Tiểu Tỷ, Bất Hung

Chương 52



“Đây là lần thứ hai, sẽ không có lần thứ ba.” Ngữ khí Tạ Đạo Vi nhàn nhạt nói với Mạc Nhàn.Trong lòng Mạc Nhàn run một cái, biết Tạ Đạo Vi xem như tha thứ cho mình việc này, nhưng là nàng hy vọng vĩnh viễn sẽ không có chuyện lựa chọn như vậy nữa, bởi vì nàng biết Tạ Đạo Vi nhất định sẽ không tha thứ cho mình lần thứ ba. Sau lần này, Mạc Nhàn cũng đột nhiên hiểu ra, nếu mình muốn tiếp tục được Tạ Đạo Vi đối đãi đặc thù, Tạ Đạo Vi đương nhiên cũng muốn mình đặt nàng ở một vị trí cực kỳ quan trọng.Giờ khắc này, Mạc Nhàn đột nhiên suy nghĩ đến một vấn đề, Thủy Hương và Tạ Đạo Vi, ai quan trọng hơn, bây giờ trong lòng Mạc Nhàn không có câu trả lời, Thủy Hương giống như tỷ tỷ của nàng, còn Tạ Đạo Vi càng giống như sư phụ của nàng hơn, có uy nghiêm có sợ hãi, nhưng nếu chỉ là những cảm giác đó, Mạc Nhàn cũng không rối rắm nhiều. Mạc Nhàn rõ ràng cảm giác được, nàng đối với Tạ Đạo Vi không chỉ có những cảm giác như vậy. Nàng muốn thân cận Tạ Đạo Vi, có chút chờ mong cùng khát vọng không thể nói được, đây là những thứ trêи người Thủy Hương không có, nếu là nói về cảm giác như vậy, hình như Tạ Đạo Vi càng quan trọng hơn.“Tuy rằng ta về tìm Thủy Hương trước, nhưng là trong lòng ta lựa chọn ở lại, ta muốn ở cùng với tỷ tỷ. Sở dĩ ta trở về, là để đưa đồ ăn cho Thủy Hương, xem như nhận lỗi với nàng, ta chỉ không rõ, trước sau có quan trọng như vậy sao? Rõ ràng trong lòng ta càng nguyện ý ở cùng tỷ tỷ. Tỷ tỷ, ta đã suy nghĩ nếu có lần sau, nếu ngươi và Thủy Hương đều gặp nguy hiểm, ta nghĩ có lẽ ta vẫn cứu Thủy Hương trước, nhưng sau đó ta sẽ chết cùng tỷ tỷ, như vậy sẽ luôn ở bên cạnh tỷ tỷ rồi, mà tỷ tỷ khẳng định sẽ nói ta phiền….” Ngữ khí Mạc Nhàn chân thành tha thiết, lại vô cùng thành khẩn nói.“Nhưng ta không muốn cùng chết với ngươi.” Tạ Đạo Vi cười nói, quả nhiên không nên tha thứ Mạc Nhàn, sau này sợ sẽ lại có cơ hội làm cho mình thêm ngột ngạt.“Nếu nói như vậy, lần sau ta nhất định sẽ cứu tỷ tỷ trước.” Mạc Nhàn lui bước cầu tha thứ, nàng đã chọn Thủy Hương hai lần, nếu tiếp theo chọn tỷ tỷ, Thủy Hương hẳn là có thể thông cảm cho mình, vì ân nghĩa tỷ tỷ đối với mình, mình cũng là không thể nào đền trả. Đương nhiên Mạc Nhàn vẫn cảm thấy mấy chuyện chọn lựa như vậy, tốt nhất vẫn vĩnh viễn không cần xuất hiện.“Ta không có yếu đuối đến mức yêu cầu ngươi đến cứu, đừng có tự mình đa tình.” Tạ Đạo Vi giống như không cảm kϊƈɦ mà kiêu ngạo nói.“Vậy mặc kệ như thế nào, lần sau ta đều sẽ chọn tỷ tỷ trước, nếu là tình huống lựa chọn tương đồng.” Mạc Nhàn thề son sắt nói.Tạ Đạo Vi nghe Mạc Nhàn nói như vậy, trong lòng lại không cảm thấy vui vẻ gì. Dựa vào cái gì mà mình lại để nàng chọn, Mạc Nhàn chọn mình chẳng lẽ bản thân mình còn phải thấy thực vinh hạnh sao? Tạ gia cũng không thiếu người xem mình là số một, tuy không nói có thể bán mạng vì mình, nhưng cũng là tuyệt đối cũng không thiếu người vượt lửa băng sông vì mình. Có đôi khi Tạ Đạo Vi cảm thấy Mạc Nhàn trong lòng không có tâm như mấy gia nô, cũng không biết sao bản thân mình lại canh cánh trong lòng như vậy, khó có thể thoải mái. Cứ thấy tâm tư như giông bão nổi lên, tạo thành nếp gấp, muốn vuốt cho bình thường lại cũng không thể, có chút dấu vết để lại trong lòng, không thể dễ dàng biến mất như vậy, nhiều nhất chỉ là phai nhạt đi mà thôi, nhưng nếu thật muốn vui vẻ, thì lại cảm thấy không cần thiết.Mạc Nhàn thấy Tạ Đạo Vi cũng không chấp nhận, hơi nhếch lên khóe miệng, tuy là cười, nhưng lại không có nửa điểm ý cười, Mạc Nhàn biết Tạ Đạo Vi không tin lời mình nói, hay là vốn dĩ không để ý, nhưng bộ dáng của Tạ Đạo Vi cũng không phải là không thèm để ý.

“Tỷ tỷ…..” Mạc Nhàn lại nhịn không được kêu.“Đi ra ngoài đi, ta muốn một người yên lặng một chút.” Ngữ khí Tạ Đạo Vi không quyết tuyệt như vừa rồi, mềm hơn rất nhiều, chỉ là cả người Tạ Đạo Vi có chút uể oải, tinh thần giống như không vui vẻ gì. Nàng không muốn lại đem tâm tư đặt trêи người Mạc Nhàn, rối rắm này Tạ Đạo Vi vốn dĩ phải xem như râu ria, mà cố tình hôm nay lại chiếm quá nhiều tâm tư với cảm xúc của nàng.“Ta không phiền tỷ tỷ, tỷ tỷ không cần quản ta.” Mạc Nhàn còn không muốn rời đi, nhưng thấy Tạ Đạo Vi hình như cũng không có tinh thần quan tâm đến mình, liền ngoan ngoãn tìm một cái góc ngồi đó, không nói chuyện quấy rầy đến Tạ Đạo Vi nữa, chỉ lẳng lặng nhìn Tạ Đạo Vi.Tạ Đạo Vi huân hương an thần, sau đó nhắm mắt lại, giống như nhắm mắt dưỡng thần.Mạc Nhàn ngồi ở một góc, không khí lập tức yên tĩnh lại, trong lòng Mạc Nhàn cũng dần an bình xuống. Trong sương khói lượn lờ, Mạc Nhàn nhìn gương mặt xinh đẹp của Tạ Đạo Vi, trong lòng có loại cảm giác không thể nói tới, nghĩ đến chuyện vừa rồi cùng Tạ Đạo Vi uống rượu xem pháo hoa, thật giống như đã cách đến một thế hệ, Mạc Nhàn nhịn không được thở dài phiền muộn một hơi, nàng thầm nghĩ vừa rồi nàng không nên trở về, nên cho người đưa đồ ăn đến, rồi truyền lời với Thủy Hương thì tốt rồi. Tính tình Thủy Hương tốt như vậy, chắc chắn sẽ không vì vậy mà tức giận mình, nghĩ như thế Mạc Nhàn thực sự cực kỳ hối hận, muốn vỗ đầu mình mấy cái, nàng cảm thấy có đôi khi mình thực sự là quá ngu ngốc rồi.Sau nửa canh giờ, huyệt vị Bạch Thuật tự động giải, nàng tiến vào liền nhìn thấy Mạc Nhàn ôm đầu ngồi ở một góc, tiểu thư thì đang nhắm mắt dưỡng thần. Nhìn bây giờ giống như sau cơn mưa trời lại sáng, nhưng vừa rồi ở bên ngoài nàng đều nghe rất rõ ràng. Tiểu thư chưa bao giờ muốn phân rõ giới hạn với Mạc Nhàn như vậy, cũng muốn thu hồi đặc quyền cấp cho Mạc Nhàn, vừa rối tiểu thư thật sự là tức giận rất lớn. Tiểu thư chưa bao giờ để bụng người nào như thế, cũng chưa bao giờ có cảm xúc phản ứng mãnh liệt đến như vậy. Nàng còn tưởng rằng Mạc Nhàn làm chuyện gì động trời, chọc giận tiểu thư, nhưng nghe nguyên nhân, hình như lại là chuyện Thủy Hương. Tuy rằng cụ thể vì sao, Bạch Thuật không rõ lắm, nhưng là nghe qua cũng không phải chuyện gì quá lớn. Tiểu thư tức giận đến mức Mạc Nhàn muốn chặt tay bồi, quả thật là có chút kỳ quặc.Cái quá trình này, làm nàng có loại cảm giác ʍôиɠ lung, đó chính là tiểu thư hình như rất để ý vị trí Thủy Hương trong lòng Mạc Nhàn vượt qua mình, cái loại cảm giác này, thật giống như tiểu thư ghen với Thủy Hương. Suy nghĩ này, làm Bạch Thuật hết hồn, cảm thấy mình nhất định là nghĩ miên man rồi. Bạch Thuật lại nhịn không được nhìn qua Mạc Nhàn, lại nhìn tiểu thư nhà mình, Mạc Nhàn đang nhìn tiểu thư nhà mình chằm chằm, từ khi mình tiến vào cũng chưa từng rời mắt khỏi tiểu thư, lại nhớ đến hơn một năm nay Mạc Nhàn gần như thích dính tiểu thư, còn có tiểu thư tìm mọi cách dung túng Mạc Nhàn, loại cảm giác quái dị này càng sâu thêm. Chỉ là Bạch Thuật lại cảm thấy mình đang suy nghĩ vớ vẩn, vì tiểu thư với Mạc Nhàn đều là nữ tử cả.Chờ Tạ Đạo Vi mở mắt, đã là gần sáng, lúc này, cảm giác của nàng đã bình phục lại nhiều. Nàng thấy Mạc Nhàn ngáp, hình như rất buồn ngủ, nhưng vẫn cố gắng mở mắt.“Nếu mệt nhọc, thì về ngủ đi.” Ngữ khí Tạ Đạo Vi nhàn nhạt nói.Mạc Nhàn vốn mệt nhọc, nhưng là thấy Tạ Đạo Vi mở mắt, lại chủ động nói chuyện với mình, trong lòng cảm thấy Tạ Đạo Vi hẳn là không giận mình nữa, lập tức liền có tinh thần.“Không cần, ta nói muốn cùng tỷ tỷ đón năm mới, chỉ cần tỷ tỷ nói chuyện với ta, ta liền không mệt nhọc.” Mạc Nhàn vui vẻ nói.“Vậy ngươi muốn chờ thì chờ tùy ngươi, ta muốn đi ngủ.” Tạ Đạo Vi nói xong liền đứng dậy.“A?” Mạc Nhàn cho rằng Tạ Đạo Vi cũng sẽ đón năm mới, dù sao biểu hiện của Tạ Đạo Vi đối với phu nhân cũng cung kính như vậy, nàng cho rằng Tạ Đạo Vi hẳn là hiếu thuận đi, làm sao biết Tạ Đạo Vi vậy mà muốn đi ngủ, không có Tạ Đạo Vi đón năm mới cùng, nàng căn bản cũng không muốn đón.Mạc Nhàn thấy Tạ Đạo Vi muốn về phòng ngủ, không tự giác cũng đi theo.Thấy Mạc Nhàn đi theo mình, Tạ Đạo Vi đột nhiên dừng bước, Mạc Nhàn thiếu chút nữa đã đụng vào người Tạ Đạo Vi.“Ngươi đi theo ta làm gì?” Tạ Đạo Vi hỏi.“Nếu tỷ tỷ không muốn đón, ta cũng không muốn đón, ta chỉ mượn ghế dài trong phòng dùng một chút, nghỉ ngơi một xíu thôi.”“Ngươi nên trở về phủ của mình.” Ngữ khí Tạ Đạo Vi không nóng không lạnh nói.“Nơi này trở về xa lắm, đi trở về chắc trời sáng luôn rồi, còn không bằng tạm chấp nhận ngủ trêи băng ghế này, còn có thể ngủ thêm một chút.” Mạc Nhàn tìm cớ nói.

“Tùy ngươi, ở đây có ghế dài, không cần vào phòng trong.” Tạ Đạo Vi nói, không cho phép Mạc Nhàn đi vào khuê phòng của mình.“Ngủ ở gian ngoài không an tâm như ở trong, hơn nữa, ta với tỷ tỷ đều là nữ tử, không cần nghĩ nhiều.” Mạc Nhàn nói, nàng đặc biệt thích đi vào khuê phòng của Tạ Đạo Vi, cứ cảm thấy trong phòng đều có mùi hương trêи người Tạ Đạo Vi.“Ta nói không được vào, chính là không được vào!” Tạ Đạo Vi nói xong, liền đóng cửa lại.Mạc Nhàn ngóng mắt mong chờ gắt gao nhìn vào cửa khuê phòng Tạ Đạo Vi, sau đó trở lại thư phòng Tạ Đạo Vi, nhìn đến giường nệm ở thư phòng, đây là chỗ Tạ Đạo Vi hay nghỉ ngơi ở đây. Nếu Bạch Thuật có ở đây, chắc chắn sẽ không cho mình nằm, khó có khi Bạch Thuật không ở đây, Mạc Nhàn liền bò lên trêи giường, sau đó nằm xuống. Mạc Nhàn phát hiện trêи giường nệm này cũng lưu lại mùi hương như trêи người Tạ Đạo Vi, ngửi được mùi hương quen thuộc, Mạc Nhàn không khỏi lấy khăn tay Tạ Đạo Vi đưa cho mình lau nước mắt trước đó lên chóp mũi ngửi một chút, quả nhiên là mùi dược hương nồng đậm, cực kỳ dễ ngửi.Bạch Thuật thấy vừa rồi tiểu thư không ngủ, nên chuẩn bị đồ ăn khuya, ai biết đi vào lại không thấy tiểu thư, chỉ nhìn thấy Mạc Nhàn nằm trêи giường nệm tiểu thư, cầm một cái khăn tay đặt ở chóp mũi ngửi, vẻ mặt say mê. Bạch Thuật nhìn thấy khăn tay kia rất giống của tiểu thư. Nếu là của tiểu thư, một màn này, Bạch Thuật nhìn thế nào cũng đều cảm thấy quái dị, trong lòng nhảy động, không khỏi nghĩ đến mấy chuyện mình miên man suy nghĩ vừa rồi.“Tiểu thư đâu?” Bạch Thuật đột nhiên mở miệng hỏi.Mạc Nhàn có chút hoảng loạn giấu đi khăn tay Tạ Đạo Vi đưa mình.“Nàng ngủ rồi.” Mạc Nhàn trả lời.“Sao ngươi lại ngủ trêи giường nệm của tiểu thư?” Bạch Thuật chất vấn.“Tỷ tỷ cho ta ngủ ở đây.” Mạc Nhàn nói dối, nàng phát hiện bây giờ mình có nói dối Bạch Thuật một chút, cũng là hạ bút thành văn. “Thật sao?” Bạch Thuật nghi ngờ hỏi lại.“Không tin ngươi hỏi tỷ tỷ đi.” Mạc Nhàn không chút sợ hãi nói, nàng biết rằng Bạch Thuật sẽ không vì việc này mà đi đánh thức Tạ Đạo Vi, chờ mai Bạch Thuật đi hỏi thì mình đã ngủ xong một buổi tối rồi.“Vừa rồi có phải ngươi cầm khăn tay tiểu thư không?” Bạch Thuật hỏi.“Uhm, tỷ tỷ đưa.” Mạc Nhàn gật đầu nói.“Vậy vừa rồi ngươi đang làm cái gì?” Bạch Thuật lại hỏi.Bạch Thuật đột nhiên hỏi như vậy, làm Mạc Nhàn có chút bất ngờ không kịp phòng bị, vừa rồi nàng cầm khăn tay ngửi mùi dược hương trêи người Tạ Đạo Vi, nhưng là Mạc Nhàn cảm thấy nếu trả lời thật thì sẽ có điểm quái quái.“Không có làm gì, chỉ thấy thêu thật là tinh xảo, thích vô cùng.” Mạc Nhàn thuận miệng tìm cớ nói.“Phải không?” Ngữ khí Bạch Thuật mềm lạt hỏi lại, ngữ khí kia như có loại ẩn ý gì đó, làm trong lòng Mạc Nhàn có chút chột dạ.“Nếu không thì còn có thể làm cái gì chứ?” Mạc Nhàn ra vẻ trấn định hỏi ngược lại.Bạch Thuật nhìn Mạc Nhàn, cũng không nói đến chuyện liên quan đến khăn tay nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện