Tướng Môn Độc Hậu

Chương 48: Đệ tam chi (Tên thứ ba)



Trên đài dưới đài, không khí đông cứng lại thành một mảnh yên lặng.

Đánh vỡ cục diện này là Thái Lâm, hắn đưa tay lên sờ sờ má trái, chỗ vừa mới bị mũi tên sượt qua, hiện ra một vết máu đỏ sẫm.

Tất cả mọi người sợ ngây người.

Thẩm Diệu thế nhưng lại thật sự dám bắn, không phải làm cho tên rơi ở nửa đường, cũng không phải cố ý bắn lên trời, nàng cách thảo quả tử nói gần cũng không gần, nói xa cũng không xa, lại cố tình bắn sượt qua má Thái Lâm.

Thái Lâm cao giọng quát:“Thẩm Diệu ngươi làm cái gì!” Lời còn chưa dứt, tên thứ hai mang theo kình phong  bay đến, chính xác sượt qua má phải của hắn, Thái 

Lâm nhất thời cảm thấy má phải có một trận nóng rát ẩn ẩn đau, đưa tay lên sờ, phát hiện một vết máu.

Hắn cơ hồ muốn điên rồi. Không thể tin trừng mắt Thẩm Diệu, Thái đại nhân cũng rất muốn ngăn lại, nhưng Dự thân vương vẫn ngồi ở phía trước, hắn làm sao cũng không dám động.

Nhiệm Uyển Vân lập tức đứng dậy:“Ngũ Nhi có phải điên rồi không? Nàng sao dám làm bị thương Thái gia thiếu gia?”

“Ngũ cô nương của quý phủ các ngươi cũng thật là lợi hại,” Dịch phu nhân ra vẻ giật mình nói:“ Nữ tử tầm thường nào có này lá gan a.Làm bị thương Thái gia tiểu thiếu gia, không phải ngày sau hai vị lão gia ở trong triều sẽ ko tốt hay sao?”

Lời này cũng là chạm đến lòng của Nhiệm Uyển Vân cùng Trần Nhược Thu đi. Các nàng phía trước nghĩ Thẩm Diệu sẽ làm ra một chút chuyện mất mặt, ai biết Thẩm Diệu không những không mất mặt, còn làm bị thương Thái Lâm. Nếu là Thái gia bởi vậy đối đầu với Thẩm phủ, Thái gia văn thần chiêu số, đắc tội Thái gia, hai huynh đệ Thẩm quý cùng Thẩm Vạn còn như thế nào có thể có kết quả tốt? Vừa nghĩ tới điều này, Nhiệm Uyển Vân liền lo lắng không thôi, hận không thể lập tức trói Thẩm Diệu đem đến Thái gia giải thích. Nàng đang muốn lớn tiếng la lên ngăn hành động của Thẩm Diệu lại, lại bị Trần Nhược Thu đè tay lại.

“Muội muội, ngươi làm cái gì vậy?” Nhiệm Uyển Vân không hờn giận nói:“Trơ mắt Nhìn ngũ tỷ muội gặp rắc rối có phải hay không? Nhỡ lão gia quay lại hỏi đến, ai đảm đương được trách nhiệm này?”

Trần Nhược Thu quả thực sẽ bái phục nhị tẩu này. Nàng xuất thân so với Nhiệm Uyển Vân cao quý hơn chút, lại tự xưng là là thư hương thế gia. Cưc kì khinh thường động tác tầm thường như vậy, nhưng ý tg của nàng tự nhiên sẽ không hơn Nhiệm Uyển Vân là bao. Nàng nói:“Nhị tẩu nghĩ quả không sai,nhưng mới vừa rồi cũng nghe đến, ngay cả Dự thân vương gia cũng lên tiếng, nếu không ngươi cho là vì sao Thái lão gia đến bây giờ cũng không lên tiếng, trơ mắt nhìn chính mình con trai bị thương? Nhị tẩu cho dù nói chuyện, nơi này ngươi làm chủ sao? chi bằng yên lặng theo dõi kỳ biến, nếu là hỏi đến, chỉ coi là tiểu hài tử náo loạn.”

“Khó có thể liền có thể nhìn?” Nhiệm Uyển Vân trong lòng biết Trần Nhược Thu nói có lý,nhưng vẫn nhịn không được mà lo lắng:“Nếu là ngũ tỷ muội xuống tay không biết nặng nhẹ, gặp phải đại họa làm sao bây giờ? Giấy sinh tử là một chuyện, nhưng lời đồn đãi ở  Định kinh vẫn là một chuyện khác.”



Sợ cái gì, ngươi không nhìn thấy vừa rồi ngũ tỷ muội ra tay?” Trần Nhược Thu cười nói:“Nàng rõ ràng chính là đã học bắn cung, chính là cố ý làm hỏng dung mạo của tiểu tử Thái gia thôi, chính là ở cố ý trả thù. Bất quá nàng cũng thực lợi hại, nếu không sẽ không trầy da hai má đơn giản như vậy.” Trần Nhược Thu thở dài một tiếng:“Tóm lại ng cũng đã đắc tội, một khi đã như vậy, liền thuận theo tự nhiên đi, ngũ tỷ muội nếu là thật sự xuống tay ngoan độc, chỉ sợ ngày sau muốn đảm một cái thanh danh hung tàn ngoan độc.”

Lời nói của các nàng rơi vào trong tai hai tỷ Thẩm Thanh cùng Thẩm Nguyệt sót một chữ. Các nàng tuổi còn quá nhỏ, còn không hiểu chuyện trong quan trường, chỉ nghe đến câu cuối cùng. Thẩm Nguyệt nhìn ống tay áo Thẩm Diệu trên đài, hôm nay nàng trấn định tự nhiên, đại làm náo động, thật sự là rất khiến người chán ghét. Nàng nghĩ, nếu Thẩm Diệu thật sự đem Thái Lâm bắn chết thì tốt rồi, như vậy trên lưng Thẩm Diệu là một mạng người, người như vậy ngoan độc, sau này ai dám thú, ai dám gần?

Trầy da như bây giờ, chính là lợi hại, mà không phải ngoan độc.

Càng là nghĩ như vậy, Thẩm Nguyệt trong mắt càng hiện lên một ít tia sáng thông suốt. Như vậy nàng một lòng muốn khó xử Thẩm Diệu, an nguy của Thái Lâm, sớm bị nàng ném ra sau đầu, thậm chí hy vọng Thái Lâm dùng chính tánh mạng của mình giúp Thẩm Diệu thành toàn một cái ác danh.

Dưới đài mọi ng tuy rằng đã nghị luận ầm ĩ, nhưng lại ngại cho thể diện của Dự thân vương, đều không dám ns ra tiếng, vợ chồng Thái gia, giờ phút này lòng nóng như lửa đốt, cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn con trai của chính mình đứng ở trên đài làm bia đỡ.

“Thẩm Diệu, ngươi rốt cuộc muốn như thế nào?” Liên tục hai tên đều sượt qua hai má, toàn bộ mặt nóng rát ẩn ẩn đau, Thái Lâm đối vs Thẩm Diệu trừ tức giận ra, còn có một tia sợ hãi. Hắn đột nhiên phát hiện, Thẩm Diệu cũng không có cái gì là không dám, nàng rõ ràng chính là người điên, nàng cái gì đều dám làm!

Cách có chút xa, thanh âm của Thẩm Diệu có điểm mơ hồ, truyền không đến dưới đài, lại có thể rơi vào trong tai Thái Lâm. Thanh âm của nàng nhẹ nhàng bay bổng, giống như từ trên mây truyền đến, làm cho người ta không dám ngưỡng mộ.

Nàng nói:“Giáo huấn ngươi a.”

Thẩm Diệu bỗng nhiên dương cao giọng nói:“Còn một tên cuối cùng!”

Tất cả mọi người trong toàn trường gắt gao nhìn chằm chằm tên kia. Thái Lâm chân đều muốn mềm ra  , hắn hung hăng cấu mình một phen mới ngăn không cho mk ngã xuống. Bởi vì hắn nhìn thấy, Thẩm Diệu nhắm tên ở ngay đầu của hắn.

Hắn thực sợ hãi, đó là một loại sợ hãi đối vs ng của Thẩm gia, sợ đến mức không muốn sống. Loại này sợ hãi thế tới rào rạt, lấy hết toàn bộ lực chú ý của hắn thời khắc này. Hắn rất muốn thoát đi bàn kiểm tra này, nhưng mũi tên của Thẩm Diệu nhắm ngay hắn, giống như chạy trốn tới chân trời góc biển đều có thể đuổi theo.

“Thẩm gia tiểu thư không khỏi quá mức thật mạnh.” Đại nhân ở nhóm nam quyến tuy là kính nể Thẩm Diệu thong dong trấn định, nhưng cũng vì nàng thời khắc này biểu hiện bóp cổ tay. Phải biết rằng nữ tử hiếu thắng quá cũng không phải là một chuyện tốt, nàng hiện tại bám Thái Lâm không tha, đơn giản chính là trả thù vừa rồi Thái Lâm đối nàng khiêu khích. Nhưng Thái Lâm vẫn chưa tạo cho nàng thương tổn gì, Thẩm Diệu hiện tại nhưng làm bị thương mặt Thái Lâm, tuy nói nam tử không thể giống như đứa nhỏ được chiều chuộng, lưu sẹo cũng không có gì, nhưng  lại ở trên mặt...... Rốt cuộc là khó coi.

“Thế này mới giống nữ nhi của Thẩm tướng quân a,” Cũng có ng vì Thẩm Diệu trầm trồ khen ngợi:“Nếu là chỉ biết là bị ng khi dễ mà không hoàn trả trong lời nói, Thẩm tướng quân biết cũng sẽ tức giận đến mức người ngã ngựa đổ đi.”

“Nhưng ngươi nhìn một cái hiện tại nàng đem mũi tên nhắm ngay đầu Thái Lâm, đây là tính muốn lấy tánh mạng Thái Lâm, cũng không tránh khỏi quá mức ngoan độc.”

Hai chân Thái Lâm phát run, nhìn tử y nữ tử ở xa xa giống như đang nhìn ác quỷ. Nàng dung mạo ôn hòa tú lệ, ánh mắt trong suốt thậm chí mang theo vài phần thiên chân. Nhưng  động tác kia thật sự là một chút chần chờ cũng không có.

Thẩm Diệu nhẹ giọng nói:“Tên thứ ba.”

Nhẹ buông tay, tên trong phút chốc bay ra ngoài, mang sát ý sắc bén hướng về phía trán Thái Lâm mà đến, làm Thái Lâm sợ tới mức “Bùm” Một tiếng quỳ xuống, miệng hét thảm một tiếng:“Cứu mạng!”

“Lâm nhi!” Thái phu nhân cùng Thái đại nhân nhất tề phát ra một tiếng thét kinh hãi.

Toàn trường mọi người đứng lên, thân dài cổ nhìn trên đài trạng huống.

Thái Lâm êm đẹp tê liệt ngã xuống đài, mà thảo quả tử tròn vo trên  kia, bị tên đen hướng tới,xuyên thủng một lỗ đen.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện