Truy Tìm Ký Ức

Chương 99: Ngoại Truyện: Mặt Lạnh Vô Tình - P1



Từ khi Hàn Trầm và Tô Miên công khai chuyện tình cảm, nhân vật “kim cương vương lão ngũ”[1] nổi bật nhất hệ thống công kiếm pháp[2] của thành phố Lam không còn là đối tượng thu hút sự chú ý của phái nữ.

[1] “Kim cương vương lão ngủ” chỉ những người đàn ông độc thân giàu có.

[2] Hệ thống công kiểm pháp là cơ quan thực thi pháp luật như Công an, Viện kiểm sát và Tòa án.

Thế nhưng, nhanh chóng có một người đàn ông khác thay thế Hàn Trầm trở thành đối tượng kết hôn lý tưởng trong long nữ cảnh sát, nữ pháp y, nữ luật sư, thậm chí cả nữ thẩm phán. Người ấy chính là Mặt Lạnh.

Những người phụ nữ làm việc trong ngành Công an và Kiểm sát phần lớn đều học giỏi hoặc là không giỏi giao tiếp. Muốn tìm bạn trai không khó, nhưng tìm một người đàn ông thành tâm thành ý, vừa chú đáo vừa tinh tế đâu phải điều dễ dàng. Được coi là ngôi sao mới của hệ thống công kiểm pháp, Mặt Lạnh đã thỏa mãn phần lớn yêu cầu của phái nữ về một người bạn trai, người chồng lý tưởng.

Đầu tiên, anh có diện mạo sáng của, thân hình cao ráo. Dù không đẹp trai bằng Hàn Trầm nhưng ở mức độ vừa phải như anh càng tốt hơn. Đẹp trai như Hàn Trầm chỉ tổ khiến phụ nữ thiếu cảm giác an toàn mà thôi.

Hơn nữa, theo lời Châu Tiểu Triện, đồng nghiệp thường cùng anh đi tập thể hình: “Mặt Lạnh có cơ bụng tám múi, vậy mà mặc quần áo chẳng lộ cơ bắp gì cả”. Nghe thông tin này, nhiều chị em âm thầm thở dài: Cái cậu thân hình cò hương Tiểu Triện thì biết gì chứ, đàn ông cần chất chứ không phải cường tráng.

Ưu điểm tiếp theo là anh rất nghiêm túc, không ham mỹ sắc. Nghe nói, nhiều năm trước, anh từng có bạn gái, sau khi chia tay thì độc thân cho đến nay. Có cô gái theo đuổi, anh cũng tỏ ra thờ ơ, không hề động lòng. Người đàn ông nghiêm túc như thế khiến anh ấy trở thành người yêu của bạn, chắc chắn anh ấy sẽ vô cùng yêu thương bạn.

Ngoài ra, anh còn có vô số ưu điểm khác. Sở trường của anh là phá án, đạt thành tích xuất sắc trong công việc, là một trong những nhân tài của ngành cảnh sát thành phố Lam. Tuy không thuộc hạng nhà giàu nhưng anh có thể đảm bảo cho bạn một tương lai vững chắc. Khả năng bắn súng của anh thuộc hàng siêu đẳng. Anh cũng là quán quân các cuộc thi đấm bốc, xạ kích của tỉnh K. Nếu trở thành người phụ nữ của anh ấy, coi như bạn đã gả cho “minh chủ võ lâm”, còn ai dám bắt nạt bạn? Còn một nghịch lý là anh cực kỳ giỏi nấu ăn, đặc biệt là các món canh. Nghe các thành viên tổ Khiên Đen tiết lộ, mỗi lần đến nhà Mặt Lạnh chơi, họ đều no căng bụng. Nào là canh gà đen, canh ba ba, canh nấm rừng, canh dạ dày… Anh không bao giờ lặp lại các món, nên tổ Khiên Đen mới luôn tràn trề năng lượng. Một người đàn ông hội tụ quá nhiều ưu điểm mà còn độc thân, thì dù không giỏi ăn nói đi chăng nữa, anh cũng vẫn trở thành người đàn ông được phụ nữ hoan nghênh nhất.

Không biết từ nào, những người phụ nữ còn độc thân ở các chi cục công an và kiểm sát của thành phố Lam đều ít nhiều nghe nói đến Mặt Lạnh. Cũng không biết từ bao giờ, Mặt Lạnh vô duyên vô cớ liên tục bị phái nữ theo đuổi và bày tỏ tình cảm.

Ví dụ… Khi đến chi cục nào đó lấy tư liệu, anh đang ở trong phòng Hồ sơ, bỗng nhiên có mấy nữ cảnh sát trẻ tuổi đi vào. Mặt Lạnh chẳng để ý đến họ. Mấy cô cảnh sát đó đưa mắt nhìn nhau rồi mỉm cười vây quanh anh: “Anh chính là Mặt Lạnh tiếng tăm lừng lẫy đúng không ạ? Bọn em là fan của anh đấy! Bọn em rất có hứng thú với tổ Khiên Đen, năm sau định đăng ký dự tuyển. Anh Mặt Lạnh có thể hướng dẫn bọn em không ạ?”

Trước những bong hoa rực rỡ thế này, nếu đổi lại là người đàn ông khác chắc tâm trí đã phơi phới rồi. Trong khi Mặt Lạnh khẽ chau mày, cầm tài liệu lên xem, vẫn không nhìn họ.

“Không thể”. Anh quay người đi mất.

Lại lấy ví dụ khác... Một hôm, anh đến Viện kiểm sát giao hồ sơ. Vừa bước vào đại sảnh, anh liền bị một nữ công tố trẻ gọi lại: “Mặt Lạnh! Mời anh qua chỗ tôi một lát!”

Một vụ giết người đang được thẩm tra, công tố viên tìm anh chắc chắn có chuyện. Mặt Lạnh không hề nghi ngờ, lập tức đi theo nữ công tố viên vào phòng làm việc.

Sau khi ngồi xuống, đối phương đưa tập hồ sơ cho anh, hỏi vài câu. Mặt Lạnh lại khẽ chau mày, bởi đây đều là những vấn đề đơn giản. Về lý mà nói, đã đến công tố viên IQ cũng không đến nỗi… Nghĩ đến đây, anh ngẫng đầu nhìn cô gái. Mặt Lạnh không hề hay biết, chỉ một ánh mắt lãnh đạm nhưng rất đàn ông của anh cũng đủ khiến nữ công tố viên rung động. Cô tự nhủ, bản thân có thành tích học tập xuất sắc, dung nhan không tồi, được coi là hoa khôi của Viện kiểm sát, thật sự… xứng đôi với anh. Cô ngước nhìn anh, cất giọng nhẹ nhàng: “Mặt Lạnh, nghe nói anh chưa có bạn gái phải không?”

Mặt Lạnh vẫn đang xem hồ sơ, thờ ơ trả lời: “Đúng vậy”.

“Anh thấy tôi thế nào?”

Dù kiệm lời nhưng Mặt Lạnh không đến nỗi ngây ngô như Châu Tiểu Triện. Nghe câu hỏi, anh liền đặt hồ sơ xuống bàn, nhìn thẳng vào cô gái: “Chẳng thế nào cả”.

Nữ công tố viên: “…”

Mặt Lạnh đứng dậy: “Không còn chuyện gì thì tôi đi trước đây”. Nói xong, anh liền đi thẳng ra ngoài.

Những vụ tương tự xảy ra rất nhiều lần. Sau đó, Mặt Lạnh trở nên nỗi tiếng trong hệ thống công kiểm pháp với danh hiệu “vô tình”. Tất cả mọi người đều đoán già đoán non, không biết một người phụ nữ thế nào mới có thể khiến con tim Mặt Lạnh tan chảy?

Ngay cả nội bộ tổ Khiên Đen cũng bắt đầu bàn tán về chủ đề nóng hổi này. Một buổi trưa, sau khi ăn xong cơm hộp trong phòng làm việc, Lải Nhải gõ đũa vào côc trà: “Rốt cuộc ai mới có thể hái “bông hoa” Mặt Lạnh của chúng ta nhỉ?”

Những đề tài vô vị thế này, Hàn Trầm và Mặt Lạnh tất nhiên không tham gia, chỉ có Châu Tiểu Triện và Tô Miên là tỏ ra hứng thú. Châu Tiểu Triện ngẫm nghỉ hồi lâu, lắc đầu: “Không biết! Tôi cũng chẳng rành mấy vụ này…”

Tô Miên thở dài như một tay lão luyện tình trường: “Mặt Lạnh không thích mấy cô hoạt bát đáng yêu, cũng chẳng để ý đến loại lạnh lùng băng giá. Xem ra khẩu vị của anh ấy tương đối khác người”.

Mặt Lạnh: “Thôi đi”.

Mọi người đều cho rằng Mặt Lạnh sẽ mãi mãi cô đơn. Ngay cả bản thân anh dường như cũng quen cuộc sống một thân một mình. Thật ra, cũng không phải do anh còn nặng tình với cô bạn gái trước, cô ta sớm đã kết hơn sinh con rồi. Anh chỉ là không biết bắt đầu một mối tình mới như thế nào. Có lẽ do cảm giác đó chưa tới nên anh cũng chưa thể miễn cưỡng.

Cho đến một hôm… Đó vốn là một ngày bình thường như mọi ngày. Mặt Lạnh bị đâm một nhát vào vai trong lúc truy bắt tội phạm. Thế là vào buổi chiều tĩnh mịch, anh tới phòng y tế của cơ quan. Trong phòng có mùi thuốc khử trùng, nhưng cũng thoang thoảng một hương thơm nào đó giống mùi hoa cỏ. Mặt Lạnh cúi đầu, liền nhìn thấy một chậu cây cảnh nhỏ xíu và bể cá có một con cá vàng nhỏ tung tăng bơi lội ở trên bàn làm việc. Ở một nơi đầy hóoc môn nam tính và nghiêm túc như Cục công an lại có cảnh tượng bình yên thế này, tự dưng khiến lòng người lắng đọng.

“Đợi một lát! Tôi rửa mặt xong sẽ ra ngay!” Một giọng nữ lanh lảnh dễ nghe từ bên trong vọng ra.

Mặt Lạnh đưa mắt về phía tấm màn gió, rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, trong đầu tự động hiện lên thông tin liên quan đến bác sĩ ở đây. Hình như anh từng nghe nói, phòng y tế vừa có một bác sĩ thực tập mới đến, thấy bảo dung nhan không tồi, còn chưa có bạn trai nữa. Một lúc sau, tấm màn gió vén lên, một người đi ra ngoài. Mặt Lạnh liền ngoảnh đầu về bên đó.

Châu Tiểu Triện cảm thấy Mặt Lạnh gần đây hơi kỳ lạ. Anh chỉ là bị rách một đường ở vai, vậy mà trưa hôm nào cũng tới phòng y tế. Lần trước, Mặt Lạnh bị Hứa Nam Bách đâm một nhát khá nặng cũng không chăm chỉ như bây giờ. Chẳng lẽ vết thương nặng hơn so với vẻ bề ngoài? Khi cùng ăn tối, Châu Tiểu Triện cất giọng đầy quan tâm: “Mặt Lạnh, dạo gần đây anh hay tới phòng y tế vậy? Có phải vết thương chưa khỏi không?”

Cậu ta vừa dứt lời, mọi người đều ngẩng đầu nhìn Mặt Lạnh. Mặt Lạnh bình thản uống một hớp canh: “Không phải. Tôi đang theo đuổi một người ở đó”.

Châu Tiểu Triện, Lải Nhải và Tô Miên đều phun canh ra ngoài. Hàn Trầm cũng nhướng mày nhìn Mặt Lạnh.

“Theo đuổi ư?” Lải Nhải vô cùng kinh ngạc, “Không phải là ý mà chúng tôi hiểu đấy chứ?”

Mặt Lạnh chẳng bao giờ trả lời những câu hỏi vớ vẫn thế này. Anh lặng thinh, tiếp tuc uống canh. Mọi người ở đây đều là cảnh sát hình sự xuất sắc nên thông suốt mọi chuyện trong giây lát.

Lải Nhải: “Anh đang theo đuổi cô bác sĩ đấy à? Ái chà! Cô ấy được đấy! Tôi cũng muốn theo đuổi”.

Mặt Lạnh ngẩng đầu liếc anh ta: “Cậu hãy bỏ cuộc đi”.

Lải Nhải: “Anh…”

Châu Tiểu Triện: “Ôi! Tôi cũng thích cô bác sĩ đó. Mặt Lạnh đúng là có mắt nhìn người”.

Mặt Lạnh mỉm cười. Hàn Trầm vỗ vai động viên anh. Đối với chuyện này, phản ứng của phụ nữ dù sao cũng chậm hơn đàn ông. Tô Miên im lặng một lúc, cuối cùng cũng nhớ ra cô bác sĩ đó là ai. Cô vỗ dùi đánh đét: “Ôi trời! Mặt Lạnh, thì ra anh thích kiểu phụ nữ vừa dịu dàng vừa đáng yêu đó”.

Mặt Lạnh châm một điếu thuốc, mỉm cười: “Đúng thế!”

Kể từ khi để ý đến cô bác sĩ vừa dịu dàng vừa đáng yêu đó, Mặt Lạnh cứ đôi ba ngày lại đến phòng y tế. Sau đó, vào một buổi chiều nắng chói chang…

“Chị nói gì cơ? Bác sĩ Hạ bảo không thích mẫu đàn ông như Mặt Lạnh ư?”

Châu Tiểu Triện há hốc mồm, Tô Miên xòe tay bất lực: “Đúng là người ta nói như vậy đấy. Mấy vô bé ở phòng y tế đều nghe thấy rõ rành rành”.

Hai người vừa trò chuyện vừa âm thầm quan sát Mặt Lạnh. Mặt Lạnh cúi đầu, lặng lẽ châm điếu thuốc. Lải Nhải ở bên cạnh cất giọng oang oang: “Cô bé đó không thích Mặt Lạnh ư? Mặt Lạnh là người đàn ông được hoan nghênh nhất Cục Công an, sao lại có người không thích anh ấy? Chắc chắn có sự hiểu lầm ở đây”.

Tô Miên nằm bò lên bàn làm việc của Mặt Lạnh, cất giọng lo lắng: “Làm thế nào bây giờ? Hay là tôi lừa cô ấy đến đây, anh hãy gạo nấu thành cơm…”

Chưa kịp nói hết câu, cô đã bị Hàn Trầm cốc đầu: “Em đưa ra ý kiến vớ vẩn gì thế?”

Tô Miên: “Ý tưởng này cũng được…”

“Kỷ sở bất dục, vật thi vu nhân[3]”. Hàn Trầm cất giọng mang hàm ý sâu xa. Người khác nghe thì chỉ thấy câu này rất có trách nhiệm. Nhưng Tô Miên hiểu ý, hai má nóng ran.

[3] “Kỳ sở bất dục, vật thi vu nhân”: Chuyện mình không muốn làm thì đừng ép người khách phải làm.

Tối qua, đúng là cô “bất dục”, nhưng anh vẫn “thi hành” đấy thôi.

Ba người tỏ ra sốt ruột, chỉ có nam chính Mặt Lạnh vẫn yên lặng hút thuốc. Sau đó, anh chẳng nói chẳng rằng đứng dậy bỏ đi.

Phòng y tế nằm ở một tòa nhà nhỏ khác. Lúc này, trước sau tòa nhà đều không một bong người. Văn phòng bác sĩ Hạ ở trên tầng hai, ban công có mấy chậu cây cảnh, gió thôi rèm cửa bay bay.

Mặt Lạnh đứng ở tần dưới, tựa người vào lan can hút thuốc. Một lúc sau, anh nhìn thấy cô gái đáng yêu của mình mặc áo blouse trắng, đi ra ngoài ban công. Cô chống tay lên cằm, dõi mắt về phía xa, bộ dạng có chút ngẩn ngơ.

Mặt Lạnh ngước nhìn cô. Vào thời khắc này, gương mặt vốn vô cảm của anh lộ vẻ hụt hẫng.

Cô không thích anh ư? Tại sao chứ? Đã lâu anh mới lại có cảm giác rung động trước một người khác phái, nhưng chưa thực sự bắt đầu đã kết thúc hay sao?

Lần trước ở bên nhau ba năm còn bị người ta bỏ rơi. Lần này chưa ra trận đã chết từ trong trứng nước rồi.

Công việc ở phòng y tế của Cục Công an rất nhàn rỗi. Buổi sang, Hạ Tử Thất chẳng có việc gì làm. Cô cho cá vàng ăn, tưới nước cậu cây cảnh rồi ra ngoài ban công hít thờ không khí trong lành. Vô tình cúi đầu, cô liền bắt gặp hình bóng vô cùng quen thuộc.

Dưới ánh nắng rực rỡ người đàn ông tựa lưng vào góc tường hút thuốc, mắt hướng về bên này. Gương mặt Hạ Tử Thất ửng đỏ ngay tức thì.

Anh lại đến nữa rồi! Trì Thâm!

Mặc dù tất cả mọi người đều gọi anh là Mặt Lạnh nhưng Hạ Tử Thất vẫn luôn nhớ tới tên thật của anh. Bởi tên anh cũng như con người anh vậy, có thể khiến trái tim cô thổn thức.

Tình yêu đẹp nhất thế gian này chính là lưỡng tình tương duyệt, tâm linh tương thông. Nhưng nếu anh không tỏ thái độ thì cô cũng không thể chắc chắn. Do đó, quá trình tiếp xúc sẽ rất ngọt ngào, nhưng cũng đắng chát và giày vò nội tâm con người.

Hạ Tử Thất vờ như không nhìn thấy Mặt Lạnh nhưng khóe mắt cô vẫn không rời khỏi anh. Vài phút sau, anh đột nhiên dập tắt mẫu thuốc, ném vào thùng rác ở gần đó rồi đi lên phòng y tế.

Hạ Tử Thất nhanh chóng quay về phòng, uống một ngụm nước lớn, vỗ nhẹ gương mặt ửng hồng của mình, đồng thời ổn định hô hấp, làm như không có chuyện gì xảy ra.

Mặt Lạnh gõ cửa bước vào, liền thấy người con gái ngồi sau bàn làm việc. Trái tim anh bổng đập mạnh. Một ý niệm trở nên rõ ràng và kiên định hơn bao giờ hết. Cô muốn anh bỏ cuộc ư? Không dễ như vậy đâu.

Mặt Lạnh ngồi trước mặt cô. Hạ Tử Thất dán mắt vào cuốn sách y học trên bàn. Cô không giám nhìn thẳng vào anh, bởi ánh mắt sáng ngời của người đàn ông luôn khiến cô mất tự nhiên.

“Vết thương của anh đã khỏi rồi, không cần đến đây nữa”. Cô lên tiếng.

Cô nói thẳng quá làm trái tim Mặt Lạnh lại một lần nữa bị tổn thương. Im lặng một lát, anh lên tiếng: “Hôm nay vết thương hơi khó chịu, em kiểm tra giúp tôi xem thế nào”.

Bình thường, Mặt Lạnh rất hiếm khi có những hành động vô lại và vô sỉ thế này. Nhưng ở cạnh Hàn Trầm lâu ngày, anh thừa nhận bản than ít nhiều cũng bị ảnh hưởng…

“Vâng. Anh cởi áo ra đi!” Hạ Tử Thất nói, trong lòng có chút thất vọng… Thì ra, vì vết thương chưa lành nên anh mới tìm đến cô.

Nhưng đây chẳng phải là lẽ thường tình hay sao? Nếu không, anh đến tìm cô vì lý do gì? Thích cô chắc?

Mặt Lạnh quay lưng về phía Hạ Tử Thất, cởi áo để lộ bờ vai trần. Hạ Tử thất đứng dậy, hơi cúi xuống giúp anh xem xét vết thương.

Vết thương hồi phục rất tốt… Sao anh lại thấy khó chịu nhỉ?

“Anh khó chịu kiểu gì thế?” Cô cất giọng nghiêm túc.

Kiểu gì ư? Mặt Lạnh chịu chết. Im lặng vài giây, anh mới từ tốn trả lời: “Ngưa ngứa, hơi đau, cũng có chút khó chịu”.

Xung quanh vô cùng yên tĩnh, trong căn phòng rộng lớn chỉ có hai người. Vết sẹo màu đỏ tươi, giống trăng lưỡi liềm nổi bật trên vai người đàn ông. Làn da anh là màu đồng mà Hạ Tử Thất thích nhất, có lẽ thường xuyên rèn luyện nên toát ra cảm giác mạnh mẽ. Đặc biệt là bờ vai và sống lưng của anh, chỉ chừng đó đủ biết thân hình người đàn ông này rất… hoang dã và quyến rũ.

Giống như những lần giúp anh kiểm tra vết thương trước đây, Hạ Tử Thất lại bị cơn chấn động thị giác, hơn nữa có xu hướng ngày càng mãnh liệt. Trái tim xao xuyến nên cô không nghe rõ lời anh. Do không tiện hỏi lại, cô đành đáp: “Để tôi kê ít thuốc cho anh”.

Mặt Lạnh: “… Được”.

Trong lòng anh hết sức hỗn loạn. Một giọng nói vang lên: Đúng là cô ấy không để ý đến cậu. Với những đối tượng xa lạ, cậu tuyệt đối không nói những lời mờ ám này. Cô ấy không hề có tình cảm với cậu nên mới chẳng phản ứng. Một giọng nói khác khẽ thở dài: Em đúng là cô gái đáng yêu… Tâm trạng phiền muộn của đàn ông liệu có thể dùng thuốc chữa trị không?

Hạ Tử Thất nhanh trí kê toa thuốc gồm hai hộp vitamin và một hộp protein.

Bình thường, cô thấy anh và các đồng nghiệp toàn ăn thịt nên thuốc này giúp anh điều chỉnh chất dinh dưỡng cũng tốt. Mặt Lạnh mặc áo, cầm hộp thuốc mà không lên tiếng.

Hạ Tử Thất mỉm cười: “Tạm biệt”.

Mặt Lạnh đứng dậy, đi tới cửa đột nhiên dừng bước: “Chúng ta sẽ còn gặp lại, Hạ Tử Thất!”

Hạ Tử Thất đờ người. Đợi anh khuất, cô mới đập đầu xuống bàn. Thôi xong rồi! Chắc chắn anh cho rằng, việc cô đưa vitamin và protein cho anh là hành vi lấy lệ. Anh bảo “sẽ còn gặp lại”, thậm chí nhớ rõ họ tên cô. Nghe nói từ trước đến nay, anh không bao giờ nể mặt phụ nữ. Nhất định anh sẽ ghi nhớ mối thù này. Cô dường như nhìn thấy mối tình đơn phương của mình đã theo gió cuốn đi mất.

Cùng lúc đó, Mặt Lạnh ngồi trong phòng làm việc, tay vẫn mân mê hộp thuốc trong túi quần. Mặc dù không hiểu tại sao cô đưa vitamin cho mình, nhưng nhớ đến vẻ mặt đáng yêu, mọi lời nói của cô, trái tim người đàn ông lại trở nên mềm mại và xốn xang.

Cúi đầu nhìn hộp thuốc trong tay, gương mặt tuấn tú trước giờ không có nhiều biểu cảm bỗng ửng đỏ.

Khoảng thời gian sau đó, Mặt lạnh bận rộn nên không có cách nào tiến thêm bước nữa. Nhưng ít ra, mối lien hệ giữa anh với Hạ Tử Thất vẫn không bị gián đoạn. Không gián đoạn có nghĩa là…

Cứ đôi ba ngày, anh lại gặp cô ở căng tin. Tổ Khiên Đen đồng tâm hiệp lực, đều ngồi xung quanh cô, đồng thời giữ chỗ đẹp nhất cho Mặt Lạnh để anh có thể ngắm cô gái nhỏ của mình. Nếu có anh chàng cảnh sát nào cố tình ngồi cạnh Hạ Tử Thất, Tô Miên và Châu Tiểu Triện sẽ lập tức lao tới, đẩy đối phương đi chỗ khác, chiếm chỗ bên cạnh cô, thành công trong việc giúp Mặt Lạnh giữ người.

Ngoài ra, nếu trong đội cảnh sát nào bị thương, Mặt Lạnh trước giờ vốn không nhiều chuyện, bỗng dưng thay đổi thái độ, đích thân đưa họ đến phòng y tế, ở đó chờ họ bôi thuốc. Có người thắc mắc: “Gần đây Mặt Lạnh trở nên nhiệt tình đột xuất. Có phải nhìn trúng em gái nào ở phòng y tế không?” Người của tổ Khiên Đen rõ đạo lý theo đuổi gái không thể rút dây động rừng. Thế là Hàn lão đại ra mặt giải thích: “Mặt Lạnh rất ít khi giao lưu với đồng nghiệp nên tôi kêu cậu ấy đi”.

Cứ thế, hai người dần trở nên thân thiết. Mặt Lạnh biết được Hạ Tử Thất chưa có bạn trai, hơn nữa còn từ chối mấy anh chàng cảnh sát trong Cục. Hạ Tử Thất cũng biết được, Mặt Lạnh thoạt nhìn có vẻ lạnh lùng khó gần, nhưng thật sự rất chu đáo. Mấy lần đưa đồng nghiệp đến khám bệnh, mỗi khi cô không chú ý đến chi tiết nhỏ, anh đều nhẹ nhàng nhắc nhở. Hiện tại, anh chưa có bạn gái. Bạn gái cũ chê anh dành nhiều thời gian cho công việc nên mới chia tay. Anh thật sự không dễ mở lòng nên mấy năm nay cô đơn một mình. Nếu trở thành bạn gái của anh, chắc chắn cô sẽ không gây tổn thương cho anh…

Làm sao bây giờ… Hình như, cô nàng ngày càng thích anh hơn.

Tình cảm thăm dò lẫn nhau và suy tính thiệt hơn giữa hai người cuối cùng cũng chấm dứt vào một ngày cuối tuần. Hôm đó, ngành cảnh sát toàn tỉnh tổ chức cuộc thi Kick-Boxing [4]. Mặt Lạnh vốn dĩ đã đạt được vô số giải thưởng trong những cuộc thi tương tự nên không có hứng thú tham gia. Tuy nhiên, mấy thành viên tổ Khiên Đen như Tô Miên, Lải Nhải và Châu Tiểu Triện đều hiếu thắng, nhất định bắt anh đi giành lấy giải nhất. Mặt Lạnh chẳng bận tâm nên đã đồng ý.

[4] Kick-Boxing là môn thể thao chiến đấu độc lập dựa trên đá và đấm, lịch sử phát triển từ karate, Muay Thái và boxing của phương Tây.

Sau khi biết tin anh tham gia, Hạ Tử Thất cả ngày đứng ngồi không yên. Chờ mãi mới tới giờ tan sở, cô lập tức đến địa điểm tổ chức cuộc thi đấu.

Hạ Tử Thất đến từ sớm. Lúc cô tới, sân thi đấu có sức chứa cả trăm người mới chỉ lác đác mười mấy người. Cô đảo mắt một vòng, trong lòng khấp khởi mừng thầm, đến sớm như vậy cũng chỉ vì mục đích chọn chỗ ngồi tốt. Ai ngờ vừa đi hai bước, cô chợt có cảm giác đang bị ánh mắt quen thuộc “chiếu tướng”. Cô từ từ ngẩng đầu, liền nhìn thấy Mặt Lạnh.

Anh đang ngồi ở khu vực nghỉ ngơi bên cạnh sân thi đấu. Hôm nay, anh mặc áo may ô trắng bó sát, quần thể thao màu xám đậm. Anh cầm chai nước suối ngẩng đầu uống, mắt dõi về hướng này. Hạ Tử Thất không phải là người dễ dàng đỏ mặt. Nhưng hành động của Mặt Lạnh khiến cô không giám nhìn thẳng. Đầu cô cúi gằm, gương mặt nóng bừng, lặng lẽ tiến về phía khán đài.

Sao anh đến sớm đến thế? Trong lòng Hạ Tử Thất dội lên một cảm xúc khó tả. Thôi xong, còn một tiếng nữa thì cuộc thi đấu bắt đầu. Cô âm thầm quan sát xung quanh, chỉ nhìn thấy những cô gái đầy hưng phấn, vô tình mà hữu ý liếc qua Mặt Lạnh. Bình thường đều là đám mê trai đẹp mới đến sớm thế này…

Mặt Lạnh vốn không phải là thành phần tích cực, nhưng ba thành viên kia của tổ Khiên Đen lại rất hăng hái nên anh mới có mặt sớm như vậy.

Mặt Lạnh dõi theo Hạ Tử Thất từ phía xa. Hàn Trầm cúi đầu đọc tin tức trên điện thoại, ba người còn lại không nhìn thấy Hạ Tử Thất. Họ đang bận khiêu khích những đối thủ khác. Châu Tiểu Triện nói với một người cảnh sát hình sự đang đi tới: “Lão Chu, anh cũng tham gia cuộc thì à? Có muốn thử đọ sức với Mặt Lạnh nhà chúng tôi không?”

Tô Miên: “Tiểu Trần đẹp trai đến rồi à…” Cô hạ thấp giọng: “Tôi biết cậu cũng đăng ký, nhưng Mặt Lạnh là giỏi nhất! Mặt Lạnh đẹp trai nhất… khắp thiên hạ không có đối thủ…”

Chứng kiến ba người giở trò ấu trĩ, đặc biệt là cô gái nhỏ mặt mày hớn hở, Hàn Trầm đưa tay đỡ trán. Anh luôn tưởng răng, do nhiều năm sống ở môi trường toàn đàn ông cục mịch, cô mới trở nên thô lỗ, cà lơ phất phơ. Xem ra, việc quay về bên anh cũng chảng khiến cô nữ tính là bao.

Có điều… Hàn Trầm mỉm cười. Khẩu vị của anh quả nhiên ngày càng khác thường. Anh cảm thấy cô như vậy càng đáng yêu và gợi cảm hơn.

Cảnh sát đa phần đều có cái đầu “nóng”. Dưới sự khiêu khích của ba thành viên tổ Khiên Đen, cuối cùng cũng có người không nhịn nỗi, đi đến chỗ Mặt Lạnh: “Mặt Lạnh! Chúng ta thử trước đi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện