Vương phi thất sủng: Lộ Lộ! Nàng dám!?

Chương 11



Lộ Lộ cười tươi rói nhìn Thẩm Diệp phu nhân:

- Haizz! Nhìn mặt mũi đâu đến lỗi nào mà đầu óc lại có vấn đề. Khổ thân!

Thẩm Diệp giận bừng bừng:

- Ngươi... ngươi nói cái gì cơ? Ngươi bảo ai đầu óc có vấn đề?

Lộ Lộ nặn ra nụ cười kiều diễm:

- Đương nhiên ta không thể nói ta và Tiểu Lệ đầu óc không bình thường được. Nên trừ hai bọn ta ra thì Thẩm Diệp phu nhân muốn nghĩ là ai thì nghĩ.

Tiểu Lệ đứng đằng sau không khỏi buồn cười. Vương phi nhà nàng từ khi nào miệng lưỡi lại sắc bén như vậy? Từ nãy tới giờ người nói có ba câu mà làm ba vị phu nhân giận tím mặt.

Ngọc Vũ phu nhân nhẹ nhàng tiến lên, xách váy để lộ ra đôi hài thêu:

- Giày thêu Vương gia đặc biệt sai phường thêu giỏi nhất kinh thành làm cho ta bị bẩn mất rồi! Không biết Vương phi tỷ tỷ có thể lau giúp ta không? Mà nếu tỷ có từ chối cũng không sao! Chỉ là Tiêu Kế Ngọc ta và hai vị muội muội này sẽ nghĩ là Vương phi ghen tị thôi.

Cô cười nhạt. Đây là muốn khoe khoang sao? Giày thêu xấu òm, nhìn quê mùa. Lại còn bắt cô lau giày? Mơ sao? Ngọc Vũ phu nhân! Trời hẵng chưa muộn thế đâu! Bất quá cũng chỉ mới giờ Thân thôi!

Lộ Lộ đảo mắt đi chỗ khác thì bất giác nhìn thấy một bóng nam nhân y phục trắng đang tiến đến. Trong đầu ngay lập tức lóe lên một ý, cô quay lại vui vẻ nói với Tiêu Kế Ngọc:

- Được thôi! Để ta giúp Ngọc Vũ phu nhân! Nhưng mà... nếu có làm sao ta không chịu trách nhiệm đâu đó!

Nói rồi cô ngồi xổm xuống. Thấy thế Tiểu Lệ vội ngăn:

- Vương phi! Để đó nô tỳ làm cho...

Chưa đợi Tiểu Lệ nói hết, Lộ Lộ đã cắt lời:

- Em đứng gọn sang một bên cho ta!

Cô lấy khăn tay khẽ nhúng nước trong hồ sen lau chùi một bên giày trong sự cười nhạo và đắc ý của đám thị thiếp. Cô lại nhúng khăn một lần nữa, nhưng... lần này không phải là nước, mà là... bùn. Cô từ tốn quệt quệt bùn lên chiếc giày còn lại làm nó nhem nhuốc kinh khủng.

Tiêu Kế Ngọc tức giận, thẳng chân đạp Lộ Lộ:

- Ngươi dám bôi bẩn lên giày Vương gia tặng ta?

Cô nhếch mép. Sao cô lại không dám chứ?

Lộ Lộ khẽ lùi về phía sau để tránh nhưng cố tình để cho vết giày của Ngọc Vũ phu nhân in trên y phục mình.

Đúng lúc đó, một giọng nói lạnh lẽo vang lên:

- Các nàng đang làm gì vậy?

Đám phu nhân nhìn thấy bạch y nam tử trước mắt thì sợ hãi tột cùng, mặt ai cũng đầy vẻ hoảng hốt. Tiểu Lệ nhanh chóng hành lễ:

- Vương gia cát tường!

Lãnh Thiên nhíu mày, nhìn cục diện trước mặt. Chàng chú ý nhất là thân hình mảnh mai y phục trắng đang ngồi gục dưới đất. Mái tóc đen bóng che đi khuôn mặt xinh đẹp của nàng nên không dõ biểu cảm hiện giờ.

Bên cạnh nàng, Tiểu Lệ đang quỳ khóc, hỏi:

- Vương phi! Người... người có sao không? Người có đau không?

Lúc này, đám Ngọc Vũ phu nhân mới hoàn hồn, vội vàng hành lễ:

- Vương gia cát tường!

Lãnh Thiên lạnh lùng hỏi:

- Tiểu Lệ! Đã xảy ra chuyện gì?

Tiểu Lệ sụt sịt khóc:

- Thưa Vương gia! Vương phi đi dạo thì tình cờ gặp ba vị phu nhân. Ngọc Vũ phu nhân bắt... bắt Vương phi phải lau giày cho người. Xong... xong Vương phi lau thì Ngọc Vũ phu nhân đạp Vương phi. Vương gia! Xin người làm chủ cho Vương phi nhà nô tỳ.

Lãnh Thiên lạnh lẽo đưa ánh mắt sang nhìn Tiêu Kế Ngọc. Nàng ta sợ hãi, lắp bắp nói:

- Vương... vương gia! Không... không phải... như vậy. Con nô... nô tỳ này vu khống cho... thiếp. Rõ ràng là... Vương phi... tỷ ấy... bôi...bôi bùn lên giày thiếp. Nên... nên thiếp... thiếp mới...

Lãnh Thiên đưa ánh mắt đầy sát khí xuống nhìn đôi giày của Ngọc Vũ. Rồi chàng ngồi xuống, nâng cằm Lộ Lộ nên. Đập vào mắt chàng là khuôn mặt đầm đìa nước mắt nhưng lại càng tôn lên vẻ kiều diễm của nàng. Nhìn nàng khóc, chàng cảm thấy rất khó chịu. Lòng cứ lóe đau. Nhìn thấy vết giày bẩn in trên phần ngực của y phục trắng làm nổi bật đến kỳ lạ. Chàng dịu dàng nói:

- Lộ Lộ! Nàng có sao không?

- Đau!- Cô vừa xoa xoa chỗ bị đạp vừa ai oán cất tiếng.

Chàng đau lòng, bế Lộ Lộ lên rồi ra lệnh:

- Tiểu Lệ mau đi mời đại phu! Còn Ngọc Vũ phu nhân- nói đến đây, ai cũng nghe rõ lời nói được rít qua kẽ răng:

- Phạt đánh 30 trượng vào chân.

Ngọc Vũ phu nhân sợ hãi ngã phịch xuống đất. Đánh 30 trượng vào chân? Không tàn phế thì cũng không thể múa được nữa. Nàng giỏi nhất là múa, giờ không thể múa thì sống làm gì?

Nói xong chàng bế nàng về thẳng Lộ Uyển viện.

Còn Lộ Lộ áp mặt vào lồng ngực rắn chắc của chàng. Nếu không nhìn thật kỹ sẽ không thể thấy được đôi môi anh đào đang nhếch lên vì chiến thắng. Cô thề, cô không phải quân tử. Cô là kẻ tiểu nhân đích thực 100%. Cô đã nói rồi, những ai động vào cô, cô sẽ không để yên.

- --------------

Lộ Uyển viện

Lãnh Thiên nhẹ nhàng đặt Lộ Lộ lên giường, dịu dàng lau đi nước mắt trên khuôn mặt trắng hồng. Chàng an ủi:

- Nàng đừng khóc nữa! Đại phu sắp tới rồi, sẽ không sao đâu!

Lộ Lộ khẽ gật đầu. Hic! Mời đại phu? Lúc nãy Ngọc Vũ đạp cô đã tránh kịp, chỉ bị đạp nhẹ vào ngực cũng không đến lỗi đau. Mời đại phu lộ hết kế hoạch thì sao?

- ---------------

Lộ Lộ đã tắm xong, vừa đặt chân ra ngoài tấm bình phong thì cô khựng lại. Cái... cái quái gì đang diễn ra đây? Âu Dương Lãnh Thiên đang điềm nhiên ngồi thưởng trà. Chẳng lẽ từ nãy tới giờ... chàng chưa về sao?

Thấy nàng bước ra, Lãnh Thiên khẽ sững sờ. Nàng mặc bộ váy màu xanh trúc nhẹ nhàng. Do vừa tắm xong tóc ướt nên được buông thả tự nhiên. Vài sợi tóc còn dính trên khuôn mặt mịn màng.

Chàng đứng dậy, tiến về phía nàng. Nhẹ nhàng gỡ những sợi tóc dính trên mặt nàng xuống, chàng có thể dễ dàng ngửi thấy hương thơm thoang thoảng trên người nàng tỏa ra. Trái tim chàng rung động mạnh, vội vàng che giấu nét xao động vừa hiện lên trong mắt. Chàng ho nhẹ, ra lệnh:

- Mau đi chuẩn bị, hôm nay bổn vương sẽ dùng bữa tại Lộ Uyển viện.

Chàng dịu dàng hỏi:

- Lộ Lộ! Vết thương của nàng sao rồi?

Lộ Lộ cười:

- Tắm xong đã thoải mái hơn rồi!

- Ừm vậy nàng đã bôi thuốc chưa? Để ta bôi cho nha!

Mặt cô biến sắc:

- Thôi... thôi không cần ý tốt của Vương gia. Ta đã bôi rồi.

Đùa cô chắc. Nam nữ thụ thụ bất thân. Cô lại còn bị thương ở ngực, để nam nhân bôi cho làm sao được.

Nhưng sự từ chối của cô lại khiến Lãnh Thiên hiểu nhầm là nàng đang sợ hãi, sợ hãi với sự quan tâm của chàng. Tim chàng lóe đau, gượng cười nhìn nàng.

*còn tiếp*

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện