Truy Tìm Ký Ức

Chương 88: Cuộc Sống Cô Ấy Muốn



Ba người yên lặng nhìn nhau. R là người phản ứng đầu tiên, hắn giơ tay che mắt rồi lại bỏ xuống. Sau đó, hắn hít một hơi, đi đến bên Từ Tư Bạch.

“S, hoan nghênh anh trở về.” Hắn nói.

Một câu bình thường nhưng khiến Tô Miên có cảm giác nhói đau trong lòng. Cô lặng lẽ nhìn hai người đàn ông. R ôm Từ Tư Bạch, anh cũng đặt tay lên lưng hắn.

Vài giây sau, hai người rời nhau ra, ánh mắt của Từ Tư Bạch dừng lại trên gương mặt Tô Miên. Nhưng anh lập tức nhìn R, khóe miệng để lộ nụ cười ôn hòa và bình tĩnh: “Tôi xin lỗi”.

R im lặng vài giây mới trả lời: “Anh chẳng có lỗi với bất kỳ người nào”.

Từ Tư Bạch lại đưa mắt về phía Tô Miên, nói nhỏ với R: “Tôi muốn ở cùng cô ấy một lát”.

Tô Miên như bị yểm bùa, toàn thân hóa đá, chỉ lặng lẽ nhìn anh.

“Vâng.” R đi sang phòng bên cạnh rồi khép cửa, để lại không gian riêng cho hai người.

Từ Tư Bạch đi đến bên cô. Tô Miên liền cụp mi, quay sang một bên. Anh ngồi xuống sofa, cách cô không gần cũng không xa. Cô có thể ngửi thấy mùi formalin và mùi tanh quen thuộc tỏa ra từ người anh, còn cả mùi khói thuốc súng xa lạ nữa. Rõ ràng chỉ là mùi rất nhạt nhưng dường như lại đè nặng lồng ngực khiến cô không thở nổi.

“Vừa rồi, em có bị thương ở đâu không? Đầu có đau không?” Từ Tư Bạch cất giọng khàn khàn.

Tô Miên không ngờ anh lại mở đầu bằng câu hỏi này. Tựa như anh vẫn là Từ Tư Bạch, còn cô vẫn là Bạch Cẩm Hi, anh vẫn quan tâm cô như ngày nào.

Tô Miên quay đầu về phía anh. Một tiếng “bốp” vang lên, cô từ từ thả tay xuống, còn trên gương mặt trắng trẻo của anh hiện rõ vết ngón tay. Đôi mắt anh vẫn trong trẻo như thường lệ, nhưng đồng tử đen nhánh như chứa đựng tâm tình nặng nề mà cô không thể nhìn thấu.

Cô định ngoảnh đầu sang một bên nhưng anh đột nhiên giơ tay chạm vào má cô. Lúc này, Tô Miên mới phát hiện trên mặt mình vẫn còn đọng giọt lệ. Sự đụng chạm của anh khiến cô vô thức ngả về sau, đồng thời lại giơ tay cho anh một cái tát.

Lần này, Từ Tư Bạch phản xạ rất nhanh, lập tức bắt lấy cổ tay cô. Tô Miên giật mình, bởi sức lực ở bàn tay anh rất lớn, đến mức cô nhất thời không thể động đậy.

“Buông ra!” Cô gầm lên. Từ Tư Bạch trầm mặc trong giây lát rồi buông tay cô.

“Anh biết sự thật từ lúc nào?” Tô Miên hỏi.

Từ Tư Bạch không trả lời, mà giơ tay lấy bao thuốc của R ở trên bàn, rút một điếu rồi châm lửa. Đây không phải lần đầu tiên Tô Miên nhìn thấy anh hút thuốc nhưng mãi tới hôm nay, cô mới phát giác, động tác châm thuốc của anh rất điêu luyện.

“Vừa nãy.” Anh đáp khẽ: “Nhưng những năm qua, tôi luôn biết mình là người có vấn đề về tâm lý, vì vậy…”

Tô Miên giật mình. Từ Tư Bạch nhìn cô chăm chú. Sau khi biết rõ sự thật, tâm trạng vốn hoang mang, nôn nóng, đau khổ, thậm chí có phần oán hận trong mấy ngày qua của anh bỗng trở nên bình tĩnh, bình tĩnh hơn cả lúc mất cô, tựa như một dòng nước không thấy điểm tận cùng chảy trong lòng anh.

Người con gái tôi yêu, em có biết không? Dù mất đi trí nhớ, nhưng vào khoảnh khắc tỉnh lại, tôi đã nhận ra mình không giống những người khác. Tôi không có cảm xúc đối với con người nên mới luôn cô độc một mình. Tôi không nhiều lời với em, bởi vì một khi nói nhiều, em sẽ phát hiện khả năng ngôn ngữ của tôi thiếu sót và hỗn loạn.

Vì vậy, tôi mới luôn kiềm chế, không bày tỏ tình cảm với em…

Dù không lên tiếng nhưng nhìn vào mắt cô, Từ Tư Bạch có thể xác định, cô đã hiểu rõ mọi chuyện.

“Ban đầu, bọn họ khiến tôi tìm lại cảm giác quen thuộc. Tôi bắt đầu nghi ngờ thân phận của mình kể từ lúc xem đoạn băng khiêu vũ của A gửi.” Ngừng vài giây, anh nói tiếp: “Hôm bị bắt cóc, tôi dần hiểu ra mục đích của bọn họ. Họ muốn tôi lại một lần nữa bị em bỏ rơi, mới có thể nhìn rõ trái tim mình. Cho tới ngày hôm nay, khi tận mắt nhìn thấy căn phòng của S, rồi bọn họ tạo ra cơ hội để tôi tự tay giết người, tôi đã có thể xác định thân phận của mình”.

Tô Miên cắn môi, chẳng biết nói gì hơn.Chỉ bằng vài câu, anh đã khái quát một vòng luân hồi của số phận.

Đúng vậy, tại sao cô không phát hiện ra chứ? Có lẽ bởi vì, trong những năm tháng mờ mịt ấy, chỉ anh mới nở nụ cười ấm áp như nắng xuân với cô.

“Từ Tư Bạch!” Tô Miên nhướng mày, nói rành rọt từng từ một: “Hãy để tôi đi!”

Từ Tư Bạch im lặng, cúi xuống nhìn điếu thuốc trên tay. Một lúc sau, anh lẩm bẩm: “Tô Miên! Tôi từng hôn một người phụ nữ, từng nhìn thấy cô ấy khóc ngay trước mặt tôi trong giấc mơ”.

Tô Miên không có bất cứ phản ứng nào, lại nghe anh nói tiếp: “Những năm qua, không chỉ một mình Hàn Trầm tìm kiếm em. Tôi mãi vẫn không tìm thấy, mãi vẫn không phân biệt rõ ràng. Tôi có cảm giác rất quen thuộc và mơ hồ nhưng lại không chắc chắn. Cho tới khi em và người con gái đó ngày càng giống nhau, ngày càng trùng khớp, tôi mới nhận ra, tôi đã tự tạo cho mình một giấc mơ. Bây giờ, cuối cùng tôi đã có thể tỉnh mộng rồi’.

Ngữ điệu của anh rất bình thản nhưng khiến trái tim cô nhói đau. Cô lặng lẽ nhìn anh, còn anh cũng ngẩng đầu, ánh mắt như được phủ một lớp sương mù nhàn nhạt.

Sau đó, anh bỏ điếu thuốc vào gạt tàn, chống tay lên mặt ghế sofa bên cạnh cô rồi ghé sát. Tô Miên giật mình, toàn thân cứng đờ. Từ Tư Bạch từ từ tiến lại gần, gương mặt thanh tú trở nên mông lung dưới ánh đèn. Anh đặt tay lên vai cô, khẽ chạm trán mình vào trán cô.

Hai người cách nhau rất gần, hơi thở hòa quyện. Anh nhắm mắt, nhưng cuối cùng không hôn cô. Tô Miên bất động từ đầu đến cuối. Đúng lúc này, cô vung tay chém mạnh vào gáy Từ Tư Bạch. Tuy nhiên, phản ứng của anh còn nhanh hơn. Anh lập tức gạt tay Tô Miên rồi đánh rất nhanh và chuẩn xác vào dây thần kinh sau gáy cô. Tô Miên lập tức ngất xỉu.

Từ Tư Bạch đỡ thân hình mảnh mai đang từ từ ngã xuống, sau đó ôm cô bất động.

R đi vào, hỏi: “S, chúng ta làm thế nào bây giờ?”

Từ Tư Bạch để Tô Miên nằm xuống sofa rồi lấy bao thuốc trên bàn, rút một điều đưa lên miệng. Bắt gặp cử chỉ này của anh, R đột nhiên có chút đau lòng, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt: “S, anh có biết đã bao lâu rồi chúng tôi không được nhìn thấy anh hút thuốc không?”

Từ Tư Bạch hít vài hơi, cười cười: “Kế hoạch của các chú là gì?”

R đáp: “Sẽ có một con tàu điện ngầm đâm vào nơi này. Hai thành viên của tổ Khiên Đen đang ở trên tàu chết chắc. Sau vụ va chạm, khách sạn Thế Kỷ sẽ sụp đổ. Nhưng thế vẫn chưa đủ, A còn một thiết bị điều khiển, sẽ kích nổ mấy quả bom giấu trên cầu Hán Giang. Bom được chôn ở nơi bí mật, cảnh sát vẫn chưa phát hiện ra. Chỉ cần làm cây cầu nổ tung, sẽ càng có nhiều người thiệt mạng, đường xá tắc nghẽn. Chúng ta có thể nhân lúc hỗn loạn trốn thoát. Trong quá khứ, hai bên từng tổn thất nặng nề, hôm nay coi như là lễ tế và kết thúc”.

Từ Tư Bạch trầm ngâm một lát rồi ngẩng đầu quan sát xung quanh: “Các chú bắt đầu chuẩn bị kế hoạch và căn phòng này từ bao giờ?”

“Ba tháng trước.”

Từ Tư Bạch gật đầu. R xem đồng hồ, hơi chau mày: “A vừa gọi điện, nói sẽ đến ngay. L cũng nên xuất hiện rồi mới phải”.

Từ Tư Bạch: “L không bao giờ đến muộn”.

Hai người im lặng vài giây, R mở ngăn kéo, cầm khẩu súng lục ra ngoài: “Để tôi đi xử lý”.

Từ Tư Bạch đứng dậy, lấy khẩu súng từ tay hắn: “Tôi đi, chú không phải là đối thủ của Hàn Trầm”.

R còn đang ngập ngừng. Từ Tư Bạch đã nhét khẩu súng vào túi quần: “Tôi sẽ đưa hai người trở về”.

R gật đầu. Đối với mệnh lệnh của S, bọn họ luôn phục tùng vô điều kiện, bất kể trước kia hay bây giờ cũng chưa từng thay đổi.

Từ Tư Bạch nhướng mày nhìn người phụ nữ bất tỉnh trên sofa. R cũng thuận theo ánh mắt của anh: “Lần này, chúng ta có đưa cô ấy đi không?”

Vẻ mặt Từ Tư Bạch lạnh lẽo như tuyết. Anh không trả lời, mở cửa đi ra ngoài.

Vừa lồm cồm bò dậy, L liền cảm thấy họng súng giá lạnh chĩa vào thái dương mình. Trong ánh sáng lờ mờ, hắn bắt gặp vẻ mặt thâm trầm khó đoán của Hàn Trầm. L đứng thẳng người, đảo mắt nhìn xung quanh. Dưới chân hắn là bùn đất ươn ướt, bốn bề như rừng sâu hun hút, không một tiếng động.

L bị Hàn Trầm thúc súng vào người nên buộc phải đi về phía trước. Hắn thờ ơ mở miệng: “Sao anh biết tôi là L?”

Hàn Trầm không trả lời, mà chỉ đưa mắt qua hai bàn tay hắn. Anh liền nghĩ tới Tô Miên. Trước đó, khi Quý Tử Trường xắn tay áo, cô và anh đều nhìn thấy chiếc đồng hồ và các ngón tay của hắn. Tô Miên liền quay đầu đối mắt với anh, khẳng định suy đoán trong lòng.

Nhóm tội phạm có thể đưa ra kế hoạch này, có thể biết rõ nội tình của tập đoàn khách sạn, chứng tỏ một thành viên rất rành về công trình kiến trúc. Nghề nghiệp của A và R đã rõ ràng nên chỉ còn lại L. Quý Tử Trường thể hiện ra bên ngoài sự trầm ổn và tâm tư nghiêng về chính nghĩa, không câu nệ tiểu tiết. Dù mặt mày nhem nhuốc đầy bụi đất, hắn cũng chẳng để ý. Điều này hoàn toàn trái ngược với tính cách của L. Tuy nhiên, hắn mặc đồ đơn giản nhưng lại đeo chiếc đồng hồ quá phức tạp và hoa lệ, còn không dính một hạt bụi, không một vết xước. Hắn là kiến trúc sư, thường xuyên ra vào công trường xây dựng, làm sao có thể giữ gìn đồng hồ sáng loáng như vậy?

Ngoài ra, móng tay của hắn vô cùng sạch sẽ. Trước đó, hắn bị giam trong cây cột, về lý mà nói chắc sẽ vùng vẫy dữ dội, móng tay phải dính bụi bẩn mới đúng. Toàn thân hắn bẩn thỉu nhem nhuốc nhưng ngón tay lại sạch sẽ như vừa mơi cắt rửa.

Vì vậy, đáp án đã quá rõ ràng. Nhớ đến ánh mắt “tâm linh tương thông” của Tô Miên, trong lòng Hàn Trầm bất giác dội lên luồng khí lạnh. Anh chỉ thúc súng vào người L mà không có ý trả lời câu hỏi của hắn.

Bắt gặp ánh mắt đáng sợ của anh, L cười cười, cất giọng từ tốn: “Hàn Trầm! Tôi sẽ không dẫn đường cho anh. Tôi chết thì chết, kiểu gì cũng không thể để anh tìm thấy họ”.

Ngữ khí của hắn rất cương quyết, có ý vị trả thù. Ai ngờ, Hàn Trầm chỉ bình thản đáp: “Tôi biết!” L giật mình, chưa kịp phản ứng đã cảm thấy cổ mình đau như sắp gãy xương đến nơi.

“Anh ra tay tàn nhẫn quá!” L kêu lên một tiếng trước khi ngã xuống đất, bất tỉnh nhân sự.

Hàn Trầm nhanh chóng kéo hắn sang một bên rồi rút còn tay, còng hắn vào giá sắt. Sau đó, anh lục soát người L, tìm thấy một máy di động và một chiếc đèn pin. Hàn Trầm mở di động, không ngờ lại có tín hiệu. Anh lập tức gọi cho Tần Văn Lang: “Đội trưởng Tần, tôi là Hàn Trầm”.

Nghe giọng nói của anh, Tần Văn Lang mừng đến phát khóc: “Hàn Trầm! Cậu vẫn còn sống, tốt quá! Tình hình thế nào rồi?”

Hàn Trầm chỉ đáp ngắn gọn: “Bên dưới tầng âm ba, hướng bắc chếch nam bảy mươi đến chín mươi mét, hướng tây chếch đông hai trăm đến hai trăm năm mươi mét. L đã bị tôi còng tay ở đây. Sau khi đột kích xuống dưới, các anh hãy bắt giữ hắn ngay”.

Tần Văn Lang tỏ ra sốt ruột: “Đội tìm kiếm sắp xuống tầng hầm rồi, nhưng các cậu phải lên ngay. Mười phút sau sẽ có một tàu điện ngầm đâm vào nơi đó, rất có thể khách sạn sẽ sụp đổ”.

“Tôi biết rồi. Tôi đi tìm cô ấy rồi lên ngay.” Hàn Trầm trả lời rồi gác máy.

Tuy anh không nói rõ nhưng nghe câu “tìm cô ấy”, Tần Văn Lang chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Hàn Trầm bỏ điện thoại vào túi quần, cởi áo khoác cảnh sát để hành động thuận tiện hơn. Anh giơ đèn pin, quan sát xung quanh. Đối phương có ba người, vào thời khắc này, liệu có phải cô đang một mình bất lực, không thể thoát thân?

Anh cúi người, tìm kiếm dấu vết trên nền đất rồi nhanh chóng tiến bước.

Nơi này tăm tối và phức tạp như mê cung, không có lối đi, chỉ có nền đất nham nhở, đầy cốt thép, giá gỗ và đất đá. Hàn Trầm trèo qua một bức tường đất, phía trước là những mô đất như con đê không thấy tận cùng, hai bên là cột móng. Hàn Trầm lờ mờ nghe thấy tiếng nước chảy ở đâu đó.

Vừa định nhảy xuống đất, anh liền nghe thấy tiếng bước chân rất khẽ. Nếu là người bình thường chắc sẽ không phát hiện ra, bởi đối phương đi rất nhẹ. Hàn Trầm nấp vào một bên, nhanh chóng nhìn thấy một hình bóng đi tới. Hắn đội mũ lưỡi trai, gương mặt thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối.

Đó là A. Hắn vô cùng thận trọng, ngó nghiêng quan sát xung quanh mới đi men theo gò đất rồi nhảy xuống. Đợi hắn đi xa tầm mười mấy mét, Hàn Trầm mới lặng lẽ bám theo. Tiếng nước chảy che khuất tiếng bước chân nên A không hề phát giác, vẫn tiếp tục đi về phía trước.

Xung quanh tối đen như mực, tựa hồ chỉ sảy chân là bị bóng đêm nuốt chửng. Hàn Trầm âm thầm đi theo A, qua một mô đất, phía trước là mặt đất bằng phẳng có ánh đèn le lói. Xem ra, hang ổ của chúng không còn xa nữa.

Đúng lúc này, một hình bóng đột nhiên từ đằng sau cột móng đi ra ngoài, chạm mặt A. Hàn Trầm lập tức nép vào một bên. Nhờ ánh đèn lờ mờ, anh nhận ra người đó là Từ Tư Bạch.

A cũng nhìn rõ người đàn ông trước mặt, có chút sững sờ. Giây tiếp theo, Từ Tư Bạch đột nhiên chĩa súng vào trán A.

“Bạch Cẩm Hi đang ở đâu?” Sắc mặt cũng như ngữ khí của anh vô cùng lạnh lẽo.

Hàn Trầm đứng bất động, lặng lẽ chứng kiến cảnh tượng phía trước. A im lặng vài giây. Từ Tư Bạch bắt gặp tia thất vọng vụt qua ánh mắt của hắn. Hắn bật cười khẽ, cất giọng biếng nhác: “Anh bác sĩ! Làm sao tôi biết được chứ? Chắc cô ấy đã bỏ trốn cùng S rồi”.

Từ Tư Bạch mím môi: “Mau đặt hai tay lên đầu, quay người đi!”

A từ từ đặt hai tay lên gáy rồi quay người. Từ Tư Bạch chĩa súng vào lưng đối phương, một tay lục soát người hắn. Anh nhanh chóng lấy ra một chiếc điều khiển nhỏ và khẩu súng lục.

“Đây là gì vậy?” Từ Tư Bạch hỏi.

A thờ ơ đáp: “Chẳng là gì cả, đồ chơi ấy mà”. Vừa dứt lời, hắn đột ngột quay người, đấm mạnh vào ngực Từ Tư Bạch, đồng thời giơ tay định cướp chiếc điều khiển.

Từ Tư Bạch phản ứng rất nhanh, vung tay sang một bên, không cho hắn đạt được ý đồ. Tuy nhiên, bụng anh bị trúng đòn của hắn. A định cướp khẩu súng trong tay Từ Tư Bạch, nhưng đúng lúc này, sau gáy hắn bị một mũi súng lạnh lẽo chĩa vào.

“Đứng im!” Hàn Trầm nghiêm giọng.

A không dám động đậy. Từ Tư Bạch ôm bụng đứng thẳng người, ngẩng đầu nhìn anh.

“Sao anh lại ở đây?”

“Sap anh lại ở đây?” Hàn Trầm và Từ Tư Bạch đồng thời mở miệng.

Thần sắc Từ Tư Bạch không thay đổi: “Sau khi… giết hai người kia, tôi vô tình nhìn thấy một người đàn ông ôm Cẩm Hi nên đuổi theo đến nơi này nhưng đã để mất dấu vết của hắn”.

Hàn Trầm gật đầu, quay sang A: “Mau dẫn đường. Vài phút nữa sẽ có một tàu điện ngầm đâm vào nơi này. Nếu cậu không dẫn đường, tất cả chúng ta sẽ chết, bao gồm cả cậu”.

A trầm mặc một lúc rồi lại bật cười: “Được, tôi sẽ dẫn đường cho các anh. Nhưng các anh tưởng đã đến đây, còn có thể thoát thân hay sao? Hai anh trai cũng chỉ có con đường chết mà thôi. Mau đi theo tôi!”

Hàn Trầm vẫn chĩa súng vào người hắn, còn Từ Tư Bạch cụp mi mắt. A đi đằng trước, hai người đàn ông đi theo sau. Từ Tư Bạch mở đèn pin, cả ba tiếp tục di chuyển. Đúng lúc này, Hàn Trầm bất chợt lên tiếng: “Bác sĩ Từ, hãy đưa chiếc điều khiển cho tôi!”

A vờ như không nghe thấy, Từ Tư Bạch đáp: “Không được!”

Hàn Trầm liếc đối phương một cái. Từ Tư Bạch cất giọng lãnh đạm: “Hàn Trầm, anh phải suy tính nhiều điều, còn tôi chỉ quan tâm đến sự an nguy của Cẩm Hi. Nếu cần thiết, tôi sẽ dùng chiếc điều khiển này để trao đổi cô ấy với bọn họ. Vì vậy, tôi không thể giao nó cho anh”.

Hàn Trầm im lặng, ánh mắt vô cùng lạnh lẽo.

Sắp đến nơi rồi! A bước chầm chậm trên mặt đất lởm chởm sỏi đá, âm thầm liếm môi. Căn phòng bí mật không còn bao xa, dù bề ngoài, chẳng ai nhìn ra sự tồn tại của nó. Phía trước vài bước có một quả bom đã được hắn chôn sẵn, đồng thời cũng nằm trong khu vực giám sát của R.

Chỉ có điều, làm sao khiến Hàn Trầm nổ tung mà không làm Từ Tư Bạch bị thương mới là một vấn đề nan giải.

Hắn cúi đầu, quan sát hình bóng lờ mờ của ba người ở dưới nền đất. Đúng lúc này, hắn phát hiện Từ Tư Bạch đã đi chậm lại từ lúc nào, nới rộng khoảng cách tầm hai ba thước chân với Hàn Trầm. Khoảng cách này vừa đủ để R kích nổ trái bom. A hơi ngẩn người. Nhưng chưa kịp suy nghĩ sâu hơn, hắn đã bước qua vị trí đặt bom, tai vẫn dỏng lên lắng nghe tiếng bước chân của Hàn Trầm ở đằng sau.

“Tám, bảy, sáu…” Hắn đếm nhẩm trong đầu. Nhiều năm kết hợp ăn ý nên hắn đoán, R sẽ ra tay vào thời khắc này.

“… Ba, hai, một!” A đột nhiên bay người về phía trước. Cùng lúc đó, sau lưng hắn vang lên tiếng nổ lớn.

“Pằng!” Giây tiếp theo, một tiếng súng vang lên. A cảm thấy cơ thể như bị va đập mạnh, một cơn đau từ ngực lan truyền ra toàn thân. Hắn cúi đầu, nhìn thấy ngực phải đang chảy máu. Sau đó, hắn ngã gục xuống đất. Nỗi đau kịch liệt dội tới, cơ thể như dần bị rút hết sức lực, A nằm sấp dưới đất nhưng vẫn cố quay đầu, phát hiện Hàn Trầm đứng đằng sau đống gạch đá bụi mù, còn Từ Tư Bạch ở phía đối diện anh. Hai người đàn ông chĩa súng vào nhau, sắc mặt vô cùng lạnh lẽo. Trên nền đất cách A không xa có một khẩu súng, chính là khẩu súng của hắn.

Thật ra, A không biết, một giây trước khi vụ nổ xảy ra, Hàn Trầm đột nhiên có linh tính nên bay người về phía trước, đồng thời nhả đạn vào A. Từ Tư Bạch cũng dừng lại để tránh vụ nổ rồi nhanh chóng chĩa súng vào Hàn Trầm, một tay ném khẩu súng cho A. Hàn Trầm còn chưa quay đầu, bàn tay cầm súng đã nhanh như cắt di chuyển về phía Từ Tư Bạch, nhắm thẳng vào đối phương.

Làn khói lan tỏa khắp không gian, âm thanh của vụ nổ tựa như vẫn còn vang vọng mãi trong lòng đất. Vì chấn động nên đất bùn ở xung quanh bắt đầu lún xuống như sắp sụp đổ đến nơi. Hai người đàn ông đứng bất động, không một ai lên tiếng. A muốn nhặt khẩu súng nhưng chẳng nhấc nổi cánh tay.

Hàn Trầm cất giọng lạnh lùng: “Anh quả nhiên là S”.

Vẻ mặt Từ Tư Bạch hết sức bình tĩnh. Anh vẫn không lên tiếng, trong khi A hoàn toàn sững sờ.

“S…” Hắn cất giọng khàn khàn, cười ngoác miệng: “S, anh nhớ ra rồi sao?”

Từ Tư Bạch gật đầu. A cười ha hả, cố gắng bò dậy nhưng lại ngã xuống đất. Hắn thở dài một hơi, giơ tay bịt vết thương trên ngực, miệng lẩm bẩm: “Bây giờ có chết tôi cũng cam lòng”.

Từ Tư Bạch vẫn nhìn Hàn Trầm, chỉ là ánh mắt càng lúc càng tối hơn. Hàn Trầm cũng cảnh giác dõi theo nhất cử nhất động của đối phương.

Vài giây sau, Hàn Trầm đột nhiên mở miệng: “Đây là điều khiển dùng để làm nổ tung cây cầu?”

Ý thức đã dần trở nên mơ hồ nhưng A vẫn phải giật mình trước sự nhạy bén của Hàn Trầm.

“Đúng thế.” Từ Tư Bạch đáp.

“Anh có định bấm điều khiển không?” Hàn Trầm hỏi tiếp.

Từ Tư Bạch đáp: “Không. Anh giao L và A cho tôi, tôi sẽ đưa điều khiển cho anh”.

Hàn Trầm im lặng vài giây mới đáp: “Được!”

A nằm dưới đất, im lặng lắng nghe, trong lòng vừa vui mừng vừa buồn bã.

“L đang ở đâu?” Từ Tư Bạch hỏi.

Hàn Trầm cho biết vị trí của hắn. Từ Tư Bạch một tay giơ súng, một tay rút di động gọi đi: “R, hãy xác nhận vị trí của L.”

Từ Tư Bạch áp điện thoại vào tai, hai người đàn ông lặng lẽ chờ đợi.

“Tô Miên đâu rồi?” Hàn Trầm hỏi.

Từ Tư Bạch im lặng vài giây mới trả lời: “Tôi sẽ cho cô ấy cuộc sống mà cô ấy muốn”.

Sắc mặt Hàn Trầm không có bất cứ biểu cảm nào, anh đáp ngắn gọn: “Được”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện