Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi!

Chương 534



Chương 534:

 

Dương Họa Y có thể chịu đựng, cô gắng khiến bản thân mình bình tính lại cũng để không làm ảnh hưởng đến đứa con trong bụng mình.

 

Chỉ cần Nhan Từ Khuynh còn ở bên cô thì cô liền thỏa mãn suy nghĩ của chính mình.

 

“Em nói là em đã hiểu rồi!” Cô đột nhiên mở mắt dửng dưng nhìn anh, dao động trong mắt là sự mù mịt, cuối cùng là chết lặng: “Em nhất định sẽ hiến dâng con em lên để hiến tủy cho Nhan Niệm Sơ. Bây giờ anh có thể yên tâm ra ngoài rồi đó”

 

Anh không chịu đi, dựa vào bên giường cô nói nhỏ: “Anh muốn ở bên em một lúc nữa”

 

“Chúng tôi không cần anh ở bên cạnh” Nếu đứa trẻ biết trước khi nó chào đời, bố nó nố để nó hiến tuỷ cho người khác thì nó chắc chản sẽ rất buồn.

 

‘Thậm chí nếu sinh quá muộn so với ngày dự sinh, vết mổ cũng sẽ được lấy máu trước.

 

Dương Họa Y để tay vào trong chăn bông, nhẹ nhàng vuốt ve bụng của chính mình.

 

Con yêu… Ngay cả khi cha con chào mừng con đến với này với mục đích khác thì mẹ cũng sẽ dành cho con tình yêu thuần khiết nhất Kiếp này thà như con không có bố cũng được, nhưng ở kiếp sau mẹ nhất định sẽ không bao giờ để con bị oan ức như thế nữa Có một số thứ cô đã nghĩ rõ ràng ngay khi anh nói từ “phải”, cô chỉ cảm thấy vô cùng đau khố và không muốn chấp nhận nó.

 

Trên thực tế, Dương Họa Y đã tìm ra câu trả lời trước khi hỏi anh câu hỏi đó.

 

Nếu Nhan Từ Khuynh nói không, anh muốn con họ khỏe mạnh sống tốt, thì cô liền cố gắng chăm chỉ làm việc đế anh không xấu hố và cũng cố gắng hết sức cho Niệm Sơ có sức khỏe tốt nhất để có bảo vệ đứa nhỏ của cô.

 

Nhưng anh lại nói có, vậy thì tất cả những điều cô suy nghĩ đều như hóa vào hư không.

 

Cả nhà tải apptruyện hola đọc tiếp nhiều nhé! Vì cô không hề có cơ hội phản kháng.

 

Hai sự lựa chọn thật ra đều có kết quả như nay, sự khác biệt là quyết định sau khi đứa trẻ được sinh ra.

 

Nhưng Nhan Từ Khuynh không biết rằng anh đã chọn sai đường.

 

Cô bình tính lại một chút liền lạnh lùng liếc mắt nhìn Nhan Từ Khuynh: “Nhan Từ Khuynh, anh có thể đi ra ngoài rồi, em muốn ở đây một mình yên tĩnh”

 

Sau này không có anh, cô cũng có thế một mình nuôi dạy con thật tốt Nhan Từ Khuynh hoảng sợ, Dương Họa Y rõ ràng đang ở ngay trước mắt anh nhưng khi cô nói ra những lời này, cô như hóa thành hư không, anh không thể năm bắt được hay chạm vào cô.

 

Cô nói một mình.

 

Mà một mình là một cuộc sống không có anh.

 

Nhan Từ Khuynh có thế mơ hồ đoán được ẩn ý của cô đăng sau ba chữ này nhưng anh không có dũng khí suy nghĩ sâu xa.

 

“Họa Y, em đừng nghĩ nhiều như trước tiên hãy chăm sóc chính mình thật tốt, nếu không.”

 

“Em đồng ý, em đồng ý để con mình hiến tủy cho Nhan Niệm Sơ. Em sẽ hợp tác và cố gắng bồi dưỡng sức khoẻ rồi để anh lấy máu cuống rốn của con chúng ta để cứu Nhan Niệm Sơ” Cô dửng dưng ngất lời anh Cô còn có thể không bằng lòng sao?

 

Anh nói rõ ràng như vậy, cô còn có thể không hợp tác sao?

 

Sẽ không đâu.

 

Sự bất hợp tác của cô chỉ khiến cô và con cô đau khổ.

 

“Anh không nghe rõ sao? Em nói, em đồng ý hợp tác, anh có thể rời đi rt Nhan Từ Khuynh sững người, luôn cảm thấy ánh mắt Dương Họa Y nhìn mình rất xa lạ và đáng sợ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện