Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế

Chương 70: Sóng gió 3



Trong hoa viên, Ngâm Hoan mang theo Thanh Nha xuyên qua hành lang gấp khúc muốn đi trở về, chợt nghe bên cạnh vườn hoa có tiếng cười, giống như là tiếng vui đùa ầm ĩ của trẻ nhỏ với nha hoàn.

"Bên kia chính là chỗ ở của các nàng phải không?" Ngâm Hoan lui về sau một bước, trực tiếp đi vào bên trong khu viện nhỏ này, Thúy Trúc, Ngâm Hoan đứng ở mép cửa viện, xuyên qua khe hở nhìn thấy một đứa nhỏ đang chạy giỡn cùng nha hoàn, nha hoàn đang đuổi theo hắn.

"Tiểu thiếu gia, tiểu thiếu gia ngài chạy chậm một chút, Tiểu Cần đuổi không kịp ngài." Nha hoàn tên là Tiểu Cần một phát bắt được đứa bé kia, ôm hắn vào trong ngực, đứa bé kia không để nàng ôm, dùng sức vùng vẫy hai cái lộ vẻ còn muốn tiếp tục chơi, Tiểu Cần liền cầm đồ ăn vặt trên bàn đá dỗ hắn, "Tiểu thiếu gia, chờ ngài đến ở chỗ có sân rộng hơn, ngài cũng phải đem Tiểu Cần theo nha, để Tiểu Cần làm nha hoàn thiếp thân chiếu cố ngài được hay không?"

"Tiểu thiếu gia sao?" Ngâm Hoan cười khẽ một tiếng, bây giờ nha hoàn thật là biết nắm bắt thời cơ nha, hắn còn chưa nhận tổ quy tông, trước hết liền mưu đồ đường đi cho bản thân a, tiểu thiếu gia Cố phủ chỉ có mỗi Dật Triết, người trước mắt này có tư cách gì!

Ngâm Hoan giận run, một đứa nha hoàn cũng dám nói như vậy, rốt cuộc là ai ngầm đồng ý chuyện này.

"Tiểu thư, hay là chúng ta đi về trước đi." Thanh Nha lo lắng bị người trông thấy lại nói vào nói ra, hôm nay trong phủ còn truyền kế tỷ Thất tiểu thư sẽ đối đãi với đứa em trai đột nhiên xuất hiện này như thế nào.

"Thanh Nha, ngươi ở trong phủ cũng lâu rồi, đứa bé kia thực cùng phụ thân khi còn bé rất giống sao?" Ngâm Hoan nhìn cái người đang không ngừng nhét đồ ăn vào miệng mình kia, đáy mắt thoáng hiện lên một tia không thích, cùng độ tuổi, thời điểm Dật Triết năm tuổi tuyệt đối không phải như thế này.

"Nghe lão nhân làm trong phủ nói rất là giống, Đại lão gia Nhị lão gia khi còn bé cũng rất giống nhau." Ngâm Hoan nghe được nửa câu sau của Thanh Nha, khóe miệng giương cao, cười cười, "Nói cách khác, đứa nhỏ này cùng Nhị thúc khi còn bé cũng rất giống nhau sao."

Đứa bé kia ăn xong lại muốn chơi, Tiểu Cần không có giữ chặt hắn, hắn té nhào vào mặt đất, oa một tiếng khóc rống lên, một nữ tử trong nhà lao ra, đem hài tử ôm vào trong lòng dụ dỗ, đứa bé kia khóc lớn không ngừng gọi cha, nàng thì ôm hắn không ngừng dụ dỗ, "Tốt, tốt, chúng ta đi tìm cha." Nói xong liền đem hắn ôm vào trong phòng.

Phụ thân đã chết rồi, nàng ta muốn đi đâu tìm cái người gọi là phụ thân cho hắn đây, Ngâm Hoan nhìn bóng lưng của nàng, nếu là một nam tử tình thâm nghĩa trọng, tất nhiên hắn sẽ không phản bội tín ngưỡng trong lòng mình, nếu chỉ vì một đứa bé, phụ thân sẽ không cùng nữ tử này phát sinh bất kỳ quan hệ gì, huống chi nàng cùng mẫu thân là hai người có tính cách hoàn toàn trái ngược, nếu tình cảm càng lâu, phụ thân càng bộc trực thâm tình với mẫu thân, hắn càng không thể làm như thế.

"Đi thôi." Ngâm Hoan xoay người, rất xa nàng vẫn còn có thể nghe được hài tử tiếng khóc rống.

Cố Vũ Trị rất nhanh đã về, cùng Cố Vũ Trị đến Cố gia, còn có hai huynh đệ Mộc gia, trong đại sảnh ngồi đầy người, Ngâm Hoan cùng Cố Dật Tín đứng chung một chỗ, nhìn hài tử kia núp ở trong ngực Thanh Thu, vẻ mặt đầy hoảng sợ.

"Mẫu thân, lúc con đến trấn kia có hỏi quan địa phương chỗ đó, trong trấn nhỏ xác thực có người này ở, con cũng phải hỏi thăm nhiều người mới xác nhận được, nàng ta chỉ ru rú trong nhà, cơ hồ không có biết ai bên ngoài, nàng ở trong hẻm sâu, chung quanh cũng không có người nào, cho nên người biết rõ nàng cũng không nhiều." Cố Vũ Trị thuật lại tin tức hắn thu thập được từ quan địa phương trấn kia lại một lần cho Cố lão phu nhân.

"Con đem bức họa của Đại ca cho bọn họ xem, có người nói nhìn thấy Đại ca vài lần." Bộ dáng Cố Vũ Trị nhìn như phong trần mệt mỏi, mà Thanh Thu chỉ ôm chặt hài tử, ngồi ở chỗ kia không nói câu nào.

Cố lão phu nhân lấy những tín vật kia ra, ngay trước mặt huynh đệ Mộc gia cho mọi người xem, "Những vật này Vãn Đình cũng xem qua, quả thật có tín vậy của Đại lang, đây là dây lưng lúc trước ta đích thân thêu cho Đại lang."

Mộc thị giương mắt nhìn, chợt nhìn lại cảm thấy quen thuộc, đó không phải là dây lưng mà Đại lang đeo mới một hai lần liền không cẩn thận bị rớt sao.

Huynh trưởng Mộc gia Mộc Triều Dương nhìn đồ vật này nọ trên bàn, có chút khinh thường nói, "Cố lão phu nhân, ngài nói như vậy, là muốn nói cho chúng ta biết, hài tử trong ngực nữ nhân này, chính là huyết mạch em rể lưu lại bên ngoài sao?"

Trong đại sảnh mọi người đều yên tĩnh, nói nhiều như vậy, Cố lão phu nhân cũng chưa nói tới điểm này, Mộc Triều Dương không nhịn được mới nói ra, Cố lão phu nhân liền gật đầu nói, "Hôm nay theo phần đông chứng cớ thu thập được thì xác thực là như vậy."

"Hôm nay em rể đã qua đời rồi, chết không đối chứng, chỉ bằng những vật này, đi một chuyến đến trấn nhỏ gần biên ải, tùy tiện tìm vài người để làm chứng thì nói đứa nhỏ này là của em rể, lão phu nhân, ta xem ngài vẫn là nên cẩn thận thì hơn."

Mộc Triều Dương nói thập phần không khách khí, hắn vốn không có nhận được bức thư nào từ Mộc thị, thư hắn nhận được chính là Ngâm Hoan phái người đưa qua, sau khi cho người nghe ngóng, trong Lâm An thành này bàn tán xôn xao, muội muội mình có vẻ không còn an bình sống trong Cố phủ nữa, Mộc gia đã bắt đầu không hài long về Cố phủ này một chút rồi.

"Tuy là nói như thế, nhưng những vật này đều là vật thiếp thân của đại ca, chẳng lẽ Đại ca có thể tùy ý tặng cho người khác sao." Cố Vũ Trị đứng lên, chỉ vào những thứ đó nói ra.

"Như thế nào, Cố lão phu nhân, nếu ngài xác nhận đứa nhỏ này là của em rể, Cố gia các ngươi dự định xử lý như thế nào?" Mộc Triều Dương không để ý tới hắn, trực tiếp nhìn về phía Cố lão phu nhân, "Một cô gái thân phận không rõ ràng, chẳng lẽ Cố phủ các ngươi cũng dám thu lưu, từ quan ải bên kia, ngài không sợ là người bên quân địch sao".

"Một cô gái yếu đuối như vậy, Mộc huynh ngươi có thể nói nàng là người địch quốc sao."

Trong giọng nói Cố Vũ Trị không khỏi có vài phần khinh thị, Mộc Triều Dương và Mộc Triều Lộ bên cạnh ha ha phá lên cười, "Quả thật là người không công mà nhặt được tước vị từ đại ca của mình, Cố quốc công a, ngươi cũng đã biết bên Dương quan kia nhất định còn nhiều người địch quốc lẫn vào dân mà, các nàng phần lớn là các cô gái yếu đuối, hài đồng vô tội, chỉ cần ngươi thiện tâm đại phát xuống ngựa giúp đỡ các nàng một chút, các nàng tay nhìn thì trói gà không chặt nhưng cũng có thể lấy mạng của ngươi được a!"

Cố Vũ Trị sắc mặt thay đổi, đang muốn phản bác, Cố lão phu nhân nặng nề khụ một tiếng, Cố Vũ Trị phẫn hận nhìn hắn một cái, tiếp tục nói, "Đó cũng chỉ là người đặc biệt do Mộc huynh kể, hôm nay trên người vị nữ tử này có nhiều tín vật của Đại ca, trải qua chứng thật đều là vật này nọ của Đại ca, Đại tẩu cũng nhìn qua rồi, đứa nhỏ này xác thực cùng Đại ca khi còn bé thập phần rất giống nhau, ta cũng đã hỏi thăm bộ hạ của Đại ca, bọn họ cũng xác nhận Đại ca đã từng cứu nàng, Mộc huynh còn có cái gì không hiểu sao?"

" Mộc gia chúng ta không có gì không hiểu, hôm nay tới đây chỉ vì xem Cố lão phu nhân đối với chuyện này xử lí như thế nào thôi." Mộc Triều Lộ ngồi xuống, rất có ý tứ ngươi nói chúng ta liền nghe, không có ý nhắc lại việc không hài lòng.

"Nếu đứa nhỏ này đúng là hài tử của Đại lang, như vậy Cố gia chúng ta sẽ cho hắn nhận tổ quy tông, hắn chính là huyết mạch duy nhất trên đời này mà Đại lang lưu lại, nếu Vãn Đình không nguyện ý nuôi thì đứa nhỏ này nuôi ở chỗ ta." Cố lão phu nhân sắc mặt trầm xuống, chậm rãi nói ra.

"Con không đáp ứng." Âm thanh của Mộc thị vang lên ngay sau lời của Cố lão phu nhân, Mộc thị đứng lên đi đến bàn kia cầm lấy dây lưng, "Vật này đúng là của Đại lang, nhưng Đại lang mang được một hai lần thì không cẩn thận làm rơi mất, chuyện này cũng đã xảy ra tám năm trước, cô gái này cùng Đại lang bảy năm trước mới quen biết vậy thì nàng ở nơi nào nhặt được cái này."

"Chỉ bằng vào những vật này mà mẫu thân ngài muốn cho đứa bé này vào gia phả Cố gia, viết tại danh nghĩa của con cùng với Đại lang, con không thể đáp ứng, con tin tưởng Đại lang sẽ không gạt con, mẫu thân, ngài tin tưởng Đại lang hay là tin tưởng cô gái không rõ lai lịch này?" Mộc thị nhìn lướt qua Thanh Thu, nàng ôm hài tử co thắt lại, ấp úng nói một câu, ta không có gạt người.

"Vãn Đình a, mẫu thân biết rõ nhất thời con rất khó tiếp nhận sự thật này, đã nhiều năm như vậy, Đại lang cùng con tình thâm nghĩa trọng, nhưng hôm đó con nghe lời nàng nói đó, trên người Đại lang nơi nào có thương tích, nàng cũng có thể nói ra, có thể thấy được nàng đối với Đại lang rất là quen thuộc, đứa nhỏ này có thể có mặt trên đời đó cũng là duyên phận, đền bù tiếc nuối không có hài tử cho con cùng Đại lang, tại sao con lại khổ sở như vậy."

Tại trong lòng Cố lão phu nhân, bà đã nhận định này hài tử chính là hài tử của Cố Vũ Lang, những ngày này càng xem bà càng cảm thấy đây là đại lang khi còn bé, hắn so với đại lang hiếu động một chút, miệng cũng ngọt hơn một chút, lão Thiên không để Đại lang tuyệt hậu, cuối cùng vẫn là lưu lại huyết mạch của hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện