Thất Hôn

Chương 17





Tô Thiến nói lời này là do trong lòng có chút suy đoán, cảm thấy con trai không quá thích hợp, thứ hai là để dò hỏi thử, quả nhiên, sau khi nói xong, Chu Dương đã nhẹ nhàng liếc mắt bà, mặt vô biểu tình nhưng vô biểu tình đại biểu là có vấn đề.

Mẹ con giằng co ba giây, Chu Dương mới lấy thuốc trong miệng ra, nhẹ nhàng bâng quơ mà thập phần ngả ngớn hỏi lại: “Mẹ từ đâu nhìn ra được con thích cô ấy?”
Tên cẩu đồ vật này nói chuyện lại nhướng mày, đôi mắt hài hước.

Khôi phục vẻ cười nhạo cà lơ phất phơ kia.

Tô Thiến cười cười, tách một khối dưa Hami đưa cho anh, nói: “Nga, hóa ra là không thích a, là mẹ trách oan con rồi.”
“Còn tưởng rằng hôm nay Tô Hảo tránh con như tránh rắn rết là bởi vì con đã làm cái gì không nên làm, mà Tô Hảo hiện giờ chỉ suy xét đến Thẩm Hách, xem ra hai đứa tiến triển cũng không tồi.” Tô Thiến vẫn hiểu rõ Chu Dương hơn Tô Hảo, trước đã dò hỏi mấy phen, Tô Hảo tỏ vẻ quá khứ vẫn là quá khứ, sẽ không đối với Chu Dương nhớ mãi không quên.

Lúc Tô Hảo vừa tới có lẽ còn có chút cảm xúc nhưng hiện giờ khẳng định là không có.

Nếu không có, cô và Chu Dương ở chung cũng khá tốt, này đột nhiên lại né tránh, lãnh đạm, như vậy nghĩa là giữa bọn họ có người phá vỡ sự hài hòa.

Người này chắc chắn không phải Tô Hảo.

Đó chính là Chu Dương, mặc kệ là ăn cơm hay chơi cờ, đôi mắt này của đứa con trai đều có những hành vi rất nhỏ, không tránh khỏi hoả nhãn kim tinh của bà.

Đầu ngón tay nhận nĩa nhỏ, nghe được lời này, Chu Dương rũ mắt xuống, cắn khối dưa Hami kia, Tô Thiến liên tiếp chọc trúng hai chỗ đau nên mặt mày anh thâm trầm.

Đầu lưỡi đem dưa Hami làm đến rách nát, phía sau còn có giọng Tô Hảo nói chuyện điện thoại.

Ôn nhu như nước.

Chu Dương nuốt dưa vào, đầu lưỡi vẫn còn vị ngọt, anh lại cắn điếu thuốc, duỗi tay lấy quân cờ trên mặt bàn, có chút bóng gió hỏi: “Trước kia có người theo đuổi cô ấy sao?”
Tô Thiến xem diễn đủ rồi vốn định đi, đột nhiên nghe thấy vậy, lập tức xoay người ngồi ở chỗ Tô Hảo, bưng đĩa trái cây, vừa nhìn Chu Dương vừa ăn, thuận thế trả lời: “Vô nghĩa, con nghĩ chỉ có con được hoan nghênh a?”
Mặc dù Chu Dương không quan tâm Tô Hảo, nhưng Tô Thiến thì không, bà và Thành Linh liên hệ rất nhiều, hầu như lần nào cũng nói đến Tô Hảo, ngay cả Tô Hảo khi còn đi học được bao nhiêu người theo đuổi cũng biết.

“Ân.” Chu Dương cười nhạo một tiếng, nhưng lông mày không hề giãn ra.

Từ góc độ này nhìn lại, Tô Thiến cảm thấy anh giấu cảm xúc thật không tồi, Chu Dương lại mở miệng, ngữ khí tản mạn: “Nói như vậy, là rất nhiều người đuổi theo sao?”
“Đúng vậy, mẹ còn tính....” Tô Thiến giả vờ tính, tính xong thì trực tiếp đưa ra kết luận cuối cùng: “Đáng tiếc, dường như Tô Hảo đều sẽ không thích những người làm bạn.”
Chu Dương dừng lại khi nghe điều này.

“Cho nên sau khi người bạn cùng bàn kia thông báo, Tô Hảo đã nhờ cô giáo chỉnh chỗ ngồi, mẹ cảm thấy một cô gái như vậy khá tốt, không giống mấy cô gái nào đó bây giờ a, rõ ràng không thích người ta còn kết bạn, ái muội không rõ ràng với người ta, thật đáng giận.” Tô Thiến nói chuyện này, kỳ thật đang ám chỉ người bạn cùng phòng thời đại học.

Người kia quả thực chính là một bạch liên hoa siêu cấp lớn.

Bóp tắt thuốc trong gạt tàn, Chu Dương nhấc mắt lên nhìn Tô Thiến, cười như không cười.


Cái liếc mắt này làm Tô Thiến dịch mắt đi chỗ khác.

Được đó.

Người bà nói chính là mẹ kế hiện tại của Dương Nhu.

“Dù sao, mẹ cũng cảm thấy phẩm cách của Tô Hảo rất tốt, con xem hiện tại, sau khi Đường Duệ xuất ngoại, rất ít liên hệ với Tô Hảo, mà Tô Hảo cũng không thể nào liên hệ cùng cậu ta, hai người sạch sẽ như vậy mới có thể phát triển tương lai, về điểm này Tô Hảo làm được rất tốt.” Tô Thiến ăn một ngụm lê, dựa về phía trước nhìn chằm chằm Chu Dương, nói: “Con đó, thật không thích Tô Hảo sao?”
Đôi mắt Chu Dương hẹp dài đối diện bà, cười cười.

Sau đó rũ xuống cầm cờ của Tô Hảo đi hai bước về phía trước, tiếp theo bị anh hất tung.

Động tác nhanh nhẹn.

Trong đầu lại hiện lên lời Tô Thiến nói.

Tô Hảo nói chuyện điện thoại xong trở về, vừa ngồi xuống, cả bàn cờ đều thua hết.

Cô sững sờ nhìn lại Tô Thiến, Tô Thiến nằm trong góc sofa lắc đầu: “Không phải dì đâu.”
Tô Hảo trầm mặc quay lại nhìn Chu Dương đang ngồi trên sofa, tay đặt trong túi, miệng cắn tăm xỉa răng đối diện với cô.

Bị người khác náo loạn bố cục bàn cờ.

Tô Hảo cũng không tức giận, cô duỗi tay sửa lại bàn cờ, hỏi Chu Dương: “Anh còn chơi không?”
Chu Dương chơi cờ rất lợi hại.

Tô Hào có cảm giác gặp phải đối thủ, vốn định đánh xong một ván để xem trình độ hiện tại của mình rồi đánh giá Chu Dương, ai biết được.

Sau một hồi điện thoại, Chu Dương đã đem cục diện đánh tan.

Chu Dương liếc di động trong tay cô, nhướng mày: “Không.”
Nói xong, anh ném tăm xỉa răng vào thùng rác, xắn tay áo sơ mi đứng dậy đi về phía cầu thang, thuận thế lấy di động ra lướt.

Tính cách Tô Hảo ẩn nhẫn cũng không phải sở thích của anh, ván cờ đẹp như vậy bị anh một tay đập nát mà cô vẫn có thể nhịn xuống.

Chu Dương nghĩ thầm, mình đúng là điên rồi.

Mới có thể coi trọng Tô Hảo, vi phạm khắp nơi sở thích của bản thân.

Cơm chiều ba Chu đã trở về nhưng Chu Dương lại đi ra ngoài, hai cha con gặp mặt thoáng qua ở cửa trong chốc lát, Chu Dương lên lầu đổi một bộ quần áo, áo sơmi đen cùng quần tây đen, anh rất ít mặc áo sơmi này, cổ áo trước sau như một mà không cài cúc, tay áo xắn đến khuỷu, một bên nói chuyện phiếm một bên dựa vào tủ giày, vừa không có hình dáng trang trọng, khắp người lại phóng đãng.

Cùng biểu tình nghiêm trang kia của ba Chu, quả thực khác nhau như trời với đất, hai cha con trò chuyện xong, Chu Dương mới cầm lấy chìa khóa, Tô Hảo vừa lúc giúp Tô Thiến lấy chút cánh hoa bách hợp từ hoa viên tiến vào.

Hai người nghênh diện nhau.

Chu Dương mặt mày sắc bén, khi đi ngang qua nhau, tầm mắt anh nhẹ nhàng dừng trên sườn mặt và cổ Tô Hảo.

Tô Hảo hơi tránh qua một bên rồi đi thẳng vào, trong không khí bay ra nhàn nhạt mùi hương bách hợp, Chu Dương híp mắt, nhịn xuống dục vọng quay đầu lại nhìn cô.

Xuống bậc thang.

Cô bây giờ thật lãnh đạm.

Tiếp nhận cánh hoa bách hợp, Tô Thiến nhìn ra bên ngoài một cái, hỏi Tô Hảo: “Chu Dương đi rồi sao?”
Tô Hảo vâng một tiếng.

Tô Thiến nói thầm vài tiếng: “Được đó, dù sao cũng không về nhà.”
Sau đó bà kêu ba Chu: “Chu Cần Khải, ông quản thằng con trai của ông đi.”
Chu Cần Khải bên ngoài gian đọc sách, sau khi nghe xong, cười nói: “Quản không được, đừng để ý đến nó.”
“Chậc.” Tô Thiến lôi kéo Tô Hảo: “Tới đây, đêm nay cũng làm một bữa siêu cấp ngon.”
Tô Hảo tới gần giúp Tô Thiến, hai người nói chuyện, chỉ đạo đối phương, Tô Thiến bớt thời gian nhìn Tô Hảo, thấy mặt mày cô ôn hòa, không có như ban ngày tránh né đối với Chu Dương, tự nhiên mà hào phóng.

Tô Thiến yêu thích từ tận đáy lòng, thật cẩn thận mà dò hỏi: “Chu Dương...!Mấy ngày nay không làm chuyện gì không nên làm chứ?”
Tô Hảo rũ mắt, thái dưa chuột.

“Không có ạ.” Ngữ điệu không có phập phồng.

Cảm xúc che giấu rất tốt, Tô Thiến đều phải tin, bà chần chờ rồi nói: “Chu Dương sao, nói thật, đối với nữ nhân thì tương đối suôn sẻ, dì với chú Chu của con cũng không hiểu nó làm sao bị chúng ta dưỡng thành như vậy, nhưng kỳ thật con người nó không xấu, ngược lại rất tốt.”
Tô Hảo gật đầu.

Điểm này cô không phủ nhận.

Cho nên, Tô Thiến nhìn ra chút gì đó.

Tô Hảo lấy thêm một quả dưa chuột mới tiếp tục thái, đại khái biết Tô Thiến muốn nói gì hoặc Tô Thiến đang nói thay Chu Dương, hy vọng cô không cần lãnh đạm với Chu Dương như vậy? Tô Hảo nghĩ đến đây, tự hỏi biểu hiện hôm nay một chút, xác thật là không phù hợp.

Tô Thiến nhìn cô gật đầu, thở phào một hơi.

Bà hy vọng Tô Hảo không cần chán ghét Chu Dương, nếu không về sau Tô Hảo không tới cái nhà này nữa thì làm sao bây giờ.

Hơn nữa cho dù hiện tại Chu Dương thích Tô Hảo thì cũng không phải loại thật sự thích, Tô Thiến còn không rõ tâm phóng đãng của anh sao? Cho nên bà chưa bao giờ thúc giục Chu Dương kết hôn, căn bản thúc giục cũng thế.

Nhưng trong xương cốt Chu Dương cũng rất có khống chế dục vọng.


Nếu thật sự đối với Tô Hảo tồn tại chút tâm tư, có lẽ sẽ rất bá đạo.

Đến lúc đó Tô Hảo liền mất hết hảo cảm, sẽ rất xấu hổ...!
Cho nên người mẹ này chỉ có thể thỉnh thoảng thổi gió để Tô Hảo biết, kỳ thật Chu Dương cũng không phải quá tệ.

Cơm chiều ba người cùng ăn, chú Chu dò hỏi công việc của Tô Hảo, Tô Hảo trả lời từng cái một, chú Chu hỏi: “Ở công ty quan hệ cùng đồng nghiệp thế nào?”
Tô Hảo nhợt nhạt cười: “Vẫn ổn ạ.”
“Có chuyện gì thì phải nói đấy.”
Tô Hảo vâng một tiếng, trong lòng ấm áp.

Ăn xong cơm chiều, Chu Cần Khải đưa Tô Hảo về nhà, Tô Thiến một hai phải đi theo cùng Tô Hảo ngồi ở ghế sau, một đường đến tiểu khu Hoa Huy, nhìn thấy bên ngoài thật phồn hoa.

Tô Thiến có chút ghét bỏ phòng cũ, nhưng lên lầu nhìn thấy Tô Hảo sửa sang lại sạch sẽ như vậy nên cũng yên tâm.

Một giờ sau.

Tô Hảo tiễn vợ chồng Chu Cần Khải về, sau đó rửa mặt, đọc sách, không lâu sau liền ngủ.

Ngày hôm sau là thứ hai, cuối tuần coi như chưa từng xảy ra chuyện gì, Tô Hảo vội vàng ở cửa hàng tiện lợi dưới lầu mua bữa sáng, sau đó chạy đến công ty.

Tiến phòng tài vụ thì nhìn thấy Trần Ngọc đứng đó thu dọn đồ, cô sửng sốt một chút, đi về hướng bàn làm việc của mình.

Lục Mễ Mễ đứng bên cạnh Trần Ngọc, bóng gió nói: “Người này a, rõ ràng có thể giải quyết vấn đề một cách riêng tư nhưng một hai phải thọc đến cấp trên, còn không để lời khuyên của chị Trương Nhàn vào mắt, thật giỏi a.”
Tuy không chỉ tên nói họ.

Nhưng rõ ràng đang hướng về Tô Hảo, Tô Hảo mở sữa bò cúi người uống, nhân tiện ăn cơm nếp gà, đầu cũng không ngóc lên.

Trần Ngọc vẫn luôn cúi đầu thu dọn.

Nhiều người trong nhóm WeChat tag cô ta vào hỏi có phải bị sa thải rồi không.

Ngoài ra còn có một nhóm lớn công ty cũng đang bàn tán chuyện này, có người nói Trần Ngọc làm việc qua loa cho có lệ như vậy bị sa thải là chuyện bình thường, có người lại nghe nói là cô ta bị trợ lý tài vụ mới vu hãm, kinh động đến Chu tổng nên mới bị sa thải.

Sau đó, có người mở topic thảo luận về vấn đề này.

“Ai ui, lai lịch trợ lý mới này là gì a? Còn kinh động đến Chu tổng, có quan hệ gì với Chu tổng vậy?”
“Trước đây Trần Ngọc làm sai nhiều việc như vậy, tuy không bị khai trừ nhưng đi giày gần sông cũng phải tới lúc bị ướt, trợ lý tài vụ mới tới làm việc rất tốt khiến cô ta lộ hết nguyên hình, chuyện này không trách được người mới.”
“Không, các người sai rồi, cái người mới tới quá tâm cơ, một việc vốn dĩ có thể xử lý tốt, một hai phải tra camera giám sát, ai chả biết camera giám sát chỉ có chức vụ của Tằng tổng trở lên mới có thể mở, người này rõ ràng biết, cô ta đá Trần Ngọc đi rồi, bản thân liền có thể thay thế.”
“Trời trời, thật đáng sợ, người mới này sẽ không coi trọng Chu tổng chứ? Các người nhìn cô ta như vậy, Chu tổng có thể thích không?”
“Ha ha ha ha, Chu tổng bị mù sao? Liền tính coi trọng Lục Mễ Mễ cũng sẽ chướng mắt cô ta...”
Lúc này.

Tằng tổng ẩn nấp trong đám người đã gõ một câu.

“A, các người quá ngây thơ rồi, tiếp tục tám đi.”
“Ân? Vị lầu trên có ý gì a, anh ở bộ phận nào...”
“Lời này có chút ẩn ý....”
Tô Hảo cũng ở trong nhóm lớn này, nhóm này không có cấp bậc như Tằng tổng trở lên, cơ bản đều là nhân viên tầng dưới chót.

Nhìn thoáng qua mới biết, Trần Ngọc bị sa thải.

Gần tan tầm.

Trương Nhàn nhìn người đã đi rồi, để lại Tô Hảo, nói chuyện với cô, ngữ khí ôn hòa hơn trước một ít: “Trần Ngọc đi rồi, em tiếp nhận công việc cô ấy, ba tháng sau sẽ tuyển cho em một trợ lý tài vụ, trong thời gian này chị sẽ phụ trợ cho em, ngoài ra, chuyện cô ấy đi không liên quan gì đến em, với thái độ làm việc này, việc sa thải sớm hay muộn cũng đến, đương nhiên chúng ta không phải không cho cô ấy cơ hội, chị đề nghị cô ấy lui xuống, sắp xếp em lên, để cô ấy phụ trợ em, nhưng cô ấy không muốn, đây là lựa chọn của cô ấy cho nên em không cần nghĩ quá nhiều, chỉ cần chăm chỉ làm việc theo thái độ trước đây là được.”
“Cảm ơn chị Trương Nhàn.” Tô Hảo ôn hòa trả lời, nhưng nội tâm thực tế của cô lại không có dao động gì, trước đây còn đối với Trương Nhàn nhiều ít có chút sùng bái.

Hiện tại đã không còn, trước đây Liêu Vân từng nói, đồng nghiệp văn phòng rất khó phát triển thành bạn bè, hiện giờ cô đã cảm giác được.

“Không cần khách khí, là tự em tìm được.”
Nói xong, Trương Nhàn cũng xách túi đi.

Tô Hảo ngồi ở tại chỗ, lật xem tờ hồ sơ công việc, Trần Ngọc bị đuổi việc quá vội nên không để lại gì, quyển sổ này vẫn là nhật ký do thu ngân trước đây làm, ngày mai Tô Hảo sẽ bắt đầu, hôm nay phải hiểu rõ cái này.

Cô đặt bữa chiều trực tiếp ở căng tin.

Vừa ăn vừa xem.

Sinh nhật Lý Tú mời không ít người, mặc váy xẻ tà đen lộ vai, bóp eo, đôi mắt xuyên qua kính không ngừng nhìn ra ngoài, một đám bạn ai lại không biết cô ta đang chờ Chu Dương.

Lúc này, người chị em đẩy cửa ra, vẫy vẫy tay với Lý Tú đang ngồi trên ghế cao cầm micro, Lý Tú lập tức bỏ micro trên tay xuống, mang giày cao gót vào rồi đi về phía cửa, vừa quay đầu lại, thấy cửa thang máy từ từ mở ra, nam nhân cúi người đang nói chuyện với Lý Dịch, đôi mày nhíu lại nhếch lên mang theo ý cười nhìn.

Lý Tú bị cái nhìn này làm cả người không cách nào nhúc nhích, theo bản năng lôi kéo làn váy, ngọt ngào hừ một tiếng: “Anh thật đúng là khó mời a.”
Chu Dương đi ra khỏi thang máy, nhận thuốc lá từ Lý Dịch, đôi mắt dừng trên người nữ nhân xinh đẹp rực rỡ trước mặt kia, vốn định muốn xem xét nghiêm túc váy của cô nàng tối nay.

Trong đầu lại hiện lên bàn bida, Tô Hảo mặt mày ôn nhu, nắm gậy golf đứng cạnh bàn bida trong bộ váy đen nhỏ.

Anh nhíu mày.

“Anh cự tuyệt em cũng được, nhưng đêm nay anh nhất định phải cho em một sinh nhật thật tuyệt.” Lý Tú đi lên trước, một bên oán giận một bên lơ đãng khoác cánh tay anh.

Mắt Chu Dương quét tới, cười nhạo một tiếng, sau đó nâng cánh tay lên.


Lý Tú khoác lấy không khí.

Cô sửng sốt một giây, ở phía sau dậm chân đuổi theo, cắn môi nhìn chằm chằm bóng dáng cao lớn kia, ánh mắt ai oán, Chu Dương không vội tiến vào ghế lô, anh đứng cạnh cửa cúi đầu hút thuốc, tư thái nhàn tản.

Lý Dịch cười dựa vào lan can, cũng hút thuốc, bên trong âm nhạc rất lớn, đinh tai nhức óc.

Lý Tú chạy tới hàn huyên cùng Lý Dịch hai câu, thấp giọng nói: “Cảm ơn anh.”
“Anh họ.” Lý Dịch nắm ý chính.

“Được rồi.” Lý Tú nói xong, nhìn Chu Dương một cái, lại trùng hợp nhìn thấy chị em tốt của cô ta cầm điện thoại di động ra tới, cô ta đột nhiên không cam lòng, vẫy tay với chị em tốt, chị em tốt tiến lên, hai người nói nhỏ một lúc.

Sau đó Lý Tú thừa dịp Chu Dương cúi đầu xem di động, vội vàng đi qua, đến sau Chu Dương nửa bước, sau đó tiếp tục làm tư thế giả vờ tựa vào vai Chu Dương, nhấp môi cười.

Chị em tốt lấy nhanh tốc độ chạy tới.

Liên tiếp chụp mười mấy bức.

Luôn sẽ có một số ít có thể được sử dụng được.

Sau đó, Lý Tú lấy di động qua, nói với Lý Dịch cùng Chu Dương: “Hai người các anh hút xong thì vào a, sinh nhật sắp bắt đầu rồi.”
Nhóm bạn của cô ta không phải đồng lứa với Chu Dương, cho nên Lý Tú cũng không dám cưỡng ép hai người bọn họ vào ngay.

Chờ xuống lầu hai người mới là điểm nhấn, ngẫm lại rất mong chờ.

Lý Dịch gật gật đầu, ý bảo cô ta đi vào.

Lý Tú lại liếc mắt Chu Dương một cái, Chu Dương thổi một vòng khói, sương khói tràn ngập trên mắt anh, thấp giọng cười: “Vậy à, vào đi thôi.”
Lý Tú nhìn anh vài lần nữa, sau đó cùng chị em tốt chui vào ghế lô.

Hai người đi vào liền cùng nhau mở di động, lật xem ảnh chụp lựa chọn có thể sử dụng.

Ở góc độ chụp như vậy, hai người thực sự rất thân thiết với nhau.

Hơn nữa nói thật, tướng mạo hai người đều rất xuất chúng, Lý Tú xem xong cảm thấy mình và Chu Dương là trời sinh một cặp.

Mỹ nhan, lự kính.

Sau đó đăng nó lên.

Bên ngoài trời mưa, ở lầu hai có thể cảm giác được đến, Chu Dương dựa vào tường, đèn hành lang vì ít người hơn nên đã tắt bớt vài cái.

Còn lại là màu tương đối ấm, nhưng ở đây ngược lại rất mờ mịt, chỉ thấy rõ khói thuốc.

Chu Dương click vào video giám sát
Nhìn đến văn phòng tài vụ, Tô Hảo còn đang tăng ca, ánh sáng chiếu sáng trên người cô, cả người thập phần nhu hòa, tóc đen nhánh tóc tán loạn ở lưng tinh tế, eo cũng rất nhỏ.

Chu Dương híp mắt nhìn một hồi lâu, đột nhiên nhìn màn mưa bên ngoài.

Sau đó tiến vào WeChat, suy nghĩ gõ một tin nhắn.

Chu Dương: Trời mưa rồi, bên chỗ Tằng tổng có ô che mưa, tan tầm nhớ lấy.

Gửi xong, anh có chút khẩn trương mà chờ.

Thuận tiện lướt vòng bạn bè thì nhìn thấy Lý Tú đã đăng động thái vào một phút trước.

Bên trong là hình ảnh anh và Lý Tú.

Lý Tú: Tôi và Chu Dương xứng đôi không?
Hình ảnh.

Tô Hảo: Trai tài gái sắc, thật xứng đôi.

Thuốc lá trong miệng Chu Dương bị cắn đứt.





Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện