Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế

Chương 98: Vô sinh



Ngâm Hoan gật gật đầu, tiếp tục đi lên phía trước, rất nhanh đã đến vườn hoa, thật vất vả nàng mới có thể đem cảm xúc bình tĩnh xuống, Ngâm Hoan nói đùa vài câu cùng Cố Ngâm Nguyệt, lúc đến đình bên hành lang bên kia thì đã có một nam và một nữ ngồi rồi.

Nguyên lai là đại thiếu gia của Lục gia cùng vợ của hắn, Tôn thị, nàng ấy vừa vặn quay đầu lại đã gặp các nàng, bèn đưa tay đẩy vai Lục Trọng Sơn, ra hiệu ở đây có người, Lục Trọng Sơn buông lỏng vòng tay vòng qua vai vợ mình ra, Tôn thị ra khỏi đình cười nhìn các nàng, "Là các tiểu thư của Cố gia đúng không, hai người lại đây ngồi đi."

Nha hoàn kia giờ phút này sắc mặt rất không đúng, nàng dẫn các nàng ấy đến gặp Đại thiếu gia lúc này chắc chắn Nhị thiếu phu nhân đã biết rồi, không biết lúc trở về hình phạt nào đang chờ mình nữa, vì vậy nàng ngẩng đầu nói với Ngâm Hoan, "Hai vị tiểu thư, Nhị thiếu phu nhân có lẽ đang tìm các ngài đấy."

Tôn thị liếc nhanh nha hoàn kia, "Nếu đệ muội muốn tìm các nàng ấy thì chắc chắn sẽ sai người tới mời, cần gì một nha hoàn như ngươi tự tiện làm chủ!" Tôn thị cho dù không có con trai và con gái, nhưng hiện tại nàng vẫn là Đại thiếu phu nhân do Lục phu nhân chọn, nàng vẫn làn người nắm quyền quản gia trong nhà nên lời nói vẫn còn quyền lực, nha hoàn kia liền không dám nói gì nữa, cúi đầu đứng ở đó, trong lòng thấp thỏm vô cùng.

Ngâm Hoan đang suy nghĩ chủ đề nói chuyện làm sao có thể kéo được chủ đề vô sinh lên, Tôn thị dẫn các nàng vào trong đình ngồi nghỉ, mở miệng nói chuyện trước "Đệ muội có khoẻ hơn chưa, ta thấy hôm qua sắc mặt nàng hôm qua tốt hơn lúc trước nhiều rồi."

"Khá hơn nhiều rôi, dù sao Nhị tỷ vẫn còn trẻ." Ngâm Hoan trả lời

Tôn thị cười cười, "Đúng vậy, đệ muội còn trẻ, chỉ cần dưỡng thân thể tốt trở lại thì vẫn còn có thể sinh tiếp, không giống như ta."

Đại thiếu gia Lục gia thành thân sáu năm nhưng chưa có con, năm đầu mới gả qua Lục thị cũng nghi ngờ mang thai, nhưng không kịp bảo trụ liền mất, sau đó cũng không có động tĩnh gì nữa, Tôn thị cảm thấy do bản thân xảy thai khiến thân thể suy nhược không thể mang thai tiếp, dù sao Lục gia cùng Tôn gia cũng là quen biết, Lục phu nhân cũng đắn đo không dám ép con trai nạp thiếp, nhưng thân thể nàng điều trị bốn năm rồi cũng chưa có động tĩnh gì.

Ngâm Hoan thấy nàng đúng là người rộng rãi, đúng là ai có ngờ được năm đó nàng có thể mang thai được là vận may của nàng đâu chứ, với tình huống thân thể của Lục Trọng Sơn lúc đó, có thể khiến nàng mang thai được đều là vận may của nàng, đây là chuyện mà Ngâm Hoan sau khi gả vào Lục phủ mới biết được, Lục Trùng Nham nhìn như vô hại nhưng từ năm hắn mười mấy tuổi đã bắt đầu cho đại ca hắn uống thuốc vô sinh.

Bởi vì Tôn thị từng mang thai nên ai cũng sẽ không nghĩ tới vấn đề là tại trên người Lục Trọng Sơn, cho đến nhiều năm sau cũng chưa từng phát hiện ra.

"Muội có nghe mẫu thân nói qua một sự kiện." Ngâm Hoan thẹn thùng cười, "Nhưng Tôn tỷ tỷ đứng có chê cười muội nha, Mộc gia ở Huệ An thành cũng có một người bà con xa, nhiều năm liên tục vô sinh, dù mời đại phu nào chữa cho vị phu nhân đó cũng không được, cho đến một ngày người nhà đó chỉ trích vị phu nhân đó là gà không đẻ được trứng khiến nàng tức giận kéo phu quân của mình đi khám cùng, kết quả tỷ đoán được không, thì ra là a, là nhà này nam chủ nhân trước kia ăn trúng dược vật khiến vô sinh chứ không phải do vị phu nhân kia." Ngâm Hoan càng nói càng thẹn thùng, cô nương chưa lấy chồng mà nói chuyện này cũng phải là người gan lớn a.

Tôn thị bị nàng thì khơi dậy lòng hiếu kỳ, "Vậy chuyện đó về sau như thế nào."

"Về sau đại phu kia khai một phương thuốc cho nam nhân, nam nhân kia uống được nửa năm, một năm sau nữ chủ nhân nhà này liền có tin vui, Tôn tỷ tỷ, thì ra vấn đề vô sinh này vẫn không phải do phía nữ nhân không thôi."

Ngâm Hoan nói với vẻ mặt mờ mịt, là một cô nương chưa xuất giá, phải biết những vấn đề liên quan đến sinh nở nàng cần phải không quá rõ ràng, nàng chỉ là đem chuyện nghe được thuật lại cho Tôn thị nghe, một mặt nàng còn phải giả vờ nghi ngờ hỏi lại Tôn thị.

Tôn thị cười gật đầu, "Các muội còn nhỏ, những chuyện này không biết cũng là đương nhiên, sau này mẫu thân các muội sẽ nói rõ cho muội." Ngâm Hoan nghe nàng nói vậy, lôi kéo tay Cố Ngâm Nguyệt thẹn thùng lên, Cố Ngâm Nguyệt vừa rồi ngồi nghe mà vô cùng thẹn thùng, bấm vào cánh tay của nàng một cái, thấp giọng nói, "Ơ, muội còn biết thẹn thùng sao!"

Ngâm Hoan làm như cây ngay không sợ chết đứng, gật đầu, "Muội chỉ là thuật lại cho Tôn tỷ tỷ nghe mà thôi." Ỷ vào tuổi nàng còn nhỏ, ỷ vào nàng biết rõ tính tình của Tôn thị.

Tôn thị thấy các nàng nháo, vô ý thức liếc nhanh về phía trượng phu đứng không xa bên kia, mặc kệ chuyện Cố tiểu thư nói có phải thật hay không, chuyện này cũng đã cho nàng một tia hi vọng, cũng là cho trượng phu của mình một tia công đạo.

Lúc này Cố Ngâm Sương trong phòng, nha hoàn phía ngoài chợt nghe Nhị thiếu phu nhân bên trong cao giọng lên, giống như là tức giận vô cùng.

Trong phòng, Cố Ngâm Sương nhìn Cố Ngâm Phương với vẻ mặt bình tĩnh, trên mặt lộ vẻ kích động, "Ngươi không đáp ứng sao? Ta chỉ nhờ người làm một chuyện nhỏ như vậy, mà ngươi không đám ứng sao, ngươi có còn là muội muội ta không!"

Cố Ngâm Phương nhàn nhạt nhìn nàng, "Ta là muội muội tỷ, vậy Thất muội không phải là muội muội tỷ sao?"

"Nàng? Ngâm Phương, chẳng lẽ ngươi đã quên ai là người đã hại ngươi mất hai năm tu tâm trong chùa sao, là ai hại ngươi mất từng đó thời gian, là ai mang thứ đó đặt ở trong phòng ngươi, hãm hại ngươi bị mẫu thân trách phạt, ngươi còn xem nàng như muội muội?" Cố Ngâm Sương cầm lấy tay của nàng nói, "Chẳng lẽ ngươi đã quên hết rồi sao?"

"Ta không quên." Cố Ngâm Phương nhìn gương mặt tinh xảo của tỷ tỷ mình, vì cái gì lúc này gương mặt này lại lộ ra vẻ dữ tợn độc ác như vậy "Ta cũng đồng dạng không có quên, là tỷ tỷ ngươi an bài ta mang trâm vàng kia đặt vào phòng Thất muội, là tỷ tỷ ngươi lúc phát hiện trâm vàng trong phòng ta khóc với mẫu thân, nói ta chỉ là nhất thời hồ đồ, nói ta chỉ là rất ưa thích cây trâm kia cho nên mới phải đi hãm hại Thất muội, mơ hồ hàm oan nàng, còn cầu xin Thất muội nói ta không cố ý, tỷ còn nhớ không?"

"Tỷ tỷ a, ngươi vì trong sạch của mình mà phủi bỏ ta, thậm chí còn không muốn mở miệng thanh minh dùm ta, nói chỉ là đùa giỡn với Thất muội, không nghĩ tới Thất muội tưởng thật, tất cả mọi tội lỗi đều đẩy lên người ta, còn tỷ tỷ ngươi một thân trong sạch, đúng không?" Âm thanh của Cố Ngâm Phương lạnh lùng truyền vào trong tai của nàng, Cố Ngâm Sương dùng vẻ mặt khó tin nhìn nàng, muội muội nàng hận nàng như vậy sao?

"Ngươi nói vì tốt cho ta, kỳ thật người ngươi muốn tốt mới chính là ngươi đi, ngươi bảo ta đặt thứ này dưới giường Thất muội, hảo tỷ tỷ của ta, nếu đến lúc bị phát hiện, ngươi thay ta vào am ni cô nhé?" Cố Ngâm Phương tay cầm một cái bao bố nhỏ trên giường cười nói nhưng nụ cười trên mặt không vào được đáy mắt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện