Thất Hôn

Chương 21





Lý Tú đến lúc này lại cho công ty thêm đề tài thảo luận, tin trong nhóm không ngừng tích tích vang lên, Tô Hảo tắt âm nhưng vẫn có thể nhìn đến rất nhiều tin nhắn.

“Lý đại tiểu thư tới rồi, trời ạ, vẫn thật xinh đẹp.”
“Đúng vậy, cô ấy lại đổi xe, a, dường như xe của kẻ có tiền không cần tiền ấy.”
“Đổi loại gì tôi nhìn xem, hình như là Audi?”
“Mặc kệ loại gì chúng ta đều mua không nổi, nhưng mà cô ấy vào văn phòng Chu tổng bao lâu rồi?”
“Bọn họ hẳn là ở bên nhau nhỉ.....”
Tin nhắn cuối cùng này là Lục Mễ Mễ gửi, ngữ khí có chút dò hỏi, mà đúng lúc này, trên hành lang truyền đến tiếng giày cao gót, ngay sau đó Lý Tú cao gầy đã ra tới, hơn nữa thuận tay đem cả túi thuốc hạ sốt ném vào thùng rác, tình cờ lại là thùng rác duy nhất trong hành lang, bóng dáng Lý Tú rất nhanh biến mất ở thang máy, một đám người quay đầu trộm nhìn, có thể nhìn thấy được sắc mặt Lý Tú không quá đẹp.

Ngay khi cửa thang máy đóng lại, một đám người thở dài.

Lục Mễ Mễ ngọa tào (*) một tiếng, đứng dậy xem.

* Ngọa tào - 卧槽 ~ Đồng âm với cụm từ “Ta thao”: Một câu mắng chửi thô tục được cách thức hóa để không bị [hài hòa], trong tiếng Việt mình thì đồng nghĩa với “ĐM” "mẹ kiếp" …v..v..

Thuốc hạ sốt cùng cà phê cũng chưa được giao.

Trong nhóm lại thảo luận.

“Chu tổng không nhận thuốc hạ sốt.”
“Hai người giận nhau sao?”
“Có lẽ các người đều đoán sai, bọn họ căn bản không ở bên nhau, có phải trong lòng Chu tổng có người khác không?”
Tô Hảo đối với thảo luận này kia đều mắt điếc tai ngơ, một lòng làm việc, qua hơn mười phút, trợ lý Tằng tổng từ bên ngoài trở về, đột nhiên quẹo vào phòng tài vụ, đặt một túi nhỏ ở trước mặt Tô Hảo, nói: “Tô Hảo, phiền cô một chút, giúp tôi đưa cái này cho Chu tổng, bây giờ tôi và Tằng tổng phải ra ngoài.”
Tô Hảo sửng sốt.


Mắt nhìn túi kia.

Là một LOGO nhà thuốc, bên trong có lẽ là thuốc hạ sốt.

Cô trầm mặc rồi đẩy túi nhỏ: “Tôi không có thời gian.....”
Còn chưa dứt lời, trợ lý Tằng tổng liền đi rồi, đi còn rất nhanh nữa, Tô Hảo vừa quay đầu thì thấy Tằng tổng cầm văn kiện, trong tay kia lại cầm di động gọi, hai người sóng vai rời đi.

Toàn bộ phòng tài vụ tức khắc an tĩnh, Lục Mễ Mễ cứ nhìn chằm chằm vào túi thuốc hạ sốt kia, Trương Nhàn chần chờ nói: “Tô Hảo, nếu trợ lý Tằng tổng đã nhờ em giúp, vậy em.....”
“Chị Trương Nhàn, bây giờ em còn có rất nhiều việc cần hoàn thành.” Tô Hảo vừa dứt lời.

Lục Mễ Mễ đã nhắc tới cái túi kia, nói: “Được rồi, tôi giúp cô đưa cho.”
Nói xong, không đợi Tô Hảo trả lời, Lục Mễ Mễ dẫm giày cao gót xoay người ra ngoài, cô ta mang theo túi kia, vừa xách túi vừa liếc nhìn thùng rác, do được thiết kế tốt nên nắp đóng chặt, không nhìn thấy bên trong nhưng cô ta có thể tưởng tượng túi thuốc hạ sốt đã bị vứt ở đâu.

Một đường đi đến văn phòng tổng tài, Lục Mễ Mễ không có thân phận như Lý Tú nên tự nhiên không dám trực tiếp đẩy cửa, cô ta gõ ngón tay.

Cốc cốc ——
Hai cái.

Bên trong, giọng nam nhân khàn khàn trầm thấp truyền đến: “Vào đi.”
Lục Mễ Mễ hít sâu một hơi, vặn tay cầm rồi bước vào, nhìn thoáng qua thấy Chu Dương đỡ trán ngồi ở sau bàn, trong miệng ngậm thuốc lá, cổ áo hơi mở.

Anh nhấc mắt lên nhìn.

Sau khi nhìn thấy Lục Mễ Mễ, đôi mắt lạnh vài phần.

“Chuyện gì?”
Giây tiếp theo, Chu Dương nhìn đến túi trong tay cô ta, đôi mắt lạnh dần: “Cô tới đưa thuốc hạ sốt?”
“Tô Hảo kêu cô tới?”
Lục Mễ Mễ lần đầu tiên diện kiến một mặt này của Chu Dương, có chút bất cận nhân tình (*), không phong lưu lãng mạn như lúc trước, cô ta choáng váng tại chỗ.

* Bất cận nhân tình – 不近人情: Không gần với lòng người.

Ý nói viễn vông, không thực tế, không hợp lí.

Không để ý đến quan hệ tình cảm.

Nửa ngày mới gật đầu, hàm hồ mà trả lời: “Đúng, đúng vậy.”
“Cút đi, tôi không cần.” Chu Dương bắt lấy thuốc trong miệng dụi tắt ở gạt tàn, đứng dậy lấy áo khoác trên giá, vừa mặc vừa đi về phía cửa, Lục Mễ Mễ thấy thế nhanh xoay người mở cửa nhưng bước chân của nam nhân vẫn nhanh hơn cô, sau khi mặc áo khoác, cổ áo vẫn hơi mở, cổ phong lưu kia như lại tràn về.

Hơi thở Lục Mễ Mễ dừng lại, nhìn bóng dáng cao lớn của Chu Dương đi về hướng thang máy, cổ anh đều đỏ lên, hẳn là rất nóng.

Vì cái gì không uống thuốc?
Lục Mễ Mễ có chút thất thần mà trở lại phòng tài vụ.

Thuốc hạ sốt kia lại ném tới trên bàn Tô Hảo, Tô Hảo bận đến bị động tĩnh này phân thần mà nhìn thoáng qua, sau đó mới nhớ ra là thuốc, còn chưa nói.

Lục Mễ Mễ đã nói: “Chu tổng căn bản không uống.”
Trương Nhàn cũng đứng dậy đi tới, có chút tò mò mà cầm lấy túi kia, nghiên cứu một chút: “Như thế nào một đám đưa thuốc cho Chu tổng mà cậu ta đều không uống? Lý do gì a.”
“Em cảm giác anh ấy sốt rất nặng nhưng hôm nay tâm tình anh ấy rất kém, sắc mặt đều lạnh lùng, em rất sợ.” Trong lòng Lục Mễ Mễ vẫn còn sợ hãi.

Trương Nhàn suy nghĩ: “Thật là kỳ lạ, Chu tổng hiếm khi xúc động như vậy.”
“Không hẳn là vậy, cũng không biết ai chọc anh ấy.”

“Thuốc của Lý tiểu thư cũng không cần, thuốc trợ lý Tằng tổng đưa cũng không cần, ai đưa mới được? Chẳng lẽ anh ấy đang đợi ai đưa thuốc cho anh ấy?” Lục Mễ Mễ suy nghĩ một chút, đột nhiên nhớ tới cái này.

Trương Nhàn cười rộ lên, đường cong trên mặt nhu hòa rất nhiều: “Có phải em bị dọa đến choáng váng rồi không, em cảm thấy Chu tổng sẽ vì người nào mà xúc động như vậy sao? Thậm chí không màng thân thể của mình, ngay cả thuốc cũng không uống?”
“...!Là em nghĩ nhiều rồi, người như Chu tổng làm sao phát sinh loại chuyện này, chỉ có nữ nhân vì anh ấy mới như vậy, dường như anh ấy đều đắn đo người khác, làm sao lại bị người khác đắn đo.” Lục Mễ Mễ cầm lấy gương, dặm lại lớp trang điểm, Trương Nhàn đặt túi xuống, đặt vào chiếc hộp nhỏ trước mặt Tô Hảo, nói với Tô Hảo: “Để đó trước đi.”
Tô Hảo đáp lại, không cất túi mà quay lại trước máy tính, kiểm tra vài tài liệu vừa nhận được.

Đúng lúc này, chuông điện thoại tích tích vang lên, tổng cộng có hai tin nhắn.

Tô Hảo dành thời gian để xem qua.

Tằng tổng: Tô Hảo, đưa thuốc cho Chu chưa?
Chu Dương: Tô Hảo, tâm em là sắt sao?
Nhờ sự nỗ lực, tan tầm, rốt cuộc cô cũng hoàn thành công việc của mình, ngày đầu tiên tiếp nhận công việc của Trần Ngọc, cô cư nhiên không cần tăng ca.

Dọn dẹp bàn, cầm lấy túi nhỏ, Tô Hảo xoa xoa cổ, chuẩn bị rời đi.

Trương Nhàn nhìn đến cô, sửng sốt: “Tô Hảo, công việc đều làm xong rồi sao?”
Tô Hảo quay lại, gật đầu nói: “Đúng vậy ạ.”
Trương Nhàn có chút không thể tin được, cô ấy nhìn bàn làm việc của Tô Hảo, sau đó nói: “Vẫn phải kiểm tra thêm nhé, đừng giống như Trần Ngọc.”
“Chắc chắn rồi, chị Trương Nhàn.” Tô Hảo nói xong, vẫn kéo bức màn lên, sau đó rời văn phòng, Trương Nhàn ở phía sau nhìn trong chốc lát, sau đó lắc đầu.

Lục Mễ Mễ đi rửa tay trở về, nhìn thấy Tô Hảo về trước cũng sửng sốt, vài giây sau lại châm biếm: “Tan tầm nhanh như vậy? Mọi việc đều làm tốt a...”
“Trần Ngọc trước đây đều mất hơn một tuần đấy.” Lục Mễ Mễ cũng cầm tới túi xách: “Chị Trương Nhàn, phỏng chừng ngày mai chúng ta lại bị Tằng tổng nói.”
Trương Nhàn không lên, kêu cô ta kéo màn lên, hai người cùng rời khỏi văn phòng.

Đi xuống lầu, cả ngày hôm nay trời đều đầy mây, tới giờ tan tầm, trời càng âm u hơn, đen nghìn nghịt một mảnh, như tùy lúc đều có thể mưa, bước chân Tô Hảo nhanh hơn, rất nhanh đã về đến nhà, vừa mở cửa đã nghe ầm vang một tiếng, ngay sau đó xôn xao —— trời lại mưa.

Vào phòng, Tô Hảo buông túi nhỏ, đi đóng cửa sổ phòng bếp và toilet.

Thời gian còn sớm, sắc trời lại như buổi tối, Tô Hảo trở lại phòng khách, lấy đồ ăn từ tủ lạnh, làm một bữa tối đơn giản, ăn xong, cô nhớ tới lời mời hôm nay của Tô Thiến, ngồi trên sô pha cầm di động, nghĩ một chút.

Lúc này mới gọi vào số Tô Thiến.

Rất nhanh, đầu kia đã bắt máy.

Giọng Tô Thiến truyền đến: “Hảo Hảo, ăn cơm chiều chưa?”
“Đã ăn rồi, còn dì thì sao?”
“Dì cũng ăn rồi, hôm nay mưa rất lớn đấy, đúng rồi hôm nay có phải con rất bận không? WeChat cũng chưa trả lời dì.” Giọng nói của Tô Thiến rất êm tai, còn mang theo ý cười, loại đánh vào tâm nhãn này làm Tô Hảo cảm thấy như nhận được điện thoại của mình là chuyện rất vui vẻ với dì, điều này khiến Tô Hảo hơi bế tắc khi muốn từ chối.

Cô nhìn chiếc đèn chùm trên đầu.

Vài giây sau, hung hăng thầm nghĩ: “Dì, thật xin lỗi, thứ tư con có khả năng phải tăng ca, không có cách nào đi qua được.”
“A? Tăng ca? Như thế nào còn phải tăng ca a.”
Tô Hảo có chút chột dạ.

Ý tưởng của cô là ít đến Chu gia, giảm gặp mặt Chu Dương, dần dà, nam nhân này sẽ hao hết kiên nhẫn, sẽ không lại lãng phí thời gian trên người cô.

Đối với tương lai, Tô Hảo rất kiên quyết, ở tuổi này nên đặt lý trí trước tình cảm.

“Đúng vậy, không có cách nào a, con mới vừa tiếp quản công việc nên vẫn chưa quá thích ứng.” Tô Hảo căng da đầu nói, nghĩ thầm sau đó sẽ làm cho Tô Thiến một hộp chân gà rút xương thật to.

“Đã thế này thì không còn cách nào nữa, đúng là công việc thực sự rất quan trọng.” Ngữ khí của Tô Thiến đều mang theo mất mát, còn thở dài một hơi.


Tô Hảo đành phải giả vờ không nghe được.

Sau đó, cô đã phá vỡ chủ đề.

Tâm tình của Tô Thiến tựa hồ mới trở về, hàn huyên cùng Tô Hảo một hồi mới ngắt điện thoại.

Tô Hảo buông di động, thở một hơi, không am hiểu nói dối nên áp lực rất lớn.

Cô ngồi yên một lát, sau đó cầm lấy sách chuẩn bị đọc.

Lúc này, di động tích tích vang lên, là Thẩm Hách gửi tin nhắn WeChat.

Thẩm Hách: Hảo Hảo, tuần sau anh lại không thể đi công tác nữa.

Tô Hảo: Không sao đâu.

Thẩm Hách: A a a, thật mất mát a, chuyện bên này bận quá.

Tô Hảo: Ân, để em xem có thể đi công tác đến kinh đô không?
Thẩm Hách: Em muốn công tác ở kinh đô sao?
Tháng này có hai thành phố đi công tác, Tô Hảo nhớ rõ là chợ phía đông và kinh đô, đến lúc đó xin Tằng tổng một chút, hẳn là có thể.

Tô Hảo: Ân, Phí Tiết có chi nhánh ở kinh đô.

Thẩm Hách: Vậy được, anh chờ em.

Tô Hảo: Được.

Đặt điện thoại xuống, Tô Thiến rót một ly nước bưng lên lầu, chỗ Chu Dương ở Nhất Loan sơn thủy này, bà vẫn là lần đầu tiên tới, trang trí đơn giản đến mức bà không quen, lên lầu, Tô Thiến trực tiếp đẩy cửa phòng ngủ chính, lôi kéo bức màn bên trong, nam nhân đắp cái trán, nhắm hai mắt đang ngủ.

Tô Thiến ở mép giường ngồi xuống, nam nhân lộ ra cằm cương ngạnh, môi mỏng mím chặt, nếu cổ không đỏ ửng thật đúng là không nhìn ra đang bị sốt, ngủ cũng rất có khí thế, Tô Thiến nghiên cứu diện mạo của con trai, sau đó giúp anh kéo chăn.

Chu Dương hơi tỉnh, anh mở mắt ra, nhìn thấy Tô Thiến, trầm giọng hỏi: "Mẹ, sao mẹ lại ở đây?"
“Con nói xem? Nếu không phải trợ lý Lục nói, chúng ta cũng không biết con bị sốt.”
“Chậc, chút bệnh nhỏ mà thôi.” Chu Dương ho nhẹ, duỗi tay lấy ly nước, Tô Thiến nhanh đưa cho anh, Chu Dương ngồi dậy dựa vào đầu giường, trên người mặc một bộ đồ ngủ màu đen, cổ hơi mở rộng, lộ ra một chút ngực, anh uống mấy hớp, Tô Thiến nhìn anh, nói: “Nếu là bệnh nhỏ, sao còn muốn Tô Hảo đưa thuốc cho con a?”
Động tác uống nước của Chu Dương dừng lại, anh nâng đôi mắt nhìn về phía bà.

Tô Thiến nhún vai: “Tô Hảo nói thứ tư phải tăng ca, con nói xem, con bé có phải trốn con rồi không? Con trai.”
Chu Dương nheo lại mắt.

“Mẹ, mẹ rất nhàn rỗi sao?”



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện