Trọng Sinh Chi Tiểu Di Dưỡng Thành Ký

Chương 33





Mồ hôi nhỏ giọt xuống nền đất trong khu rừng vắng, gả nam nhân cường tráng xuyên qua những tán cây chạy như bay, bước chân đạp lên lớp lá khô phát ra liên tục những tiếng vang rốc rách.

Phanh......!một tiếng, ngay sau đó tiếng súng nổ Bang Bang truyền tới, nam nhân trên tay cầm theo chiếc vali vừa rồi chạy thục mạng chợt giật bắn thân mình, chỉ một giây liền lập tức ngã xuống, máu bắt đầu theo vết lõm khuyết sau gáy tràn ra, sau đó không còn bất kỳ động tĩnh..........!
"Báo cáo đội trưởng, mục tiêu đã bị hạ, viên đạn trúng đầu, hết!"
"Bảo tất cả mọi người tập hợp.

Kết thúc!"
Mệnh lệnh trung đội trưởng từ máy bộ đàm phát ra, Lộ Ảnh Niên buông xuống cây súng nhắm đứng dậy, hướng Mộc Vũ ở cách đó không xa phất phất tay.

Mắt trợn trắng, xác nhận tên trùm bán thuốc phiện kia thực sự tử vong, Mộc Vũ mới hướng đến chỗ Lộ Ảnh Niên, giay tay phủ sau gáy cô: "Lại bị cậu giành trước."
"Hắc hắc........." Cười cười, Lộ Ảnh Niên để lộ hàm răng trắng sáng, cùng Mộc Vũ rời khỏi khu rừng tập hợp với các đồng đội, nhanh chóng tiến đến bãi trực thăng.
"Lần này làm tốt lắm." Cabin - Đội trưởng khoanh tay trước ngực ngồi nhìn bọn người các nàng, vẻ mặt hắn lúc nào cũng nghiêm nghị rốt cuộc lộ ra tươi cười: "Trở về có thể nghỉ ngơi vài hôm."
Vài người trẻ trong số họ nhìn nhau cười cười, Mộc Vũ lại liếc mắt nhìn Lộ Ảnh Niên, rõ ràng nhìn ra được đôi mắt đen láy ẩn dấu tinh quang, ý cười trên mặt càng rõ.

"Lộ Ảnh Niên, Mộc Vũ! Sau khi trở về đến văn phòng gặp tôi một chút." Dừng một lát, Đội trưởng biểu tình lập tức đanh lại: "Tôi có chuyện nói cùng hai người."
Bị điểm chỉ đích danh, các nàng liếc mắt nhìn nhau: "Vâng!"
Trở lại căn cứ, Lộ Ảnh Niên cùng Mộc Vũ nhanh chóng hướng văn phòng Đội trưởng đi tới, lúc vào trong, mắt thấy một nam nhân khoảng chừng bốn mươi tuổi ngồi phía sau bàn công tác chỉ huy, còn đội trưởng của hai người thì yên vị trên sô pha bên cạnh.

Bang......!các nàng lập tức giơ tay trước trán nghiêm chào theo quân lễ: "Thủ Trưởng!"
Gật đầu, nam tử nhếch môi cười, nhìn hai người vẫy vẫy tay: "Hiện tại không có người ngoài, gọi Thúc cũng khó vậy sao?"

Mấy năm nay tiếp xúc cùng người đàn ông này, Lộ Ảnh Niên không giống như Mộc Vũ lúc nào cũng duy trì bộ mặt vô biểu tình, nàng thuận theo cười hì hì: "Triệu thúc! Sao ngài lại tới đây?"
"Ah!" Lại cười, nam nhân đứng dậy bước đến bên cạnh Lộ Ảnh Niên cùng Mộc Vũ, cầm tờ giấy đưa đến cho hai người.

Chớp mắt kỳ quái, nhận lấy tờ giấy trên tay ông, Lộ Ảnh Niên vừa nhìn mâu quang lập tức thay đổi, thoạt nhiên trông rất phức tạp.

"Đây là lệnh điều chuyển mới vừa được chuyển đến." Vỗ vỗ bả vai Lộ Ảnh Niên, nam nhân thở dài: "Đã phê duyệt vào chiều qua."
Nhìn chăm chăm mẫu giấy, Lộ Ảnh Niên rất lâu cũng không nói gì, Mộc Vũ đứng bên cạnh liếc nhìn sườn mặt cô, trong lòng thầm thở dài.

Chỉ sợ, lúc này rất mâu thuẫn đây.

"Được rồi, lệnh đã ban cho hai đứa." Rõ nhìn ra được sự rối rắm hiện trên gương mặt Lộ Ảnh Niên, nam nhân xoay chuyển vẻ mặt vui đùa: "Buổi tối tới chỗ ta dùng cơm đi."
"Vâng!" Gật đầu, Lộ Ảnh Niên nắm chặt tờ giấy trên tay mình, nhấp khẩn môi.
Rời hỏi văn phòng Trung đội trưởng, hai người một đường trở về ký túc xá, vẫn luôn duy trì ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, đến khi mở cửa bước vào phòng mình, Mộc Vũ rốt cuộc mở miệng: "Không cao hứng?"
Đem lệnh điều chuyển đặt lên bàn, Lộ Ảnh Niên trầm mặc một lúc, sau đó cởi áo khoác, thêm một lúc nữa mới chậm rãi mở miệng: "Cao hứng."
"Sao vẻ mặt lại thế kia?" Bỏ lại một câu, Mộc Vũ lấy quần áo sau đó vào phòng tắm rửa, lúc ra tới đã thay quần jean cùng áo thun: "Tắm rồi thay quần áo, buổi tối còn đến chỗ Triệu thúc!"
"Ừhm." Gật đầu, mang theo quần áo bước vào trong, dòng nước lạnh lẻo từ trên phủ xuống thân người, Lộ Ảnh Niên nặng nề thở ra một hơi.

Trở lại quân khu.....!Cuối cùng cũng có thể nhìn thấy nữ nhân suốt bốn năm qua mình luôn nhung nhớ, không phải sao?
Tại sao đột nhiên lại xuất hiện lệnh điều chuyển, chuyện này là thế nào, Lộ Ảnh Niên ngơ ngẩn trân nhìn vách tường phía đối diện, sau một lúc thì siết chặt nắm tay.

Tiếng bước chân truyền vào phòng tắm, Mộc Vũ nhìn ra ngoài phía cửa, có chút bất đắc dĩ mà lắc đầu.


Tắm rửa thay xong quần áo, hai người đi tới Biệt viện của Triệu gia, nam nhân lúc chiều đưa tờ giấy cho các nàng sớm đã ngồi ở phòng khách chờ đợi.

"Triệu thúc, Triệu thẩm." Lễ phép cúi chào nam nhân cùng nữ nhân ngồi bên cạnh ông, Lộ Ảnh Niên - Mộc Vũ ngồi xuống phía đối diện, thẳng tắp sóng lưng.

"Nhìn hai đứa kìa, đã đến đây còn ngồi thẳng thướm khách khí như vậy làm gì, cứ tự nhiên như nhà mình được rồi." Nữ nhân cười hiền dịu nhìn các nàng, rồi lại liếc mắt nhìn nam nhân bên cạnh mình: "Hai đứa đừng cứng nhắc như vị Thúc thúc này, đều là nữ hài, cứ thả lỏng cho thoải mái."
Nói xong thì bà đứng lên: "Ta vào phòng bếp xem sao, chốc lát là có thể dùng cơm rồi."
"Dạ." Ngắn gọn đáp lời, Lộ Ảnh Niên nhìn nữ nhân hướng phòng bếp đi đến, thu hồi tầm mắt, vừa lúc ông cũng ngẩn đầu lên, cô cũng không có ý tránh né gì: "Triệu thúc! Ngài còn có việc muốn nói cùng tụi con?"
"Đừng nghiêm túc như vậy." Nam nhân nhìn thần sắc Lộ Ảnh Niên, tươi cười càng thăng thêm: "Là việc nhỏ, nhỏ thôi."
Đứa nhỏ Lộ Ảnh Niên này, bốn năm trước vốn là một hài tử hoạt bát, giờ đã thành thục trưởng thành hơn rất nhiều, nhưng vẫn đôi lúc quá mức nghiêm túc.

Liếc mắt liền nhìn ra suy nghĩ của nam nhân, Mộc Vũ có chút muốn cười.

Nếu cái người mà các nàng gọi là Triệu thúc này biết được bình thường Lộ Ảnh Niên như thế nào, nhất định sẽ trợn mắt há mồm cho coi!
Thành thục - nghiêm túc: Hai từ này, cũng chỉ để hình dung vẻ ngoài của Lộ Ảnh Niên thôi.

"Ân." Gật đầu, tỏ vẻ bản thân đã hiểu được, Lộ Ảnh Niên không nói gì, chỉ chờ nam tiếp tục nói.

"Khụ....." Ho khan một tiếng, nam nhân nâng lên tách trà: "Kỳ thực cũng không phải đại sự gì, chuyện hai đứa bị điều đi, ta đã nói với nha đầu Tĩnh Vi rồi.


Cuối tuần vừa đúng ngay sinh nhật nó, nó nói muốn hai đứa bảo vệ nó."
Vừa nghe nam nhân nhắc tới cái tên đó, vô luận là Lộ Ảnh Niên hay Mộc Vũ, đều xuất hiện biểu tình cổ quái, bất quá chỉ thể hiện qua một cái chớp mắt.

"Ta biết hai đứa không thích loại chuyện này, nhưng là vị cửu cửu* như ta đây đã đáp ứng rồi." Thấy hai người không đáp lời, nam nhân nét tươi cười trên mặt có chút xấu hổ: "Hai đứa biết đó, nha đầu kia....."
*Cửu Cửu: cậu.

"Không có gì." Lộ Ảnh Niên đánh gãy lời của nam nhân, rốt cuộc tâm tình cũng thả lỏng: "Sinh nhật mấy năm trước con cùng Tiểu Vũ không thể đáp ứng nàng, giờ thì vừa lúc."
"Haha! Ta biết hai con sẽ đáp ứng."
Nhìn ông vui vẻ, Mộc Vũ khẽ nhăn mày.

Bốn năm trước, Lộ Ảnh Niên vì tránh khỏi việc An gia trả thù nên rời khỏi E thị, tham gia huấn luyện ở quân đội, nhưng chỉ mới một năm, hai người đã bộc lộ rõ được tài năng tiềm chất, cho nên được đặc quyền tham gia bộ đội đặc chủng, sau đó thì gặp được lão nhân này, cậu của Tiếu Tĩnh Vi, Triệu Nham Chi.

Nghĩ đến nữ nhân kia, Mộc Vũ đồng tử có chút co rút, nhưng trên mặt vẫn phó bộ dáng vô biểu tình.

[ Mười sáu tuổi, Lộ Ảnh Niên nhất thời xúc động giết chết An Nhạc, cuối cùng lấy lý do phòng vệ chính đáng thoát khỏi sự trừng trị của pháp luật, duy nhất chỉ có một mình Tiếu Tĩnh Vi biết rõ hết thảy chân tướng sự việc lại không nói bất câu gì, cho dù An Nhạc có là Anh họ nàng.

Gia thế Tiếu Tĩnh Vi, cùng Lộ Ảnh Niên thực ra có chút quan hệ, Ông ngoại nàng là quân nhân, mấy năm trước vì bệnh đã qua đời, chốn quan trường cũng được coi là nhận vật hiển hách, ba nàng lại là một người làm ăn.

An gia có thể miễn cưỡng gọi là Gia tộc đơn giản đều là nhờ Tiếu gia chiếu cố, em gái của Gia gia Tiếu Tĩnh Vi là bà ngoại của An Nhạc, từ lúc Tiếu Tĩnh Vi còn nhỏ bà đã qua đời.

Bởi vì bà rất thương đứa cháu này nên Gia gia Tiếu Tĩnh Vi lúc sinh thời đối với tên An Nhạc cũng có chút quan tâm, cho nên hắn mới dưỡng thành thói hư tật xấu, tính tình ngang ngạnh, càng lúc càng không bằng cầm thú, về điểm này, Tiếu Tĩnh Vi cùng ba nàng sớm đã sinh lòng bất mãn.

Sau khi An Nhạc chết, Tiếu Tĩnh Vi lúc ấy gọi điện cho ba nàng, hai người vạch rõ phương sách, Tiếu gia ngay sau đó liên lạc với Lộ gia, một loạt cách giải quyết được đề tự, An gia lại có vẻ như không quan tâm đến.


Ông ngoại Tiếu Tĩnh Vi cùng Lộ Ái Quốc quan hệ vốn rất tốt, hai nhà đã từng nghĩ tới việc gả mẫu thân của Tiếu Tĩnh Vi - Triệu Phất Như cho Lộ Văn, nhưng vì Lộ Văn thích trưởng nữ Tào Cẩn Du của Tào gia, Triệu Phất Như cũng không đồng ý cho nên nên cuộc liên hôn không thành.

Cũng chính vì vậy mà mối quan hệ giữa Lộ gia cùng Triệu gia* có chút ái ngại, bất giác cũng không quá nhiều tiếp xúc, nhưng hai vị lão nhân tình cảm vẫn không đổi.

Mối quan hệ giữa hai gia đình phức tạp đã đành, thế nhưng duyên phận giữa Lộ Ảnh Niên cùng Tiếu Tĩnh Vi lại có vẻ hết sức kỳ diệu.

]
Nghĩ đến nữ nhân kia, rồi lại nhìn ánh mắt Lộ Ảnh Niên, Mộc Vũ nhíu mi nhìn bộ dáng nàng phát ngốc, trong lòng thầm than.

Trở về E thị? Tào Thanh Thiển ở đó, Tiếu Tĩnh Vi cũng vậy, còn Lộ Ảnh Niên thì.....!Sẽ lâm vào tình cảnh thế nào đây?
Ngoài cuộc tỉnh táo, nhưng Mộc Vũ thì vô pháp suy đoán, cô cảm thấy tương lai Lộ Ảnh Niên cùng Tào Thanh Thiển.....!xem ra còn thực xa xôi quá.

-----------!!! -----------
Mấy ngày này, cuối cùng cũng làm xong hết thảy thủ tục, Lộ Ảnh Niên cùng Mộc Vũ vốn định trực tiếp về lại E thị, nhưng theo những gì Triệu Nham Chi nói thì các nàng đầu tiên phải tham dự buổi tiệc sinh nhật của Tiếu Tĩnh Vi trên du thuyền, mặc dù trong lòng không muốn, nhưng trước một ngày đã đến nơi.

"Đã lâu không gặp." Nữ nhân trên người bộ lễ phục dạ hội màu đen huyền bí, khóe môi câu lên nụ cười mạt động lòng người, giơ tay chỉnh lại cổ áo cho Lộ Ảnh Niên: "Ảnh Niên."
Lộ Ảnh Niên nhìn nét tươi cười vũ mị kia nhất thời có chút xuất thần.

Kiếp trước hay kiếp này thì nàng gần như vẫn bị nụ cười ấy hút hồn trong vài giây......!
- ----------------------
- ----------------------
Mỗ Vu: hu đáth ????!!!.



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện