Ta Không Muốn Sinh Hài Tử

Chương 13



Đảo mắt nửa năm nữa lại trôi qua, bụng Ngô Tô Nhi đã gần chín tháng, thấy Vương Nhị kiên trì, hiện tại Ngô Tô Nhi chân chính chỉ ởnhà giúp Miêu Nhi chăm sóc hơn mười đầu trư khỏe mạnh, Miêu Nhi cẩn thận lựa chọn một đầu trư lưu lại làm lợn mẹ.

Cómột con lợn ba tháng tuổi có vẻ gầy yếu, bởi vì bị lạnh nên tiêuchảy không ngừng, mắt thấy không còn cứu được nữa nên lúc nàyVương Nhị mới tìm đến vài tiểu tử trong thôn hỗ trợ làm thịt, vìthế trong thôn có một ngày bận rộn, sau lại chọn tốt mấy nhà đứccao vọng trọng trong thôn, tặng A sao của Lý Học Tuấn chútthịt, cơ hồ không còn dư lại bao nhiêu, còn lại 7 con lợn VươngNhị đã thu xếp hảo chỉ đợi ngày mùa liền toàn bộ bán đi.

Vương Nhị cùng Miêu Nhi vạch ra một kế hoạch đó là mượnmột chiếc xe bò, trước chở một con lợn đến trấn trên tìm ngườimua giá tốt, lúc đó mới lại cho người đó đến làng Lý chở 7 conlợn còn lại.

……

Lần lên trấn trên này, chỉ có Vương Nhị cùng Miêu Nhi đi. Lễmừng năm mới xong, Vương Đại Trụ đã cùng một ca nhi đính hôn,từ nay về sau, Vương Đại Trụ đột nhiên trưởng thành, mỗi ngàycùng Vương Nhị giống nhau, mặt trời mọc đi làm, mặt trời lặn đivề, đi ra ngoài đùa giỡn số lần thật to giảm bớt, lần này đi trấntrên, tuy rằng vẫn là lộ ra chút khát vọng nơi ánh mắt, nhưngkhông có nháo đòi đi theo, ngược lại chủ động lưu lại.

Trư trongnhà cùng Ngô Tô Nhi đều cần có người để ý nên Vương Nhị đồng ý.

Hôm nay cũng là trước khi mặt trời lặn, Vương Nhị đã cùng Miêu Nhi chọn tốt một đầu trư không lớn cũng không nhỏ nhốttrong ***g sắt mượn được của nhà thôn trưởng. Lúc đang ngủ, Miêu Nhi nghe thấy động tĩnh ở bên ngoài liền từ trên giường đứnglên.

Mùa đông năm trước có một lần Miêu Nhi nửa đêm bị mộttrận âm thanh kỳ quái đánh thức, liền yêu cầu mãnh liệt được mộtmình ngủ nên Vương Nhị cùng Ngô Tô Nhi chỉ còn cách đem nhàkho trong nhà dùng màn ngăn cách một nửa ra, làm thêm một cáigiường nhỏ cho Miêu Nhi ở.

……

Sáng dậy, Vương Nhị đã nếm qua điểm tâm, chỉ còn chờ Miêu Nhi rửa mặt xong, mang theo điểm tâm xuất phát.

Miêu Nhi ngồi ở trên xe bò lay động, một bên cắn một miếngbánh lớn, một bên ở trong lòng ảo tưởng chờ thêm vài năm dưỡngtrư nữa, kiếm được tiền, nhất định trước tiên phải mua một chiếcxe ngựa, lại xây một gian phòng lớn, còn muốn mỗi ngàyđược ăn cơm trắng.

Vương Nhị trước tiên ở chợ tìm một gian phòng, giao ra hai đồng tiền, còn đưa ra một loại giấy phép nào đó, mới ở chợ tìmmột khoảng trống cho xe bò đậu lại.

Chính là Miêu Nhi vạn vạn không đoán được, nơi này bất đồngvới xã hội của mình trước kia, không có công cụ lưu thông tin tức,địa phương bình thường là tự cấp tự túc. Có mấy nhà nghỉ chọnmua Hỏa Kế, hỏi hỏi giá, nghe nói còn có 7 đầu trư ở làng Lý chờngười đến mang đi, đều lắc đầu, hơn nữa một nhà nghỉ ngay cảmột đầu trư đều ăn không hết.

Vương Nhị muốn lần đầu tiên bán rẻ, còn chạy đi chạy lại vàilần, Miêu Nhi nghe xong, lắc đầu, chính mình cũng không phảichỉ nuôi mỗi một đám trư, lần này có thể chạy vài lần toàn bộchuyển lên trấn trên bán rẻ, lần sau tái nhiều sẽ không dễ dàngnhư vậy, phải mở ra nguồn tiêu thụ, chính là trấn nhỏ này chỉ cómột vài nhà nghỉ nhỏ, căn bản mua không bao nhiêu thịt lợn.

Miêu Nhi cau mày đợi cho đến sau giờ ngọ, vẫn không nghĩ rabiện pháp tốt, cơ hồ đã muốn tuyệt vọng.

“Vương Nhị thúc, Miêu Nhi các người cùng nhau tới” Thiếu gia bỗngnhiên muốn ăn đồ ăn vặt trong chợ, Lý Học Tuấn liền vội vàng chạyđi mua, không nghĩ đến sẽ nhìn thấy hai thân ảnh quen thuộc, nhìnkĩ thấy Miêu Nhi đang đứng cạnh một chiếc xe bò:

“Các ngươiđây là?”

“Hắc hắc, đây là Miêu Nhi dưỡng trư, trong nhà còn có vài connữa” Vương Nhị giải thích nói, hơn nửa năm không thấy, Lý HọcTuấn cao lên rất nhiều, cơ hồ vượt qua Đại Trụ, chính là vẫn thựcgầy, quần áo trên người so với lần trước mới hơn một chút.

Lý Học Tuấn cau mày, do dự nửa ngày, vừa quan sát cẩn thận trư ởtrong ***g sắt, hiển nhiên là dưỡng phi thường tốt “Trong nhà mấyđầu trư còn lại cũng giống con này không sai biệt lắm?”

“Đều dưỡng giống nhau, chỉ có hai ba con thoáng nhỏ chút, muốntìm người đến nhà đệ ở làng Lý thu thập các con còn lại” Miêu Nhi đáp.

“Vương Nhị thúc, Miêu Nhi, thực ra nhà ông chủ hiện tại của ta làgia đình nhất lưu, các người nếu là tin tưởng ta, liền cùng ta đimột chuyến, ta cũng không thể cam đoan nhất định thành”

Lễmừng năm mới, ông chủ hiện tại đi chơi cùng bằng hữu, ở trênđường túi tiền bị trộm đi, may mắn Lý Học Tuấn thông minh, hỗtrợ đuổi theo lấy lại được tiền. Trở về, ông chủ nghe được Lý HọcTuấn đang làm việc cho một *** bị đối xử như thế nào, liền quyếtđịnh thu hắn vào trong chi nhánh của mình ở tại trấn nhỏ này, dođược ông chủ phân phó nên trưởng quầy bên này không dám chậmtrễ, có hỏi tất đáp, làm cho Lý Học Tuấn học được không ít này nọ,mỗi tháng còn nhận được bán quán tiền

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện