Vương phi thất sủng: Lộ Lộ! Nàng dám!?

Chương 34



Lưu Vân đang luyện chữ, nghe thấy Tố Hà nói vậy thì không khỏi vui mừng. Nàng ta dừng bút, cười tươi:

- Vương gia về rồi?

Tố Hà gật mạnh đầu:

- Đúng thế! Sau năm tháng Vương gia bỏ đi tìm nàng ta, cuối cùng Vương gia cũng đã về.

Lưu Vân tắt nụ cười, hỏi:

- Ngài ấy về một mình?

Tố Hà đáp:

- Vâng!

Lưu Vân nhếch môi cười, cuối cùng thời cơ của nàng cũng đến rồi:

- Tố Hà! Trang điểm lại cho ta.

- ------------

Lưu Vân mặc váy vàng nhạt, tóc chải kiểu song đao kế tinh xảo, yểu điệu hướng Ỷ Lãnh các bước đi.

Gia đinh Ỷ Lãnh các thấy Lưu Trắc phi tươi cười đi đến thì ngăn cản nàng ta. Nụ cười trên môi Lưu Vân cứng đờ, quét mắt nhìn bọn họ:

- Tránh ra cho ta vào gặp Vương gia!

Một gia đinh chắp tay:

- Vương gia không có ở đây! Ngài ấy đã đến Lộ Uyển viện rồi ạ!

Lưu Vân nắm chặt tay, tức giận dời đi. Tố Hà đuổi theo, khuyên nhủ:

- Trắc phi bớt giận!

Trên đường đi, tất cả nha hoàn, gia đinh tránh Lưu Vân như tránh cọp. Nàng ta từ khi Vương gia xuất môn tìm Vương phi đến giờ, cứ hễ tức giận là lại đem a hoàn gia đinh không vừa mắt ra đánh tới chết.

Lưu Vân hận không thể làm gì cho bõ tức, nghiến răng ken két:

- Lộ Uyển viện! Lộ Uyển viện! Nàng ta đã bỏ đi nửa năm rồi, Vương gia còn nhớ nhung làm gì chứ?

Tố Hà cười nói:

- Trắc phi! Nàng ta bỏ đi rồi, sớm muộn gì chức vị chủ mẫu Vương phủ mà chẳng thuộc về người! Người phải tức giận với kẻ sống chết chưa rõ kia làm gì?

Lưu Vân cắn môi:

- Nhưng ngươi thấy đấy, ngài ấy vừa về là đến ngay Lộ Uyển viện, đến hỏi cũng không hỏi thăm ta lấy một câu?

Tố Hà cười nham hiểm:

- Vương gia đến đó, vì ở đó có hình bóng của nàng ta... chi bằng... chúng ta đốt đi!

Lưu Vân cười gật đầu:

- Cũng đúng, vậy liền đốt chỗ đó đi.

Đang đi đến khúc cua, bất thình lình nàng ta đâm vào một nữ tử váy cam, nhìn kĩ lại thì ra là Tư Cầm. Đang bực tức không có chỗ xả, nay lại gặp tình huống này, Lưu Vân càng điên hơn. Nàng ta thẳng tay vả mạnh lên mặt Tư Cầm:

- Tiện nhân! Thấy ta còn không hành lễ? Mắt ngươi để đi đâu mà lại va vào ta?

Tư Cầm ôm mặt, trợn trừng mắt nhìn Trắc phi:

- Ngươi nghĩ ngươi là ai? Còn là phượng hoàng nữa ư? Giờ ngươi cũng chẳng khác gì bọn ta, thất sủng cả thôi. Ha ha ha! Ngươi là thua dưới tay Lộ Lộ đó.

Tố Hà thấy chủ tử nhà mình sắp bị bức đến điên rồi, vội cắt lời Tư Cầm phu nhân:

- Nói láo! Trắc phi nhà ta sao có thể đem ra so sánh với loại kỹ nữ lẳng lơ như ngươi được chứ?

Tư Cầm ghét nhất là bị nhắc đến xuất thân từ thanh lâu của mình, liền tiếp tục châm chọc Lưu Vân:

- Ngươi xem đi! Vương gia vừa hồi phủ, liền đến ngay Lộ Uyển viện. Bây giờ ngươi còn không bằng một đôi giày rách nàng ta vất đi thì có quyền gì mà đánh ta? Trắc phi thì cũng chỉ là mang thân phận thị thiếp thôi. Vương gia yêu Vương phi như vậy, ngươi không thể thế chỗ nàng ta được đâu.

Lưu Vân tức đến không thở nổi, nàng ta gào lên ra lệnh:

- Vả... vả Tư Cầm phu nhân ba mươi cái cho ta. Vả nàng ta xong thì phế đôi tay nàng ta đi, đuổi ra khỏi phủ.

Sau đó nàng ta trở về Vân Uyển viện, vất lại Tư Cầm đang phản kháng kịch liệt.

- ----------------

Lãnh Thiên ngồi bên bàn trà trong Lộ Uyển viện, dịu dàng vuốt ve chiếc túi thơm màu tím sẫm thêu chim đại bàng siêu siêu vẹo vẹo. Tiểu Lệ nói, đây là quà sinh thần nàng thêu tặng chàng. Tối hôm đó, nàng còn đích thân vào bếp, nấu rất nhiều món ăn ngon đợi chàng đến. Nhưng chàng thì sao? Chàng không đến, lại còn nói ra những lời nhẫn tâm khiến nàng nghe thấy rồi hiểu nhầm. Hôm đó chắc do chàng tập trung quá, không để ý có người đang đến nên mới lỡ lời.

Chàng áp túi thơm lên ngực, ngẩng đầu nhìn trần nhà để tránh nước mắt chảy xuống. Lộ Lộ! Ta rất nhớ nàng!

Cảnh xưa vẫn đó, người cũ nay đâu?

- -------------

Hôm sau

Lãnh Thiên thất thần ngồi ở ghế bên cạnh cửa sổ, mắt nhìn chằm chằm vào túi thơm trong tay, dịu dàng vuốt ve.

Lưu Vân đứng đối diện, mặt đỏ bừng vì tức giận. Nàng ta đã đứng đây được một khắc rồi nhưng Vương gia nhất định không để ý đến nàng ta. Mặc cho nàng ta nói nhiều đến đâu, ngài ấy cũng chỉ vuốt ve cái túi thơm xấu xí đó, không thèm ngẩng đầu nhìn nàng.

Nhìn thấy trên bàn bên cạnh có chiếc kéo, nàng ta liền cầm lên rồi giật lấy túi thơm Vương gia đang nâng niu trong tay, thẳng tay cắt nát.

Lãnh Thiên tuyệt vọng nhìn chiếc túi theo từng đường kéo của nữ nhân trước mắt rơi xuống. Chàng không kiêng nể gì, thẳng tay tát mạnh khiến nàng ta ngã nhào. Chiếc kéo sượt qua tay Lưu Vân tạo thành một vết cắt dài trên cánh tay trắng nõn.

Chàng quỳ phịch xuống, vội vơ lấy đống vải vụn từ chiếc túi thơm vừa bị cắt, đau khổ liên tục lẩm bẩm hai chữ " Lộ Lộ!"

Lưu Vân nhịn đau đứng dậy, gào lên:

- Lần trước cũng vì thiếp đổ lỗi cho nàng ta mà ngài đánh thiếp. Lần này cũng vì nàng ta mà ngài lại đánh thiếp. Rút cuộc nàng ta có gì hơn thiếp mà ngài yêu nàng ta? Xinh đẹp? Tài giỏi? Hay gia thế hiểm hách? Chắc gì nàng ta đã yêu ngài hơn thiếp?

Lãnh Thiên lạnh lẽo nhìn nàng ta:

- Bổn vương chưa từng yêu ngươi. Đó chẳng qua là hứng thú nhất thời thôi!

Lưu Vân cười lớn:

- Trương Lộ Lộ chắc gì đã còn sống? Mà có còn, thì chắc đang hạnh phúc bên nam nhân khác rồi. Nàng ta không ngốc, tội gì nàng ta phải quay lại với nam nhân đã làm mình tổn thương chứ?

Lãnh Thiên gầm lên:

- CÚT!!!!!!!!

Lưu Vân cười điên cuồng dời khỏi Ỷ Lãnh các, không quên vứt lại một câu:

- Vương gia! Ngày đó ngài lừa thiếp là ngài lợi dụng nàng ta. Ngài có ngày hôm nay, là báo ứng, báo ứng đó.

Lãnh Thiên khụy xuống, ôm chặt đống vải vụn, nước mắt nam nhi chảy ra:

- Lộ Lộ! Ta biết ta sai rồi! Ta sai thật rồi! Nàng về với ta đi!

*còn tiếp*

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện