóa Trường Mệnh bằng bạc. Trên tay đứa bé đang cầm xiên kẹo hồ lô to tròn.

Tiểu Lê cũng cầm một xiên kẹo, tươi cười đi theo đằng sau:

- Cô nương! Chắc chắn sau này tiểu công tử lớn lên sẽ là một mỹ nam a!

Lộ Lộ nhìn Tiểu Lê cười nói:

- Tiểu Lê sau này lớn lên cũng sẽ là một mỹ nhân nha!

Tiểu Lê được khen nên cười thật tươi, nhìn rất đáng yêu.

Lộ Lộ lại quay sang nhìn con trai, dịu dàng nói:

- Tiểu Hạo! Cho mẫu thân xin miếng kẹo nào!

Đứa bé thông minh hiểu ý, liền đưa xiên kẹo về phía miệng cô. Cô yêu thương cắn một miếng, sau đó xoa đầu con trai:

- Tiểu Hạo thật giỏi!

Ba người cười cười nói nói rẽ vào ngõ để về nhà thì bắt gặp một nam tử mặc cẩm bào màu nâu đứng chặn giữa đường. Khi nhìn rõ nam tử đó, Lộ Lộ sững người. Lãnh... Thiên! Sao... chàng lại ở đây?

Lộ Lộ tránh ánh mắt của chàng đang nhìn mình chằm chằm, giao Tiểu Hạo cho Tiểu Lê bế, nhẹ giọng nói:

- Tiểu Lê! Bế công tử về nhà đi, tí ta về.

Tiểu Lê hiểu ý, cẩn thận bế tiểu công tử vào lòng, đi vòng qua nam nhân đứng chặn đường dạo bước về phía ngôi nhà. Lúc đi qua Lãnh Thiên, Tiểu Lê không quên vứt lại ánh mắt dò xét nhìn chàng.

Lãnh Thiên không biết nên diễn tả cảm xúc của mình hiện giờ như thế nào nữa. Được nhìn thấy bóng hình mảnh mai bao ngày đêm mong nhớ chàng vui như điên. Nhừng nhìn thấy nàng nhìn chàng hờ hững thì không khỏi đau lòng.

Lộ Lộ nhìn nam nhân ngày nhớ đêm mong trước mặt. Không biết do chàng mặc áo bào rộng hay chàng đã gầy đi mà nhìn chàng hốc hác hơn trước rất nhiều. Khuôn mặt đầy mệt mỏi, tiều tụy.

Cả con ngõ nhỏ bỗng chốc chìm trong yên lặng như cả thế gian này chỉ có hai người thôi vậy. Cả hai đều không ai mở lời, không khí cứ thế im lìm khi Lộ Lộ cất tiếng:

- Vương... gia khỏe không?

Lãnh Thiên giọng khàn khàn trả lời:

- Ta... khỏe...!

Lộ Lộ khẽ ừm một tiếng rất bé, tựa như có như không. Nếu không phải Lãnh Thiên là người tập võ có thính giác rất nhạy thì chắc sẽ không nghe được.

Bầu không khí im ắng lại một lần nữa xuất hiện. Lộ Lộ cụp mắt xuống nhìn đôi hài thêu màu tím nhạt của mình, cảm thấy tay chân bây giờ thật thừa thãi, chẳng biết làm gì? Cô không dám ngước mắt lên nhìn chàng. Cô sợ, sợ chỉ cần nhìn chàng thêm chút nữa, cô sẽ không kìm được mà lao đến sà vào lòng nam nhân khiến cô vừa yêu vừa hận như trước đây.

Lãnh Thiên cũng không biết nên nói gì để phá tan bầu không khí khiến chàng sợ hãi. Vốn dĩ chàng thích im lặng, nhưng chưa bao giờ chàng lại ghét sự im lặng như lúc này. Chàng có rất nhiều điều muốn nói với nàng, nhưng không biết nên bắt đầu từ đâu. Lại thấy nàng cất bước vòng qua mình, một cảm giác hoảng loạn ập thẳng lên não. Chàng chỉ kịp nghĩ làm thế nào để giữ nàng lại nên vội vàng giữ lấy cổ tay nàng, yếu ớt nói:

- Lộ Lộ! Đừng đi! Về với ta.

Lộ Lộ ngước mắt nhìn Lãnh Thiên, viền mắt đỏ hoe:

- Đã chỉ là lợi dụng ta, cớ sao lại còn tìm đến đây? Chàng đã có ý trung nhân bên cạnh, mà sắp còn có con nữa tại sao còn bắt ta trở về làm gì? Lợi dụng ta suốt bao nhiêu năm như vậy vẫn chưa đủ sao? Đến để bắt ta về ngoan ngoãn cho chàng lợi dụng tiếp sao? Ta không ngu! Buông tay ta ra.( Buông đôi tay nhau ra:>)

Nhưng Lãnh Thiên làm gì dễ dàng bỏ ra. Chàng rất sợ khi mình buông tay, nàng sẽ lại biến đi mất. Chàng kéo mạnh tay khiến nàng ngã vào lòng chàng. Chàng ôm chặt lấy nàng, dịu giọng dỗ dành:

- Lộ Lộ! Ta biết sai rồi! Ta yêu nàng, chỉ yêu mình nàng thôi.

Lần này nước mắt Lộ Lộ rơi thực sự, cô vừa gào khóc vừa giãy dụa trong lòng Lãnh Thiên:

- Buông ta ra! Chàng lừa ta! Ta sẽ không tin chàng nữa đâu. Hôm đó ta nghe thấy hết rồi.

Lãnh Thiên cuống cả lên, càng ôm chặt lấy nàng:

- Nếu ta nói với nàng chuyện hôm đó chỉ là hiểu nhầm nàng có tin không?

Lộ Lộ sụt sịt:

- Ngu mới tin!

Chàng thở dài, hết cách với nữ nhân này. Chàng giữ chặt gáy nàng, cúi xuống hôn nàng. Chiếc lưỡi cậy ra hàm răng đang cắn chặt của nàng, quấn lấy chiếc lưỡi đinh hương.

Khi Lộ Lộ sắp không thở được nữa chàng mới chịu buông ra. Cúi xuống nhìn mỹ nhân trong lòng, ánh mắt phủ một tầng sương mù, hai má đỏ hồng đáng yêu. Chàng cúi xuống cắn cắn vành tai nàng, nhẹ giọng nói:

- Dù nàng không tin lời nói của ta hôm đó là giả đi chăng nữa thì ta cũng chỉ muốn nói với nàng rằng: Từ khi quen nàng, ta chưa hề lợi dụng nàng. Và ta hứa sau này cũng sẽ không lợi dụng.

Lộ Lộ đủn mạnh chàng ra, ngước mắt cười nhạt nhìn chàng:

- Chàng biết lời hứa tình cảm nghĩa là gì không? Là lời hứa dối trá của một nam nhân được một nữ nhân ngu ngốc tin là sự thật. Và ta không ngốc.

Lãnh Thiên đau khổ nhìn nàng:

- Lộ Lộ! Ta yêu nàng! Nàng cũng yêu ta mà, phải không? Cùng ta quay về đi.

Lộ Lộ cười khinh thường:

- Ha! Tam Vương gia! Ngài nghĩ ta còn yêu ngài sao? Ngài thử nghĩ xem... ngài cũng có thể lợi dụng ta... thì sao ta lại không thể lợi dụng ngài. Đúng! Ta yêu ngài! Nhưng là chuyện của 16 năm trước. Kể từ khi ta bị Tố Hà đủn xuống hồ năm 17 tuổi, tình cảm đó đã sớm trôi theo dòng nước rồi. Ngài được Hoàng thượng sủng ái như thế, ngai vàng đương nhiên thuộc về ngài. Ngài thử nghĩ khi ngài lên ngôi, với chức vị Vương phi... ta lại không trở thành Hoàng hậu sao? Đến lúc đó cả gia tộc Trương gia của ta sẽ lớn mạnh, vinh hoa phú quý không hết.

Lãnh Thiên mặc dù biết đó chỉ là lời nói dối của nàng, nhưng không hiểu sao tim lại đau như có ngàn vết cứa. Tự dưng cổ họng chuyền đến cảm giác tanh nồng.

" Phụt!"

Chàng phun ra một ngụm máu đỏ tươi, nhìn đến chói mắt.

Lộ Lộ hốt hoảng, định chạy đến đỡ chàng nhưng dằn lòng lại thôi. Cô xoay người chạy về biệt viện, vứt lại Lãnh Thiên phải tựa vào tường mới đứng vững, ánh mắt đau khổ nhìn theo bóng hình cô. Miệng đầy máu của Lãnh Thiên không ngừng mấp máy:

- Lộ Lộ! Đừng đi!

Rồi chàng lại phun ra ngụm máu nữa, bất tỉnh, ngã xuống.

*còn tiếp*

- -------------

Ô la la:3 thế là anh Thiên từ trần rồi. ╯﹏╰

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện