Vương phi thất sủng: Lộ Lộ! Nàng dám!?

Chương 16



Ghen? Cô là... đang ghen sao? Lộ Lộ ho khan hai tiếng:

- Tại sao ta phải ghen với bọn họ chứ?

Chàng ghé vào tai cô, nói:

- Nhắc đến hành lễ mới nhớ, hình như chưa lần nào gặp ta mà nàng hành lễ cả.

Cô phớt lờ, quay đi chỗ khác.

Lãnh Thiên cười cười, đưa tay ra vuốt nghịch mái tóc đen mượt của nàng. Nhiều lần định đến thăm nàng, nhưng Lưu Vân đều lấy cớ mệt, khó chịu, không khỏe để giữ chân chàng. Không ngờ điều đó lại khiến nàng ủy khuất.

Bỗng dưng Lộ Lộ vòng tay ôm lấy cổ Lãnh Thiên, vùi đầu vào ngực chàng. Cô hít ngửi mùi trúc thanh nhã trên người chàng.

Chàng nhíu mày, vuốt vuốt mái tóc cô, hỏi:

- Vẫn buồn chuyện lúc nãy sao?

Cô vẫn chôn mặt trong lồng ngực vạm vỡ của chàng, gật gật đầu:

- Bọn họ chỉ sợ ta khi ta nắm quyền xử lý Vương phủ hoặc được sủng ái. Mà bây giờ chàng sủng ái ta thì không sao, nhưng biết đâu được rồi sẽ có một ngày chàng lại bỏ mặc ta như lần trước. Đến lúc đó ta biết làm thế nào?

Chàng từ từ nâng khuôn mặt xinh đẹp như tạc ngọc của nàng lên. Khuôn mặt buồn, đôi mắt phượng đã hơi đỏ khiến lòng chàng xót xa. Chàng dịu dàng nói:

- Hôm nay bọn họ đã bị ta phạt như thế rồi. Sau này sẽ không dám làm gì nàng đâu.

Lộ Lộ xị mặt:

- Chỉ sợ bọn họ bằng mặt nhưng không bằng lòng.

Chàng nói trấn an:

- Nếu họ dám gây sự với nàng, ta sẽ không tha!

Lộ Lộ cười gượng, lại vùi đầu vào ngực chàng. Sao không nói luôn ra là không muốn trao quyền cai quản cho cô đi? Mất công làm cô diễn nãy giờ.

- ------------

Lộ Lộ ngồi dậy, vươn vai ngáp dài một cái rồi đứng lên. Quay đầu lại thì thấy nam nhân kia vẫn ngủ say. Một tháng nay chàng cứ hết ở Lộ Uyển viện lại qua Vân Uyển viện nên sủng ái ở hai nơi đều như nhau, không có chuyện người này bị thất sủng khiến mọi người coi thường.

Cô thở dài, ra gian ngoài rồi gọi Tiểu Lệ vào hầu hạ rửa mặt, súc miệng. Xong xuôi mới vào gian trong thay y phục và trải tóc.

Đang tập trung chọn trâm cài thì trên đầu một đợt đau nhói. Lộ Lộ kêu lên một tiếng, nhíu mày:

- Tiểu Lệ! Em chán sống rồi sao?

Không thấy Tiểu Lệ trả lời, Lộ Lộ rời tầm mắt khỏi đống trang sức, nhìn qua tấm gương đồng thì lặng người.

Giọng nói trầm thấp vang lên:

- Ta làm nàng bị đau sao? Xin lỗi, đây là lần đầu tiên ta chải tóc cho người khác, nên... không giỏi lắm.

Cô gượng cười:

- Không... không sao!

Vật lộn gần nửa canh giờ, cuối cùng Lãnh Thiên cũng búi được một búi tóc nhỏ cho cô. Chàng lấy trong ngực áo ra một cây trâm hoa đào trạm ngọc phỉ thúy cài lên búi tóc cô. Cô sững sờ, màu sắc tươi sáng, trong vắt, chẳng phải là cây trâm lần trước cô và Tiểu Lệ trốn phủ định mua sao? Sao chàng lại có.

- Thích không?

Đè nén kinh ngạc trong lòng, cô gật gật đầu.

Lãnh Thiên lại cúi xuống lục tìm hộp trang sức của cô. Khi thấy mấy viên minh châu nhỏ bằng đầu ngón tay út thì nhíu mày:

- Đây là minh châu của nàng sao?

Cô thản nhiên gật đầu:

- Đúng vậy, cứ hai tháng lại đưa đến một hộp như thế theo phẩm cấp. Có chuyện gì sao?

Chàng lắc đầu:

- Không sao! Tí ta sai người mang cho nàng mấy hộp nữa.

Cô cười cười, không nói gì. Lãnh Thiên quay đầu gọi người vào hầu hạ.

Xong xuôi, điểm tâm được đưa lên. Những khối điểm tâm đầy màu sắc với nhiều hình dạng khác nhau. Cắn vào có thể cảm nhận rõ hương vị ngọt ngào tỏa ra trong miệng.

Ăn xong, Lãnh Thiên phải lên buổi triều sớm. Trước khi đi còn nói tối sẽ lại đến Lộ Uyển viện.

- ---------

Lộ Lộ nhàn nhã thả thức ăn cho cá xuống hồ nước ở hoa viên. Những con cá to, nhỏ bu lại một chỗ.

- Thỉnh an tỷ tỷ!- Một giọng nói yêu kiều cất lên. Cô ngẩng đầu nhìn mỹ nhân trước mắt. Một thân váy tím bó sát thân làm tôn lên những đường cong mềm mại.

Tiểu Lệ đứng một bên hành lễ:

- Trắc phi cát tường!

Lộ Lộ đưa Tiểu Lệ bát thức ăn của cá, tươi cười nhìn Lưu Vân:

- Sao nhìn sắc mặt của Trắc phi kém vậy? Không khỏe ở đâu sao?

Trắc phi cười cười:

- Tạ ơn tỷ tỷ quan tâm! Muội làm sao cực nhọc bằng tỷ được, ba đêm rồi đều hầu hạ Vương gia.

Cô đỏ mặt, cười e thẹn:

- Không sao! Vương gia rất dịu dàng!

Trong lòng cười khẩy, mới ba ngày Lãnh Thiên không ghé qua đã phải chạy tới đây nhắc khéo rồi. Nhưng thật tiếc, chàng đã nói tối nay lại đến chỗ cô, khiến Trắc phi mỏi mòn trông chờ một đêm nữa rồi.

Lưu Vân sững sờ, mặt biến sắc khi nhìn thấy cây trâm cài trên tóc Lộ Lộ:

- Cây... cây trâm đó...

Lộ Lộ nhíu mày, sờ lên cây trâm trên tóc:

- Cây trâm này làm sao?

Lưu Vân ho nhẹ mấy tiếng che giấu cảm xúc kinh ngạc trên mặt:

- Không... không sao! Cây trâm đó rất hợp với kiểu tóc này của tỷ!

Tiểu Lệ đứng một bên nhanh nhảu đáp:

- Đương nhiên phải đẹp chứ ạ! Đích thân Vương gia tự động búi cho Vương phi mà!

Lộ Lộ khẽ lườm Tiểu Lệ:

- Tiểu Lệ! Ở đây chưa đến lượt em lên tiếng.

- Dạ!- Tiểu Lệ hối lỗi, cúi đầu đứng lùi ra sau.

Mọi biểu cảm của Trắc phi đều được cô thu vào mắt. Cô cười duyên dáng:

- Đi nhiều cũng thấy chán, ta về Lộ Uyển viện trước. Nếu Trắc phi còn hứng thú thì cứ tiếp tục đi dạo đi.

Lưu Vân và Tố Hà nhún người một cái lấy lệ:

- Cung tiễn tỷ tỷ!

Thấy Vương phi đi xa rồi mà Trắc phi nhà mình vẫn đứng bất động tại chỗ. Tố Hà vội vàng ân cần hỏi:

- Trắc phi! Người khó chịu ở đâu sao?

Lưu Trắc phi lắc đầu:

- Đi! Chúng ta về Vân Uyển viện!

- --------------

Từ lúc ở hoa viên chở về đến giờ, thấy chủ tử của mình cứ thất thần, Tố Hà lo lắng hỏi:

- Trắc phi, có chuyện gì sao?

Lưu Vân thở dài:

- Cây trâm đó...

Tố Hà suy nghĩ:

- Là... cây trâm hoa đào phỉ thúy cài trên tóc Vương phi?

Lưu Vân gật đầu.

- Cây trâm đó có vấn đề gì sao?- Tố Hà không khỏi thắc mắc. Bất quá cũng chỉ là một cây trâm đẹp, tinh xảo thôi. Trắc phi đâu cần thiết phải lo lắng như thế?

- Cây trâm đó...- Trắc phi bắt đầu nói.

*còn tiếp*

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện