Tiểu Tỷ, Bất Hung

Chương 162



Đối mặt với ly biệt sắp đến, Mạc Nhàn đương nhiên lại khóc chít chít, đây đã là lần thứ ba ly biệt, đại khái là do tình cảm của nàng và Tạ Đạo Vi càng thêm sâu đậm, nên Mạc Nhàn chỉ cảm thấy lần sau đều khó phân hơn lần trước.Tạ Đạo Vi lại bị Mạc Nhàn khóc đến tâm phiền ý loạn, có lẽ đối mặt với sự thật Mạc Nhàn sắp rời đi lần nữa, nàng vốn dĩ cũng có chút nôn nóng, chỉ là giờ Mạc Nhàn lại khóc, cảm xúc nàng cũng bị Mạc Nhàn ảnh hưởng hơn rất nhiều.“Đã đến tuổi này rồi, còn thích khóc như vậy.” Ngữ khí Tạ Đạo Vi trước giờ đều mang theo bảy phần ghét bỏ, ba phần dịu dàng sủng nịnh lại cất giấu phía sau.“Nghĩ đến sau ngày mai, lại phải có một đoạn thời gian rất dài không nhìn thấy được tỷ tỷ, ta chính là nhịn không được, ta biết tỷ tỷ lại muốn chê cười ta, nói ta sẽ không làm nên đại sự gì, ta cũng không muốn làm thành đại sự gì cả, chỉ thích hưởng an nhàn, chỉ muốn sớm chiều ở chung với tỷ tỷ thôi….” Rõ ràng mình có thể khống chế được cơ thể mình, nhưng lại không khống chế được nước mắt.Tạ Đạo Vi nhìn Mạc Nhàn khóc thành lệ nhân, thầm nghĩ người với người đúng thật là không giống nhau, hỉ nộ ái ố của Mạc Nhàn so với chính mình là hoàn toàn đối lập, Mạc Nhàn thật sự là một người năng động, sắc thái rõ ràng, rất là tươi đẹp, sở dĩ mình yêu thích nàng, đại khái là vì yêu thích phần tình cảm mãnh liệt này của nàng đi. Giờ khắc này Tạ Đạo Vi hơi cong môi, hàm chứa một chút ý cười nhàn nhạt nhìn Mạc Nhàn, trong mắt cũng rất nhu hòa.“Ngươi không khóc cũng thôi đi, như thế nào lại còn cười chứ?” Mạc Nhàn biết tính tình Tạ Đạo Vi là như vậy, sẽ không khóc, bởi vì từ nhỏ đến lớn, mình chưa bao giờ thấy nàng khóc qua bao giờ, nhưng không khóc mà còn cười, vậy thật sự làm mình có chút tổn thương.“Khóc có ích lợi gì, mượn một câu thơ nói ngươi, ‘nếu tình đã đủ, cần gì thấy nhau sớm chiều?” Tạ Đạo Vi nhàn nhạt nói.“Đạo lý này ta hiểu, nhưng vẫn còn khổ sở.” Mạc Nhàn thầm nghĩ cảm thụ của mình, chưa chắc Tạ Đạo Vi đã hiểu, thật ra lần này ly biệt, so với lần trước vẫn còn tốt hơn một chút, ít nhất bây giờ nàng biết lần sau trở lại là lúc nào, chia tay xong lại gặp, cũng không tính là quá đau khổ.

Loading...

Cũng đúng, thất tình lục ɖu͙ƈ, vốn khó khống chế, đối với Mạc Nhàn mà nói, càng đúng như thế, mình bị khóc đến phiền lòng thì phiền lòng đi, ngày mai người này cũng phiền không được mình, nghĩ đến đây, trong lòng Tạ Đạo Vi đột nhiên không kịp chuẩn bị mà nhói lên một chút, thì ra lại khó chịu đến như vậy. Vì thế, Tạ Đạo Vi cũng không nói lời nào, mặc cho Mạc Nhàn tiếp tục khóc lóc.“Ngày mai tỷ tỷ có đến tiễn ta không?” Mạc Nhàn tiếp tục khóc một hồi lâu xong đột nhiên mở miệng hỏi Tạ Đạo Vi.“Không được, chỉ tăng thêm ưu thương, ngươi tự mình rời đi đi.” Tạ Đạo Vi vẫn từ chối Mạc Nhàn như cũ.Mạc Nhàn có chút mất mác và tiếc nuối, nhưng cũng nhanh chóng tiêu tan, nàng nghĩ, nếu Tạ Đạo Vi thực sự đến tiễn mình, đại khái là mình càng luyến tiếc rời đi hơn nữa.“Ta đến chỗ cha ta, chờ chút nữa rồi trở về.” Khóc một hồi lâu, Mạc Nhàn mới ngừng rơi nước mắt, nhớ tới vẫn còn chính sự chưa làm.Tạ Đạo Vi hơi gật đầu, Mạc Nhàn liền rời khỏi thư phòng, nhưng cho dù đã không còn tiếng khóc của Mạc Nhàn nữa, trong lòng Tạ Đạo Vi vẫn bực bội như cũ, không thể tĩnh tâm xử lý chính vụ được. Vì thế nàng chỉ có thể ngồi trước án kỷ, nhìn về phía cửa sổ, mặc cho suy nghĩ và cảm xúc của mình tản ra, ngập tràn như thủy triều.Vì Mạc Nhàn khóc một hồi, nên lúc đến phủ Mạc Tử Sinh, đôi mắt kia vẫn còn đỏ hồng chưa biến mất.“Vừa mới khóc sao?” Mạc Tử Sinh quan tâm hỏi. So với mấy năm trước, Mạc Tử Sinh hiện giờ thật ra lại biết cách quan tâm người khác, Mạc Nhàn vẫn luôn cảm thấy, đây là do Tạ Cẩn Ngưng dạy ra tới.“Ngày mai phải về Bắc Nguy, luyến tiếc Tạ Đạo Vi, nên khóc một chút.” Mạc Nhàn thật ra cũng thẳng thắng thừa nhận mình vừa mới khóc.“Nỗi khổ tương tư này là ngươi chịu thay cha, cha thực xin lỗi ngươi.” Trong lòng Mạc Tử Sinh áy náy nói.“Cũng không có gì. Ta muốn đưa Tạ Dĩ Quân về Quân gia để lão gia tử tự mình bồi dưỡng, có lẽ có thể dưỡng ra được một người văn võ song toàn, thích hợp làm thế tử Quân gia.” Mạc Nhàn nói với Mạc Tử Sinh mục đích của mình, nàng sợ bây giờ Tạ Dĩ Quân không về Bắc Nguy với mình, lớn lên ở Nam Triệu, đại khái sau này cũng sẽ giống mình, thân tại Tào tâm tại Hán, không muốn về Bắc Nguy, như vậy mình sẽ không thể thoát thân được. Bất quá, là nam tử mà nói, thì ở Bắc Nguy thích hợp với hắn hơn.“Cũng tốt, hắn là nam nhi, thích hợp ở Bắc Nguy hơn, ngày mai ta để cho hắn về Bắc Nguy với ngươi.” Mạc Tử Sinh gật đầu nói.“Ngươi không thương lượng với phu nhân một chút sao?” Mạc Nhàn hỏi, dù sao Mạc Tử Sinh cũng đang ở rể, không thể tự làm chủ được đi.“Phu nhân sẽ đồng ý.” Mạc Tử Sinh khẳng định nói, trước kia hắn đã nói với phu nhân việc này, phu nhân đồng ý. Ở Tạ gia, nam nhi giống như nữ nhi Trung Nguyên, không quan trọng đến như vậy. Lúc trước phu nhân không muốn Tạ Chương về Sở gia nhận tổ quy tông, đó là vì lúc đó dòng chính chỉ có mình Tạ Chương, hơn nữa trước giờ mạch chính không thịnh, tất nhiên phu nhân sẽ không bỏ được. Hôm nay phu nhân đang mang thai, sắp đến ngày lâm bồn, Tạ Chương cũng có hai nữ nhi, một nhi tử, dòng chính Tạ gia vẫn còn xem là thịnh vượng, thiếu một nhi tử mà nói cũng không quan trọng, huống chi từ trước đến giờ phu nhân thương Tạ Đạo Vi nhất, tất nhiên cũng sẽ lo lắng cho hạnh phúc của Tạ Đạo Vi nhiều hơn.“Vậy là tốt rồi, cũng không có chuyện gì nữa, ta đi về trước.” Mạc Nhàn đạt được mục đích của mình, liền chuẩn bị về phủ Tạ Đạo Vi, một khắc nàng cũng không muốn lãng phí.

“Uhm.” Mạc Tử Sinh lên tiếng xong nhìn theo Mạc Nhàn rời khỏi.Tạ Đạo Vi nhìn ngoài cửa sổ ngây người, thấy được Mạc Nhàn trở về, tâm trạng bực bội liền bình phục hơn rất nhiều, tuy rằng nàng biết chỉ là tạm thời, đợi mai Mạc Nhàn rời đi, nàng sẽ phải tốn rất nhiều ngày mới có thể thích ứng dược sinh hoạt và cảm xúc không có Mạc Nhàn.Mạc Nhàn nhìn qua cửa sổ đối diện tầm mắt Tạ Đạo Vi, chỉ là nhìn thấy Tạ Đạo Vi như thế, hốc mắt lại đỏ lên.Mạc Nhàn sợ buổi tối lại khóc đến không kiềm chế được, vì thế đêm nay Mạc Nhàn liền cùng Tạ Đạo Vi hết sức triền miên, đêm này Mạc Nhàn cũng không cần khắc chế chính mình, bởi vì ngày mai rời đi, Tạ Đạo Vi sẽ có rất nhiều thời gian để nghỉ ngơi, mà nàng, cũng muốn đem thời khắc Tạ Đạo Vi xinh đẹp nhất, quyến rũ nhất khắc vào trong lòng.Đêm này, Tạ Đạo Vi cũng là dung túng Mạc Nhàn.Đêm xuân vẫn là ngắn như trước, sắc trời cũng đã sáng dần. Đại khái là Tạ Đạo Vi vì bị Mạc Nhàn không tiết chế lăn lộn, cực mệt đã ngủ say. Mạc Nhàn lại là một đêm không ngủ, nhìn chằm chằm vào dung nhan của Tạ Đạo Vi. Mạc Nhàn cúi đầu hôn giữa mày Tạ Đạo Vi một chút, nước mắt lại lần nữa rơi lên mặt Tạ Đạo Vi.Quả nhiên Tạ Đạo Vi cũng không đưa tiễn, chỉ có Tạ Cẩn Ngưng, Mạc Tử Sinh và Bạch Thuật đến đưa nàng đi.Tạ Dĩ Quân vốn tưởng rằng Mạc Nhàn về Bắc Nguy mình sẽ thoải mái trở lại, nhưng ai biết tối qua cha nương lại nói cho hắn, hắn phải cùng Mạc Nhàn về Bắc Nguy. Tạ Dĩ Quân tuyệt vọng khóc cả một đêm, đến giờ vẫn còn đau khổ ôm đùi Tạ Cẩn Ngưng không bỏ, khóc la kêu mình không muốn đi Bắc Nguy! Tạ Dĩ Quân khóc đến sức cùng lực kiệt vô lực thê thảm nhưng đáng tiếc ai cũng làm lơ ý nguyện của hắn.Mạc Nhàn từ biệt Tạ Cẩn Ngưng trước, sau đó là Mạc Tử Sinh, cuối cùng là Bạch Thuật.“Đây là tiểu thư đưa ngươi ăn trêи đường.” Bạch Thuật móc ra năm viên kẹo đưa cho Mạc Nhàn.Mạc Nhàn nhìn về phía trong phủ, hốc mắt cũng phiếm hồng, nắm gắt gao năm viên kẹo trong lòng bàn tay, giống như đó là tim Tạ Đạo Vi vậy.Thân mình Tạ Đạo Vi mệt mỏi vô lực dựa vào cửa sổ, nhìn ra ngoài, ly biệt cũng không có gì đặc biệt, chỉ là một buổi sáng bình thường, chỉ là cảm xúc của nàng vẫn còn lưu lại ngày hôm qua.……//…..Tạ Đạo Vi: Ăn không tiêu!Mạc Nhàn: Thỉnh tỷ tỷ tận tình hút khí từ người ta đi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện