Ta Không Muốn Sinh Hài Tử

Chương 42



“Ha ha, con đi chuẩn bị cát cùng mấy nhánh cây, Vương Hưng,Vương Tổ, cùng nhau làm” Miêu Nhi bỏ lại kim thêu trong tay,nhảy dựng lên hô.

“Conđây chính là không muốn học thêu hoa, có phải haykhông?” Ngô Tô Nhi hướng về phía bóng dáng đang dần chạy xa củaMiêu Nhi hô lên.

Lão thợ mộc đang giúp người khác làm gia cụ, còn Vương Đại Trụthì dùng gỗ đã bỏ đi đóng đinh cố định vào mấy cạnh bàn, Miêu Nhi mang theo hai đứa sinh đôi đang hưng trí bừng bừng điđến bờ cát ven sông, nơi đã bắt đầu có nước lại, lấy nửa thùng cátkhô, mịn, cẩn thận rải lên khay gỗ một lớp mỏng, như thế là cóthể thay thế cho giấy, lại tìm mấy nhánh cây, gọt một đầu làmthành ngòi bút. Miêu Nhi còn tìm thêm một tấm ván lớn, ở bờsông tìm mấy khối đá màu trắng có thể viết, chuẩn bị cho công táclàm lão sư.

Cơm chiều rất đơn giản, chính là mỗi người được một cái bánhcùng hơn phân nửa bát cháo, rau xanh cũng không có, chứ đừngnói đến trứng gà cùng thịt lợn, hai thứ đó bây giờ đều là vật hiếm.

“Miêu Nhi, nhà của Học Tuấn ở làng Lý, gạch cùng mái ngói, cha đãgiúp các con lĩnh về, chờ cha cùng Đại Trụ rảnh sẽ giúp các con xây phòng ở” Vương Nhị mồm to cắn bánh đối Miêu Nhinói.

“Không có việc gì, không vội, Học Tuấn ca tạm thời phải ở lại trấntrên” Miêu Nhi chẳng hề để ý nói: “Thời gian này hẳn là khôngcần phải đến nhà ở làng Lý”

“Thời gian này không làm,về sau cũng không có thời gian rảnh nữađâu, trước cứ đem phòng ở dựng lên rồi tính sau” Ngô Tô Nhi mộtbên đem cháo còn lại trong nồi cấp một ít cho Vương Nhị, VươngĐại Trụ cùng Lý Giai Nhi, một bên nói.

“Chờ Đại ca học nghề không sai biệt lắm rồi nói sau, hiện tại việcđều làm không xong, thế nào còn có thời gian đi dựng phòng ởkhông cần thiết” Miêu Nhi cầm trong tay khối bánh còn lại, bẻthành hai nửa bỏ vào trong bát của hai đứa sinh đôi.

“Miêu Nhi, ăn nhiều một chút, trên người của con không còn mấylượng thịt” Ngô Tô Nhi thấy thế lắc đầu, khuyên nhủ.

“Nhi, nhi ăn đi, bọnđệ cũng có phần mà” Đứa sinh ra sớm hơnmột chút so với đứa kia, Vương Hưng nói.

“Đúng vậy, đúng vậy” Vương Tổ cũng phụ họa theo.

“Các đệ mau ăn đi, ta ăn không vô mới đưa cho các đệ, hiệntại cũng không thể lãng phí lương thực” Miêu Nhi cho hai đứasinh đôi, mỗi đứa một chút, không hờn giận nói.

“Theo ta, con chính là kén ăn, con không ăn, nửa đêm lạibị đói tỉnh” Ngô Tô Nhi khiển trách.

“A sao, con tự hiểu được, ở đây có bánh cùng cháo có thể chốngđói, đừng lo”Miêu Nhi một ngụm lớn ăn hết cháo trong bát,vừa buông bát cháo vừa cùng Ngô Tô Nhi nói.

Dầu thắp lúc trước cũng là được quan phủ phát cho, hiện tại ởtrấn trên đã bắt đầu bán dầu thắp nhưng tiền đắt cực kỳ, cho nênđể tiết kiệm dầu, Miêu Nhi chỉ có thể ở trong sân mượn ánhsánh của trăng dạy cho hai đứa sinh đôi cùng Lý Giai Nhi nhận thức

chữ.

“Vương Hưng, đệ lại ngủ” Miêu Nhi đang viết mấy chữthường dùng lên tấm ván gỗ, xoay người liền phát hiện một tronghai đứa sinh đôi là Vương Hưng, mặt đang chôn ở trên tấm gỗđựng cát.

Miêu Nhi mỗi ngày dạy hai đứa sinh đôi cùng Lý Giai Nhi mườimấy chữ cùng một ít số học đơn giản, rất nhanh liền phát hiện, haiđứa sinh đôi ngày thường nhìn như không sai biệt lắm, nhưngVương Hưng đối với đọc sách cùng viết chữ không có hứng thú, sốhọc lại học một chút liền thông, học được vài ngày, ngày thườnglàm cái gì đều đã thử tính toán.

Vương Tổ thì quy củ hơn, bất luậnMiêu Nhi dạy cái gì đều cẩn thận nhớ kỹ, tuy rằng số họckhông lợi hại bằng Vương Hưng, nhưng bộ dáng càng giống vớingười đọc sách. Lý Giai Nhi học được mười ngày liền không đi họcnữa, ngày thường có rảnh sẽ hỏi Miêu Nhi một chút, hắn cònrất nhiều việc phải làm nha.

Lý Học Tuấn một đường hướng phía Nam mà đi, chuẩn bị ở kinhthành hoặc phụ cận kinh thành tìm hàng hóa, hắn nghĩ ở kinhthành giá hàng sẽ chịu ảnh hưởng nhỏ nhất, hơn nữa vật tư sẽtương đối dư dả. Phương Bắc gặp nạn, từ khi mới bắt đầu xuấthiện lưu dân, Lý Học Tuấn kỳ thật lo lắng nhất chính là Triệu Khôngđã trở lại phương Bắc, bây giờ chỉ có thể chờ bên này yên ổnxuống, rồi mới có thể đi phương Bắc nhìn thử xem.

Lý Học Tuấnmua một lượng lớn hạt giống, trứng gà cùng mấy con lợn còn nhỏ,tuy nói quan phủ sẽ phân phát miễn phí hạt giống nhưng dù saocũng chỉ có mấy loại chủ yếu. Trứng gà đều chọn loại tốt, phần lớncó thể dùng để ấp trứng, lợn con cũng nhất định phải lấy. Tuy nóitrứng gà cùng lợn con khó vận chuyển nhưng trừ bỏ phí vậnchuyển thì về đến trấn Tảng Đá nhất định có thể kiếm được khôngít lợi nhuận. Lý Học Tuấn mướn mấy chiếc xe ngựa, tìm quan đạocó vẻ vững vàng mà đi, một đường cũng là bình an vô sự.

……….

“A sao, Miêu Nhi, ở nhà sao?” Sau khi đến trấn Tảng Đá, Lý HọcTuấn an trí hảo hàng hóa rồi mới tới thôn Hoàng Hà.

“Học Tuấn ca, huynh đã trở lại” Miêu Nhi từ trong phòng đi ra,cao hứng nói.

“Uh, tìm một chỗ đem hai đầu trư nhỏ này nhìn thử xem” Lý HọcTuấn từ trên lưng đem cái sọt thả xuống dưới đất.

“A, huynh từ nơi nào có được?” Miêu Nhi kinh hỉ kêu lên.

“Lần này đi tìm hàng, thuận tiện mang theo một đám trở về, ở nhàcó khỏe không?” Lý Học Tuấn nhìn Miêu Nhi nét mặt biểu lộtươi cười, trong lòng nhuyễn hồ hồ, ôn nhu hỏi.

“Ân, hoàn hảo, chính là không có bao nhiêu đồ ăn để ăn” Miêu Nhi giúp Lý Học Tuấn cầm đồ nặng trong tay “Huynh mang về baonhiêu là thứ, hảo nặng”

“Cẩn thận chút, bên trong là một chút hạt giống cùng trứng gà” Lý Học Tuấn mang theo ba lô cùng Miêu Nhi hướng phía trong đi.

Lý Học Tuấn đem tình huống nhập hàng nói cho Miêu Nhi xong,Miêu Nhi không thể không bội phục, Lý Học Tuấn đúng là cóđầu óc buôn bán.

“Trứng gà không có gà mái, huynh ấp trứng như thế nào?” Miêu Nhi biết kiếp trước của mình có thể dùng các loại máy móckhống chế độ ấm để ấp trứng, nơi này hẳn là không có loại kỹthuật này đi.

“Ta nhìn thấy ở kinh thành có mấy hộ nhà giàu dưỡng gà, người tadùng bếp lò để ấp trứng” Lý Học Tuấn uống một ngụm trà lạnh đáp.

Miêu Nhi nghe xong nhíu mày, dưỡng gà kiểu nhà giàu, nhấtđịnh phải trải qua thiệt nhiều lần mới có thể hiểu rõ cách làm nhưthế nào để ấp trứng. Chính là nhìn thấy sắc mặt Lý Học Tuấn mệtmỏi, Miêu Nhi đành phải nuốt xuống nghi vấn trong miệng.

“A Nhị, đến nhà Trịnh đồ tể xem thử còn thịt không, có bao nhiêucứ đem về”Ngô Tô Nhi về nhà, đi vào phòng sau đó xuất ra hơnnửa quán tiền nhét vào tay Vương Nhị, phân phó nói.

“A sao, không cần, con ăn giống các người là được” Lý Học Tuấnnghe được lời nói của Ngô Tô Nhi, ngăn Vương Nhị lại.

“Nhanh đi, ngươi nếu đã đến thì cùng mọi người hảo hảo ăn mộtchút” Ngô Tô Nhi một bên đẩy Vương Nhị, một bên nói.

Vương Nhị cười tủm tỉm cầm tiền đi ra ngoài.

“A sao, các người lấy vài cái trứng gà ăn trước, chờ ấp ra gà con,con sẽ đưa vài con lại đây sau” Lý Học Tuấn đối Ngô Tô Nhi nói.

“Bản thân con buôn bán cũng không dễ dàng, đừng hướng nhàchúng ta đưa cái gì nữa” Ngô Tô Nhi dặn dò nói.

Nếm qua cơm trưa, Ngô Tô Nhi liền thúc giục Miêu Nhi thuthập này nọ, hiện tại ở trấn Tảng Đá không thể mướn được xengựa nên Miêu Nhi phải cùng Lý Học Tuấn trở về.

“Miêu Nhi, Học Tuấn ở bên ngoài buôn bán vất vả, con ở nhàkhông được nháo nó, hiểu không?” Ngô Tô Nhi một bên giúp Miêu Nhi đem quần áo xếp lên, một bên nói.

“A sao, con biết” Miêu Nhi đem quần áo bao lại cùng một chỗ,đáp.

Ở bên ngoài, Vương Nhị cùng Lý Học Tuấn trò chuyện “Miêu Nhithân thể không tốt, là do dưỡng không tốt, con chú ý nhiều mộtchút, ngày thường nếu có chuyện gì cũng không cần so đo với Miêu Nhi”

“Ân, con sẽ chiếu cố tốt cho Miêu Nhi, Miêu Nhi thực hiểu chuyện, sẽkhông làm bậy đâu” Lý Học Tuấn đáp.

“Vương Hưng, Vương Tổ, chữ ta dạy cho các đệ, về sau phải tựmình chăm chỉ rèn luyện, chờ học đường làm xong, cha sẽ đưa các đệ đến trường, không được quên những gì ta đã dạy đó” Miêu Nhi trước khi đi ngoắc hai đứa sinh đôi lại dặn dò.

“Bọn đệ nhớ rõ” Hai đứa gặt đầu đáp.

…..

Trở lại trấn trên, Lý Học Tuấn một mặt an phải bài tốt chuyện trong***, một mặt cùng Miêu Nhi làm thí nghiệm ấp trứng. Nơinày không có nhiệt kế, Miêu Nhi cùng Lý Học Tuấn cũng khôngrõ ấp trứng rốt cuộc phải cần độ ấm bao nhiêu, Miêu Nhi tìmvài cái bếp lò, mặt trên lót một miếng đá mỏng cùng rơm rạ, cócái thì đặt mấy sợi bông, đặt trên mỗi bếp lò là vài cái trứng gà,cẩn thận khống chế độ mạnh yếu của ngọn lửa. Lý Học Tuấn saukhi nghe đề nghị của Miêu Nhi, liền đem phần lớn trứng gàtrực tiếp bán đi.

“Lưu mấy chục cái trứng gà, lần này nếu có thể ấp thành công, lạitiếp tục mua trứng gà trở về, bằng không, trứng gà sẽ bị làm hưhết” Miêu Nhi vừa canh giữ bếp lò, vừa đối Lý Học Tuấn đangtính sổ sách nói.

“Cũng được, Miêu Nhi, lần sau nhập hàng sẽ mang ngươi đi cùng,được không?” Lý Học Tuấn ngẩng đầu nhìn khuôn mặt đang bị ánhlửa chiếu thành màu hồng của Miêu Nhi nói.

“Được, trong nhà không vội, liền đi cùng đi” Miêu Nhi nghe vậy,cao hứng nói.

“Lần này đợi hết năm, chúng ta sẽ kêu người đến đem nhà ở thônLý xây lại, ngươi thấy thế nào?” Lý Học Tuấn buông sổ sách, cùngMiêu Nhi tán gẫu việc phải làm sắp tới.

Miêu Nhi lắc đầu “Không vội, huynh nếu về thôn, cứ đến nhàcủa ta ở, không phải rất tốt sao?”

“Vẫn nên làm trước thì hơn, chúng ta không thể cứ mỗi lần về nhàđều ở nhà của A sao” Lý Học Tuấn nói.

“Nếu còn thừa tiền, trước cứ sửa nhà thôi đã” Miêu Nhi cẩnthận gẩy gẩy mấy khối than trong lò, có hai lò trứng gà đã bị hỏngrồi, còn lại lò trứng gà này là tốt nhất, nương theo ánh sáng thì đãcó thể nhìn thấy bên trong hình thành một khối phôi thai.

“Ngươi nghỉ một lát, để ta làm tiếp cho” Lý Học Tuấn lấy gắp lửatrong tay của Miêu Nhi nói.

Miêu Nhi đứng thẳng dậy, đấm đấm vào lưng mấy cái, ở trongphòng vừa đi vừa hoạt động cái chân bị tê “Buổi tối muốn ăn cáigì, nấu mì hay là bánh nướng áp chảo”

“Không cần nấu, chờ một chút chúng ta sẽ ra bên ngoài ăn” Lý HọcTuấn đề nghị nói.

“Không được, cần phải canh bếp lò” Miêu Nhi ngồi xuống nói.

“Không có việc gì đâu, chỉ đi một lát thôi, ra ngoài hít thở khôngkhí một chút” Miêu Nhi nghĩ nghĩ, nếu thêm mấy khối than vào, đi một lát hẳn làkhông có vấn đề, liền gật đầu.

Trấn Tảng Đá bây giờ cùng trước kia cũng không sai biệt lắm, chợvẫn ở nguyên vị trí, bởi vì hiện tại trong thôn tụ tập nhiều ngườidân phương Bắc nên buổi tối đồ ăn rất nhiều là đặc sản củaphương Bắc. Mấy tiểu quán đó cũng là một tháng gần đây mới xuất

hiện, Lý Học Tuấn mang theo Miêu Nhi đến vài cửa hàng củamình nhìn một vòng, lại mua vài cái bánh rán rối mới trở về nhà.

“Phía Nam có hạt giống mới nào không?” Miêu Nhi nhìn hạtgiống trong ***, sau đó về nhà hỏi.

“Có, nhưng nơi này trồng không được, sang năm mới sẽ hướngphía Nam đi một chuyến, trở về ta muốn đi thi thử” Lý Học Tuấnđem kế hoạch của mình giải thích với Miêu Nhi.

Năm nay, tân hoàng ban bố thông cáo, địa phương gặp tai họa,nhất là giống như trấn Tảng Đá bị thiêu hủy, kỳ thi sẽ được gia hạnthêm, điều kiện ghi danh cũng sẽ được hạ thấp xuống, trước kiaghi danh cần phải có người bảo lãnh cùng tiền bảo đảm, hiện tại

toàn bộ được hủy bỏ, chỉ cần mong muốn là có thể tham dự kỳthi.

“Huynh muốn làm quan” Miêu Nhi hỏi.

“Không phải, có cái công danh trong người, hành tẩu bên ngoài sẽthuận tiện hơn” Lý Học Tuấn đáp.

Quan viên nơi này không cho phép kinh thương, nhưng nếu thicông danh mà không ra làm quan thì sẽ không có vấn đề gì, có cáicông danh trong người, cái gì cần thông qua quan phủ thì sẽ thuậntiện hơn rất nhiều. Vài năm nay, Lý Học Tuấn đã lĩnh hội sâu sắc vềđiểm này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện