Tiểu Tỷ, Bất Hung

Chương 91



“Cùng đi ăn cơm với ta đi!” Tạ Đạo Vi không biết nói cái gì, dù sao nàng chưa bao giờ hiểu được chuyện an ủi người khác, bất quá nàng cảm thấy Mạc Nhàn đã phát tiết cảm xúc ra xong, đại khái chắc cũng sẽ không cần phải an ủi nữa.Bầu không khí đang rất ôn nhu, đột nhiên lại có cảm giác im bặt, trong lòng Mạc Nhàn thầm nghĩ Tạ Đạo Vi thật sự là một người không hiểu phong tình. Nhưng lại nghĩ sâu thêm một chút, lúc này vẫn còn chưa tới giờ cơm chiều, Tạ Đạo Vi đối với chuyện ăn uống nhạt nhẽo như vậy, sao đột nhiên lại muốn ăn cơm? Chẳng lẽ cho rằng mình thích ăn, cho nên muốn cùng ăn cơm với mình, làm mình vui vẻ hơn sao? Mạc Nhàn càng nghĩ càng thấy hợp lý, nàng đột nhiên phát hiện, Tạ Đạo Vi người này thật sự là cực kỳ biệt nữu, lúc đối xử tốt với người ta, không bao giờ nói rõ, còn muốn nói cho khác đi, nếu không phải bản thân mình nghĩ nhiều một chút, liền xem nhẹ rồi. Bất quá, Tạ Đạo Vi cho rằng mình chỉ cần ăn chút gì, tâm tình sẽ tốt lên sao. Chuyện này làm Mạc Nhàn cảm thấy Tạ Đạo Vi vẫn còn xem mình là tiểu hài tử, trước kia nàng đúng là như vậy, nhưng bây giờ nàng đã trưởng thành có được không. Phải nói, từ khi nàng biết mình thích Tạ Đạo Vi xong, nàng liền không dễ dàng thỏa mãn vì mấy chuyện như vậy nữa, những chuyện mang đến vui buồn giận dữ của nàng đều đã bị giáng cấp, cảm xúc của nàng đều bị Tạ Đạo Vi tác động hết rồi.“Tỷ tỷ, ta không phải là con nít nữa.” Mạc Nhàn thật nghiêm túc nói với Tạ Đạo Vi, nàng hy vọng Tạ Đạo Vi không cần xem mình như tiểu hài tử dễ dàng cười ngây ngô như trước kia nữa.“Cho nên?” Tạ Đạo Vi hỏi ngược lại, bộ dáng Mạc Nhàn thật sự nghiêm túc, không biết là nàng đang có ý gì.“Nên sẽ không giống như còn nhỏ, vì một miếng ăn mà tâm tình sẽ tốt lên.” Tuy rằng trong lòng nàng vẫn rất vui vể, nhưng không phải vui vẻ vì sắp được ăn cơm, mà bởi vì nàng cảm giác được Tạ Đạo Vi đối xử với mình rất tốt.

“Phải không?” Ngữ khí Tạ Đạo Vi nhẹ nhàng hỏi, nàng nhìn Mạc Nhàn, rõ ràng gương mặt này vẫn là dung nhan non nớt mười lăm tuổi, nhưng lại cho người ta có cảm giác không giống như lúc đi hắc ngục lâm. Người trưởng thành, có lẽ thật sự chỉ cần trải qua một chút chuyện. Chính là có một số chuyện, cũng sẽ theo sự trưởng thành mà mất đi, ví như chuyện dễ dàng vui vẻ, tuy rằng trước kia Tạ Đạo Vi luôn cười nhạo Mạc Nhàn là thùng cơm, ăn ăn uống uống xong là thỏa mãn, mà nàng cũng không có nói với Mạc Nhàn, có đôi khi mình cũng sẽ hâm mộ Mạc Nhàn, luôn có thể dễ dàng vui sướиɠ như vậy. Nghĩ đến chuyện Mạc Nhàn trưởng thành trong lúc nàng lơ đãng, không biết như thế nào, Tạ Đạo Vi đột nhiên cảm thấy có chút phiền muộn. Có lẽ, nàng mong muốn thấy, trong một khắc trưởng thành, chim non sẽ giang cánh bay lượn.“Tỷ tỷ, ngươi làm sao vậy?” Mạc Nhàn hỏi, Tạ Đạo Vi vậy mà không có cười nhạo hay độc miệng mình, liền biết Tạ Đạo Vi hôm nay đã không còn giống như trước kia nữa, đối xử với nàng đột nhiên khách khí lên. Trong lòng Mạc Nhàn ban đầu rất vui vẻ, đột nhiên lại nhiễm một chút u sầu.“Đi ăn cơm đi.” Tạ Đạo Vi nhàn nhạt nói.“Tỷ tỷ sao lại không nói mấy lời khó nghe giễu cợt ta như trước kia nữa?” Mạc Nhàn hỏi.“Xem ra, có một số người rất thích bị ngược.” Tạ Đạo Vi nhàn nhạt nói, khôi phục độc miệng như thường ngày.Nghe Tạ Đạo Vi nói ngữ điệu quen thuộc, Mạc Nhàn lại cảm thấy an tâm và thoải mái trước giờ chưa từng có, kỳ thật nàng biết mình đang sợ cái gì, sợ sau này sẽ không có cơ hội nghe Tạ Đạo Vi nói mình như vậy nữa.“Không, ta chỉ cảm thấy tỷ tỷ nói mấy lời khó nghe dễ hơn mấy lời hay nhiều, ta cũng muốn nghe tỷ tỷ nói tốt, nhưng là tỷ tỷ không nói, ta cũng đâu có cách nào đâu?” Mạc Nhàn cười nói.“Muốn nghe cái gì, kêu Thủy Hương nói cho ngươi nghe, muốn nghe cái gì mà không được.” Tạ Đạo Vi đạm nhạt nói, cũng lướt qua Mạc Nhàn đi về phòng.Khi Tạ Đạo Vi lướt qua người Mạc Nhàn, Mạc Nhàn đột nhiên kéo tay Tạ Đạo Vi lại, không cho nàng rời đi.“Ta không cần nghe Thủy Hương nói, ta chỉ muốn nghe Tạ Đạo Vi nói.” Đôi mắt Mạc Nhàn vô cùng kiên định nhìn Tạ Đạo Vi.Tạ Đạo Vi nhìn ánh mắt Mạc Nhàn đang nhìn mình chăm chú, trong lòng hơi ngẩn ra một chút.“Ngươi lớn gan rồi sao?” Tạ Đạo Vi nhàn nhạt hỏi ngược lại, hôm nay động một tí là kêu thẳng tên mình không nói, còn dám cản mình.“Thương thế ta còn chưa khỏi hẳn, tỷ tỷ sẽ không khi dễ ta đúng không?” Mạc Nhàn giả vờ đáng thương nói, thầm nghĩ Tạ Đạo Vi hẳn là sẽ thủ hạ lưu tình với người có nội thương chưa khỏi hoàn toàn như mình đi.“Không phải lúc nãy lên lôi đài rất anh dũng sao?” Tạ Đạo Vi lại hỏi ngược lại lần nữa.“Bọn họ đều đặc biệt đáng ghét, nhất là cái tên kêu Quân Tử Chiêu kia, rất là khó ưa, sau này chờ võ công ta lợi hại một chút, có cơ hội, ta nhất định sẽ đập cho Quân Tử Chiêu một trận, ai cũng không thể bất kính với tỷ tỷ được.” Ngữ khí Mạc Nhàn đặc biệt nghiêm túc nói.Tạ Đạo Vi có thể cảm giác được Mạc Nhàn có ý bảo vệ mình, trong lòng vẫn có chút vui sướиɠ, chẳng qua Tạ Đạo Vi sẽ không đem cảm giác chân thật của mình biểu lộ ra ngoài.“Buông tay.” Tạ Đạo Vi nhàn nhạt nói, nhưng ngữ khí mang theo một chút cảnh cáo.“Không buông, tỷ tỷ nói một câu ta muốn nghe, ta liền buông.” Hôm nay Mạc Nhàn đặc biệt làm càn, ai bảo vừa rồi Tạ Đạo Vi khách khí với mình, nếu như vậy mình sẽ không cần khách khí.“Ngươi muốn nghe cái gì?” Tạ Đạo Vi mỉm cười hỏi, xem ra hôm nay Mạc Nhàn đúng là gan to ra thật.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện