Vương phi thất sủng: Lộ Lộ! Nàng dám!?

Chương 18



Nam tử y phục màu xanh đó tiến về phía đình nghỉ mát nơi Lộ Lộ đang ngồi. Cô đã tinh mắt tia được đó là 1 soái ca, một soái ca đó!

Nam nhân đó vừa thấy Lộ Lộ đã vui vẻ chạy vào đình:

- Lộ Lộ! Là muội sao? Lâu lắm rồi mới gặp muội!

- ...- Lộ Lộ cười khan hai tiếng. Mỹ nam ơi! Chúng ta quen nhau sao? Lại còn gọi tên thân mật như thế nữa chứ! Rút cuộc nam nhân này là ai a!

Nam tử y phục xanh lục thấy biểu cảm đó của Lộ Lộ thì nhíu mày, ngồi xuống chiếc ghế đối diện:

- Lộ Lộ! Muội sao vậy? Bị Tam hoàng huynh nhốt lâu quá lên quên mất Thần ca ca này rồi sao?

- ...- Trên mặt Lộ Lộ hiện một dấu chấm hỏi to tướng. Chắc chủ nhân thân thể này rất thân thiết với mỹ nam trước mặt này đây. Oa, thân chủ này sướng thật, quen với toàn mỹ nam.

Nam nhân đối diện khóe môi co giật. Muội ấy bị nhốt lâu quá hóa ngốc rồi sao? Mình hỏi mà không thèm trả lời. Đã thế... Đã thế còn nhìn mình bằng ánh mắt thèm khát như muốn ăn tươi nuốt sống mình vậy.

Nam nhân tự xưng là Thần ca ca đỏ mặt. Dù gì hắn cũng là thiếu niên chưa vợ, để nữ nhân nhìn chằm chằm như vậy cũng thấy ngại lắm a! Hắn hắng giọng:

- Lộ Lộ! Muội nhìn đủ chưa? Ta biết là ta đẹp trai rồi nên muội không cần nhìn chằm chằm như thế đâu.

Lộ Lộ nhận thấy sự thất thố của mình, vội vàng ngồi ngay ngắn lại, nở nụ cười vô tội. Cô thầm đánh giá nam tử trước mặt.

Hắn rất rất đẹp trai. Không phải vẻ đẹp lạnh lùng như Lãnh Thiên mà người hắn toát ra khí chất dịu dàng. Hắn có đôi nét giống với Lãnh Thiên.

Lộ Lộ gượng gạo gọi một tiếng:

- Th... Thần... ca ca...

Nam nhân đó hớn hở:

- Cuối cùng muội cũng chịu mở miệng. Ta còn tưởng muội bị câm cơ.

- Ha... Ha... Ha- Lộ Lộ cười khan. Cô đang rất tò mò về thân thế của người này. Nhưng từ cách cư xử của hắn, có thể thấy hắn rất thân thiết với chủ thân thể này. Nên cô ngại mở miệng sợ bị lộ tẩy.

Còn đang nghĩ cách thì một giọng nói lạnh lùng vang lên:

- Hai người đang nói chuyện gì mà vui vậy?

Cô giật nảy mình, quay đầu lại thì thấy Lãnh Thiên đang đi đến, đằng sau là Tiểu Lệ đang bưng trà và điểm tâm.

Nam nhân ngồi đối diện cô vui vẻ đứng lên, gọi:

- Tam hoàng huynh!

Cô nhăn nhó mặt mày, mãi mới ý thức được hai chữ "hoàng huynh" vừa phát ra từ miệng mỹ nam là gọi Lãnh Thiên. Mà gọi là hoàng huynh... Cô quay đầu nhìn lại nam nhân kia một lần nữa. Chẳng nhẽ... người này là Tứ Vương gia?

Lãnh Thiên sải những bước chân thật dài đi vào đình, ngồi xuống cạnh Lộ Lộ. Tiểu Lệ vội vàng bầy biện trà và điểm tâm rồi ngoan ngoãn cúi đầu lui ra khỏi đình.

Lãnh Thiên âm hiểm nhìn trà và mấy đĩa điểm tâm tinh xảo trên bàn rồi quay qua nhìn Lộ Lộ:

- Lại còn chuẩn bị cả trà và điểm tâm nữa sao?

Lộ Lộ cứng họng, không biết giải thích như thế nào thì mỹ nam trước mặt cười cười lên tiếng:

- Tam hoàng huynh, huynh đừng hiểu lầm.

Lãnh Thiên nhíu mày nhìn người vừa lên tiếng:

- Lãnh Thần! Đệ còn chưa chịu về sao?

Lãnh Thần thè lưỡi:

- Đệ cũng đang định về thì tình cờ thấy Lộ Lộ đang ngồi ở đây. Mà lâu lắm cũng chưa có gặp muội ấy lên đệ tiến lại nói vài câu.

Lãnh Thiên nhắc nhở:

- Thần! Đệ lên gọi Lộ Lộ là Tam hoàng tẩu đi.

Nói xong chàng cầm tay Lộ Lộ lôi ra khỏi đình. Lãnh Thần vội vàng nói với theo:

- Tam hoàng huynh! Đừng có quá tức giận a!

- --------------------

Lộ Lộ bị Lãnh Thiên lôi đi thì xị mặt. Cô là còn chưa ngắm mỹ nam đã đâu nha.

Nhưng cái vẻ mặt đó của Lộ Lộ rơi vào mắt Lãnh Thiên lại thành cô đang buồn. Chàng dừng bước, tức giận nhìn nàng:

- Sao? Không được ở với đệ ấy buồn đến thế sao?

Tiểu Lệ theo đằng sau một khoảng cách thấy Vương gia tức giận thì thầm than. Vương phi của nàng hôm nay toi rồi a!

Lộ Lộ tức giận, trợn mắt nhìn nam nhân trước mặt:

- Chàng có biết như nào là phí phạm không hả? Điểm tâm vừa mới mang lên ta còn chưa ăn được miếng nào đâu. Vậy mà chàng đã lôi ta xồng xộc đi mất rồi. Phí chết đi được.

Lãnh Thiên hít một ngụm khí lạnh. Thì ra là nàng ấy tiếc mấy đĩa điểm tâm kia. Sự lạnh lùng tức giận lập tức tiêu tan hết, chàng cười cười nhìn nàng rồi phân phó cho Tiểu Lệ quay lại lấy điểm tâm.

Lộ Lộ còn chưa hết tức đã cảm thấy có thứ gì đó mềm mềm chạm vào môi mình. Khi định thần lại thì đã thấy khuôn mặt mỹ nam được phóng to ngay trước mắt. Chàng... Chàng hôn cô rồi.

Lãnh Thiên ngẩng lên nhìn nàng cười.

Lộ Lộ tức giận, trợn mắt, tay đánh vào lồng ngực rắn chắc của chàng:

- Bắt đền chàng đấy. Nụ hôn đầu của ta.

Lãnh Thiên cười nhăn nhở, cúi xuống nhìn nàng:

- Vậy nàng hôn lại ta coi như hòa nha.

Nói rồi chàng nhắm mắt lại chờ nàng.

Khóe môi co giật liên hồi. Trong đầu cô lập tức hiện lên hai chữ vô sỉ. A! Cô muốn giết người.

Lộ Lộ mặc kệ Lãnh Thiên, quay mặt hướng Lộ Uyển viện đi đến.

Mãi không thấy nàng có động tĩnh gì, Lãnh Thiên khẽ mở mắt thì đã thấy nàng đi xa rồi. Chàng vội vàng đuổi theo:

- Lộ Lộ, nàng không cần bồi thường nữa sao? Đợi ta với!

Sau khi Lãnh Thiên đi được một đoạn, phía sau hòn giả sơn bước ra một nữ tử. Nàng nhìn theo bóng dáng nam nhân đã đi xa dần. Lưu Vân vò nát bông hoa trong tay:

- Lộ Lộ! Ngươi cứ đợi đấy!

- ------------------

Tiểu Lệ dâng trà, hí hửng kể những chuyện mà mình nghe được trong Vương phủ cho Vương phi đỡ chán.

- Vương phi! Hôm nay nô tỳ nghe Song Song bên Vân Uyển viện kể rằng tháng trước Vương gia đến Vân Uyển viện đã to tiếng với Lưu Trắc phi nên một tháng qua Vương gia không hề đến đó.

Lộ Lộ vui vẻ:

- Em có biết vì sao họ lại to tiếng không?

- Thấy Song Song bảo nàng ta không biết rõ. Chỉ biết liên quan đến minh châu.

Lộ Lộ cười đắc ý. Chợt nhớ ra một chuyện, cô hỏi:

- Vậy... Nam nhân hôm qua là...?

Tiểu Lệ chớp chớp mắt:

- Đó là Tứ Vương gia Âu Dương Lãnh Thần đây ạ. Vương phi không nhớ sao?

Cô cười khan, nhớ được chết liền. Cô lại hỏi:

- Quan hệ của ta và vị Tứ Vương gia đó là như thế nào?

- À! Hồi bé Vương phi luôn bám theo Tam Vương gia. Mà trong tất cả các hoàng tử thì Tam Vương gia thân thiết với Tứ Vương gia nhất lên họ toàn chơi với nhau. Vì thế đương nhiên Vương phi cũng rất thân thiết với Tứ Vương gia rồi!

Lộ Lộ ồ lên một tiếng. Chẳng trách hắn lại gọi cô thân mật như vậy!

- Nhưng... Tại sao Tứ Vương gia lại xuất hiện trong Tam Vương phủ vào sáng sớm như vậy? Bộ hắn không phải lên triều sớm sao?- Cô vẫn rất thắc mắc điều đó.

Tiểu Lệ mở miệng than vãn:

- Vương phi kính mến của nô tỳ, người nghĩ lúc đó mà còn sớm sao? Lúc đó cũng gần đến giờ Tỵ ba khắc rồi đấy ạ.

Lộ Lộ lè lưỡi cười hì hì, lại nghe Tiểu Lệ nói tiếp:

- Tứ Vương gia không thích tham dự triều chính, ngài ấy chỉ thích du sơn ngoại thủy thôi!

*còn tiếp*

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện