Tiểu Tỷ, Bất Hung

Chương 160



Hôm nay Tạ Đạo Vi thật ra lại nhẫn nại mười phần, bồi Mạc Nhàn ăn ăn uống uống hơn một canh giờ, giữa buổi đồ ăn lạnh, liền thay đồ ăn mới.Mạc Nhàn uống rượu rất thoải mái, rượu đủ cơm no, quả thực cảm thấy mỹ mãn, mỹ nhân, mỹ tửu, mỹ thực, ba thứ nàng yêu nhất, nếu có thể mỗi ngày đều như thế này, thì hạnh phục biết bao. Chỉ là khi nàng uống rượu xong, cảm thấy không có sức lực, nhưng thầm nghĩ, cũng còn tốt hơn nằm liệt không nhúc nhích được rất nhiều. Nàng biết Tạ Đạo Vi đã hạ chút độc trong rượu, nhưng là nàng hoàn toàn không thèm để ý, dù sao chỉ cần Tạ Đạo Vi muốn, làm gì mình thì cũng được, mình cũng hoàn toàn không phòng bị gì cả, còn không bằng để nó tự nhiên, dù sao mấy loại độc này từ nhỏ đến lớn nàng ăn cũng đã quen rồi.Mạc Nhàn uống nhiều rượu, cảm giác có mấy phần say, nàng lung lay đi đến trước mặt Tạ Đạo Vi, trực tiếp ngồi xổm xuống, đem đầu gối lên đùi Tạ Đạo Vi.Tạ Đạo Vi nhìn Mạc Nhàn như mèo con dính người, trong lòng mềm nhũn, mặc cho Mạc Nhàn dựa lên đùi mình.“Tạ Đạo Vi, ngươi biết không? Lúc ở Bắc Nguy, ta thường xuyên cùng một đám người uống cho thật say, rõ ràng ở bên ngoài rất vui vẻ náo nhiệt, nhưng trong lòng ta lại rất cô độc, bởi vì lúc đó ta nhớ ngươi, chờ lúc tỉnh rượu xong, phát hiện bản thân vẫn còn rất nhớ ngươi, thì ra nhớ ngươi với uống rượu không hề có quan hệ.” Mạc Nhàn vừa nói vừa si ngốc cười rộ lên, dường như cười bản thân mình rất ngốc.Mạc Nhàn không kêu tỷ tỷ, kêu thẳng tên mình, Tạ Đạo Vi liền biết Mạc Nhàn muốn tự thả bay mình.“Hiện tại ngươi làm gì ta cũng được, hạ dược, điểm huyệt làm ta đau, nói ta ngốc, nói ta ham ăn, ta đều không thèm để ý, ngươi cũng chỉ khi dễ ta một chút mà thôi, trong lòng ta cũng rất vui vẻ, nhưng là ta không chịu nổi ngươi vắng vẻ ta, chịu không nổi ngươi thân cận người khác, chịu không nổi ngươi đi ra ngoài ném ta một mình trong phủ, sau này có tức giận ta, cũng không cần ném ta một mình được không?” Mạc Nhàn giống như tổn thương, giống như khẩn cầu nói, cũng dùng mặt cọ cọ đùi Tạ Đạo Vi.Tạ Đạo Vi nhìn Mạc Nhàn làm nũng với mình, say rượu sợ là giả, ủy khuất mới là thật, xem ra ba ngày mình ném nàng trong phủ, nàng thật sự rất tổn thương.

“Người ta quá mức thích ngươi, dễ dàng vui vẻ vì ngươi, cũng dễ dàng cảm thấy bất an vì ngươi, lúc nào cũng lo được lo mất, có đôi khi, ta cũng không thích bản thân mình như vậy, nhưng luôn không khống chế được, nếu ta có thể giống như tỷ tỷ, đối với mọi chuyện đều không thèm để ý quá mức thì tốt rồi….” Mạc Nhàn thấy Tạ Đạo Vi không nói lời nào, chỉ một mình một người tiếp tục nói chuyện, giống như lẩm bẩm độc thoại.Tạ Đạo Vi biết đây là oán giận của Mạc Nhàn với mình, nhưng oán giận như vậy, vẫn làm Tạ Đạo Vi mềm lòng, nàng duỗi tay nhẹ nhàng sờ đầu Mạc Nhàn. Có lẽ thích người giống như nàng làm Mạc Nhàn tràn ngập ủy khuất và không cam lòng đi.“Rất ủy khuất phải không?” Tạ Đạo Vi nhẹ giọng hỏi.“Có đôi khi cảm thấy tỷ tỷ không thích ta, ta sẽ cảm thấy rất ủy khuất, nhưng chỉ cần tỷ tỷ biểu hiện chút xíu để ý với ta, ta lại cảm thấy cực kỳ vui mừng.” Mạc Nhàn lại nói.“Tính tình ta đó giờ cô lãnh, tất nhiên sẽ không dịu dàng săn sóc, mọi chuyện đều suy xét cảm thụ của ngươi như Thủy Hương.” Tạ Đạo Vi nhàn nhạt nói.“Tạ Đạo Vi chính là Tạ Đạo Vi, Tạ Đạo Vi độc nhất vô nhị, ta mới không cần ngươi dịu dàng chăm sóc như Thủy Hương, ta cũng chỉ hy vọng ngươi để ý đến ta một chút, kỳ thật ta cũng biết ngươi có để ý ta, nhưng là ngươi thích đem mọi chuyện để trong lòng, được rồi, ta cũng không biết ta đang muốn nói gì, thật ra giống như bây giờ cũng rất tốt.” Mạc Nhàn cảm thấy tình tình Tạ Đạo Vi vốn dĩ chính là như vậy, nếu mình muốn nhiều hơn, thì thật quá tham lam, nếu nàng thật sự có thể giống như mình mong muốn, đại khái nàng cũng không phải là Tạ Đạo Vi nữa rồi, cho nên nói, trong lòng của nàng vĩnh viễn cũng sẽ không thỏa mãn được a.Tạ Đạo Vi nghe hiểu, Mạc Nhàn đang là muốn mình để ý đến nàng một chút, cũng biểu hiện sự để ý ra ngoài, giống như Mạc Nhàn đối với mình vậy, thích hay không thích đều treo thẳng ở trêи mặt. Sỡ dĩ Mạc Nhàn không nói hết, là bởi vì nàng cũng biết lấy tính tình của mình, là chuyện không có khả năng.Trong lòng Tạ Đạo Vi cũng thông suốt, cũng biết Mạc Nhàn cầu cái gì, thật ra, đại khái là nàng đã biết từ rất lâu. Tạ Đạo Vi cũng biết không phải là mình không làm được, chỉ là xem bản thân mình có nguyện ý vì nàng thay đổi một chút hay không. Nàng đã tưởng rằng, cứ dùng hình thức ở chung trước giờ là được rồi, nhưng Mạc Nhàn bây giờ cũng không muốn hình thức ở chung như lúc trước, Mạc Nhàn càng muốn nhiều hơn. Tạ Đạo Vi nhìn Mạc Nhàn, đã từng là thiếu nữ không cam lòng bị mình khi dễ nhưng không có cách nào phản kháng, sau khi lớn lên, vì yêu thích mình mà trước sau đều không thể thoát khỏi được mình, Mạc Nhàn hiện giờ, vẫn là không cam lòng vì tình cảm mãnh liệt hơn. Tạ Đạo Vi cười cười, xem ra mình thật đúng là không thể xem Mạc Nhàn bây giờ như Mạc Nhàn lúc nhỏ được. Hoặc là, mình xác thật hẳn là phải thay đổi một chút phương thức đối xử với nàng.“Nếu ngươi có lòng tham, sao không nói lý do hợp tình hợp lý một chút?” Ngữ khí Tạ Đạo Vi bình đạm hỏi ngược lại.Mạc Nhàn nghe được lời Tạ Đạo Vi nói, có chút kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía Tạ Đạo Vi, nàng cho rằng Tạ Đạo Vi vẫn là giống như quá khứ, căn bản sẽ không để ý đến thỉnh cầu của mình, hơn nữa bản thân mình vẫn luôn tự thuyết phục mình, tiếp thu hiện trạng.Tạ Đạo Vi nhìn đôi mắt xinh đẹp chờ mong của Mạc Nhàn, vươn ngón tay chỉ vào giữa mày Mạc Nhàn, từ trước đến giờ nàng đều cảm thấy đôi mắt của Mạc Nhàn là xinh đẹp nhất, cho nên năm đó lần đầu thấy nàng, dù nàng có gầy ốm đen đuốc, cũng muốn thu vào.Động tác Tạ Đạo Vi làm Mạc Nhàn ngưng thở, nàng chờ mong Tạ Đạo Vi nói ra lời nàng mong muốn, lại sợ chờ mong quá mức Tạ Đạo Vi lại nói ra một câu không xuôi tai.“Xem tâm tình ta đi.” Chỉ cần Mạc Nhàn không chạm đến nghịch lần của mình, Tạ Đạo Vi nghĩ bản thân có thể nhìn tâm tình của Mạc Nhàn mà thay đổi một chút.Mạc Nhàn vui vẻ đến độ muốn hét lên, lấy hiểu biết của nàng đối với Tạ Đạo Vi mà nói, lời này đã vượt quá kỳ vọng của mình, có ý là, chỉ cần Tạ Đạo Vi có tâm tình tốt, mọi chuyện đều có thể thương lượng.

“Tỷ tỷ thật tốt.” Mạc Nhàn vui vẻ nói, lấy mặt tiếp tục dụi dụi vào đùi Tạ Đạo Vi, cũng có ý đồ dụi đến giữa hai chân nàng.Tạ Đạo Vi dùng tay cản Mạc Nhàn tâm tình tốt thấy sắc nổi lòng tham lại, để đầu nàng không thể tiếp tục dụi vào càng sâu.Thân mình mềm mại vô lực, đầu lại bị Tạ Đạo Vi ngăn lại, không có cách nào tiếp tục dụi vào giữa chân Tạ Đạo Vi. Mạc Nhàn buồn bực nghĩ, bản thân mình một thân võ công cao cường, nội lực thâm hậu mà đứng trước mặt Tạ Đạo Vi am hiểu dược lực lại không có chút ưu thế. Tốc độ thích ứng dược liệu của mình vĩnh viễn không đuổi kịp tốc độ nghiên cứu chế tạo thuốc mới của Tạ Đạo Vi đối phó mình, trong lòng Mạc Nhàn thầm nghĩ, rốt cuộc đến lúc nào, thân thể của mình mới đạt đến trình độ bách độc bất xâm thực sự.Kỳ thật phiền não không chỉ có Mạc Nhàn, Tạ Đạo Vi cũng sầu lo, mỗi lần nàng nghiên cứu ra dược liệu mới đối phó với Mạc Nhàn, thì nhiều nhất cũng chỉ có thể dùng hai ba lần, sau đó sẽ không có hiệu quả, hoặc là hiệu quả hữu hạn, hơn nữa điều phối thuốc cũng càng ngày càng cao cấp. Trước mắt nhìn thấy bản thân mình vẫn còn có ưu thế, nhưng càng lâu về sau, thể chất đặc thù kia của Mạc Nhàn, sẽ chân chính đạt đến trình độ bách độc bất xâm, chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Tạ Đạo Vi có điểm phát rầu vì sợ ngày đó sẽ đến, khi đó, nàng muốn chế trụ ranh con này, cũng không phải dễ dàng như vậy. Nếu ngày đó thực sự đến, Tạ Đạo Vi đã lường trước được, Mạc Nhàn sẽ đắc ý thành cái dạng gì!Đầu Mạc Nhàn không có cách nào động đậy, liền phải dứt khoát dừng ngay tại chỗ cách lớp quần áo nhẹ nhàng gặm cắn đùi Tạ Đạo Vi.Tạ Đạo Vi cảm giác được đùi bị Mạc Nhàn gặm cắn đến tê dại, hiển nhiên đứa ranh trước mắt này lại muốn phát tình, Tạ Đạo Vi ôm Mạc Nhàn lên, đi về phía khuê phòng của mình.Trong lòng Mạc Nhàn thầm nghĩ, tuy rằng thân thể mình không có sức lực thật, nhưng mà nằm dưới cũng là thoải mái. Còn thân mình vừa thơm vừa mềm của Tạ Đạo Vi, chờ sáng mai tỉnh lại, khôi phục được sức lực xong lại bắt lấy nàng, nàng yêu nhất là Tạ Đạo Vi phong tình trêи giường. Sau khi bế Mạc Nhàn đến giường, Tạ Đạo Vi phủ người lên thân thể Mạc Nhàn, hôn lên giữa mày nàng, nhẹ nhàng cởi bỏ y phục của nàng, buông xuống màn giường.Thân thể của Mạc Nhàn rất tốt, bị lăn lộn thế nào cũng không đáng ngại, không sợ có chuyện không xuống giường được, hơn nữa càng lăn lộn, càng nở rộ đến mức diễm lệ, giống như hoa sau cơn mưa, hút đủ hơi nước và dinh dưỡng, tươi đẹp cực kỳ.Ngày kế, trời vừa mới hé, Tạ Đạo Vi đã bị Mạc Nhàn quấy rầy đến tỉnh.Tạ Đạo Vi ngủ chưa đủ giấc, vẫn có chút bực bội, nhíu mày, thực sự là không vui.“Mạc Nhàn!” Tạ Đạo Vi không vui kêu.“Ngươi tiếp tục ngủ đi, không cần quan tâm đến ta.” Mạc Nhàn đã tiến đến chân tâm Tạ Đạo Vi lên tiếng, nói xong liền vùi đầu vào.Làm sao có thể mặc kệ nàng, giờ khắc này Tạ Đạo Vi thực sự muốn một chưởng chụp chết Mạc Nhàn, nhưng bực bội thì bực bội, nàng cũng không thể ngăn được bản thân động tình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện