(Quyển 1) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Chương 46: Tu dưỡng cá nhân của chim hoàng yến(11)



Editor: Tuyết Hạ Bình Chi

Mục đích cuối cùng của Chu Tịnh không phải gϊếŧ chết Thẩm Hàn Đăng, mà là đoạt quyền thừa kế từ trong tay hắn.

Chỉ cần Thẩm Hàn Đăng tự nguyện chuyển nhượng, bà ta liền có thể thuận lý thành chương nhận được tài sản của Thẩm gia.

Lúc Thẩm Hàn Đăng chưa đầy mười tám tuổi, không có quyền chuyển nhượng.

Khi đầy mười tám tuổi, Thẩm Hàn Đăng cũng không phải là đứa trẻ con dễ lừa như vậy, cho nên Chu Tịnh vì chuyện này rất sầu.

Trước đó bà ta cũng không phải không đánh chủ ý lên những người bên cạnh Thẩm Hàn Đăng, nhưng dù là bảo mẫu hay gia sư đều chưa ở được một tuần đã bị hắn đuổi đi.

Mà Linh Quỳnh không giống vậy, nàng an an ổn ổn ở bên cạnh Thẩm Hàn Đăng thời gian dài như vậy.

Hôm nay còn được Thẩm Hàn Đăng chủ động mang ra ngoài.

Chu Tịnh cảm thấy đây là một cơ hội tốt.

Vừa vặn Linh Quỳnh có một người cha nghiện cờ bạc, Chu Tịnh cũng cẩn thận điều tra qua, biết nàng đối với người cha kia có tình cảm, không có khả năng mặc kệ hắn.

Có nhược điểm có thể nắm, vậy liền dễ dàng hơn nhiều.

Cho nên mới có một màn này.

......

Linh Quỳnh đối với hố tiền NPC là không có chút áp lực tâm lý nào, người ta hảo tâm đến đưa trang bị, sao có thể cự tuyệt.

Đương nhiên tôi muốn thành tâm cảm tạ đồng thời hố nhiều một chút.

Hi hi hi......

"Có chuyện gì mà vui vẻ như vậy?"

Thẩm Hàn Đăng tựa như một hồn ma, chẳng biết lúc nào xuất hiện bên cạnh Linh Quỳnh, thần sắc bất thiện nhìn nàng.

Linh Quỳnh thấy hắn liền cười cong mắt, tiến tới, giơ chi phiếu trong tay, như đang báo cáo, lại như khoe khoang, "Anh xem, mẹ kế của anh cho tôi."

Ánh mắt Thẩm Hàn Đăng xám xuống, "Bà ta cho cô tiền?"

"Ừ ừ."

"Ngươi làm cái gì cho bà ta?"

"Thì...... Dỗ dành  anh thật tốt là được."

"Chỉ như vậy?"

"Ân, tạm thời chỉ như vậy."

"...... Cô đã lấy tiền của bà ta rồi,  bây giờ cứ như vậy nói cho tôi biết sao?"

"Vậy thì có sao, tôi có thể ăn hai đầu...... Không phải, làm gián điệp hai mang đi, chuyện này tôi rất chuyên nghiệp." Linh Quỳnh nhu thuận đưa tay, "Cho nên, thiếu gia, đưa tiền."

Thẩm Hàn Đăng: "......"

Thẩm Hàn Đăng cảm thấy Chu Tịnh tính sai quá nhiều.

Thẩm Hàn Đăng đập nhẹ vào tay Linh Quỳnh "Ta không cần."

"Anh cần."

"Không cần."

"Anh cần, anh suy nghĩ một chút đi."

"......" Thẩm Hàn Đăng không phải rất muốn nghe Linh Quỳnh nói lung tung, nhanh chân rời đi.

"Anh đừng đi nhanh như vậy nha......"

......

Lúc Thẩm Hàn Đăng nghe được chuyện người ta nói Bùi Tử Thanh uống say, té rơi xuống nước bị đưa đi bệnh viện, đã là lúc hắn sắp đi về.

Bùi Tử Thanh vào dịp như này làm sao có thể uống say rồi rơi xuống nước?

Loại trường hợp này, ngoại trừ người nhà quá thương tâm mượn rượu giải sầu, ai sẽ uống say?

Bùi gia điều tra  giám sát, chỉ nhìn thấy Bùi Tử Thanh một mình đi về hướng về bể bơi.

Lúc đó Bùi Tử Thanh nhìn qua có chút bất bình thường, lung la lung lay, nửa đường đi đụng vào người khác, người ta gọi hắn cũng không phản ứng.

Nhưng trạng thái của Bùi Tử Thanh, cũng không giống như là trượt chân rơi xuống nước.

Càng giống như là...... Tự mình nhảy xuống.

Mà trước khi Bùi Tử Thanh xảy ra chuyện, người cuối cùng tiếp xúc là Linh Quỳnh.

Người nhà họ Bùi trông thấy giám sát, chạy tới chặn Linh Quỳnh lại.

Linh Quỳnh bày ra một mặt vô hại, một người vô tội, "Hắn muốn nói chuyện với tôi, tôi cũng đã cùng hắn nói hai câu, chuyện sau đó tôi cũng không biết nha."

Thơi điểm Linh Quỳnh cùng Bùi Tử Thanh nói chuyện, có toàn bộ trong giám sát, chính xác không có hành vi khác người hoặc chỗ không đúng nào.

Hai người nhìn qua còn trò chuyện thật vui vẻ.

Sau khi Bùi Tử Thanh rời đi, đi thêm chỗ nào uống rượu, lại gặp phải người nào, giám sát cũng không quay được.

Người nhà họ Bùi không hỏi được tin tức hữu dụng, tuy có hoài nghi, nhưng tiểu cô nương này chính xác cũng không có làm gì.

Chờ người nhà họ Bùi vừa đi, Linh Quỳnh liền nhìn Thẩm Hàn Đăng chớp chớp mắt, cười giảo hoạt y như tiểu hồ ly.

"Cô làm?"

"Ai bảo hắn khi dễ anh." Linh Quỳnh hừ nhẹ một tiếng, "Anh dù sao cũng là con cưng của ba ba, ai cũng không thể khi dễ anh."

Đứa con yêu chỉ có thể tự mình khi dễ!

Thẩm Hàn Đăng: "......"

Ba ba?

Ai cho cô làm ba ba?

"Cô làm sao làm được?" Giám sát hắn cũng đã xem, không có bất cứ vấn đề gì.

Linh Quỳnh sờ khuôn mặt mình, mặt mũi cong cong nói: "Có thể là bởi vì tôi xinh đẹp a?"

"......"

......

Linh Quỳnh đến cùng làm thế nào để cho Bùi Tử Thanh tự mình đi nhảy bể bơi, Thẩm Hàn Đăng là thế nào cũng không hỏi được.

Nghe nói sau khi Bùi Tử Thanh tỉnh lại, cũng không nhớ rõ đến cùng là chuyện gì xảy ra.

Bùi gia bên kia đều cho là Bùi Tử Thanh trúng tà, đi khắp nơi tìm đại sư trừ tà.

Sau tang lễ, Linh Quỳnh an phận mấy ngày.

Mới đầu Thẩm Hàn Đăng còn cho là nàng đột nhiên hiểu chuyện không chạy tới làm phiền mình, về sau mới phát hiện nàng căn bản không ở nhà.

Nàng ra ngoài lúc nào, trở về lúc nào, hoàn toàn không có ai biết.

Thẩm Hàn Đăng xanh mặt chỉ huy Kelly, "Lắp đặt giám sát."

Kelly: "......"

Linh Quỳnh vừa trở về liền phát hiện cửa ra vào có giám sát, đứng ở cửa chần chờ, dường như đang cân nhắc có nên đi vào hay không.

Kelly mở cửa chính ra, "Diệp tiểu thư, ngài trở về rồi."

"Ân."

Kelly cẩn thận nhắc nhở một câu, "Thiếu gia đang tức giận, ngài phải xem nên giải thích thế nào a."

Linh Quỳnh: "......"

Nàng phải nuôi con, còn phải dỗ con?

Linh Quỳnh đẩy cửa phòng Thẩm Hàn Đăng ra, trước tiên cẩn thận nhìn khắp nơi bên trong.

Trên mặt đất là trạng thái bừa bộn nàng quen thuộc, không ít thứ bị Thẩm Hàn Đăng ném khắp nơi.

Gian phòng mớ mịt, tĩnh mịch, Thẩm Hàn Đăng đang nằm ở trên giường.

Linh Quỳnh nghiêng người đi vào, xách theo váy leo lên giường Thẩm Hàn Đăng "Thiếu gia."

Thẩm Hàn Đăng đưa lưng về phía nàng, âm thanh có chút lạnh, "Cô còn biết trở về sao."

"Thiếu gia ở đây, tôi đương nhiên sẽ trở về."

"Tôi đã nói cô không được phép ra ngoài, sao cô không nghe?"

"Anh nói rồi thế nhưng mà tôi không có đồng ý với anh nha." Linh Quỳnh rất vô tội biểu thị, những chuyện nàng không đồng ý thì đều không tính là chuyện .

"......"

Thẩm Hàn Đăng đứng dậy.

Tiểu cô nương liền ngồi xổm bên cạnh hắn, váy có màu sắc diễm lệ tản ra, trải quanh bốn phía người nàng, như đóa hoa nở rộ.

Thứ đập vào mắt Thẩm Hàn Đăng trước tiên là mái tóc dài hơi xoăn, ánh kim trên đầu nàng.

"......"

Hắn nhớ kỹ buổi sáng lúc gặp nàng, tóc nàng vẫn là màu đen.

Nhuộm thành mái tóc dài vàng óng ánh rực rỡ, càng làm tiểu cô nương nổi bật lên như công chúa tinh linh trong chuyện cổ tích .

Thẩm Hàn Đăng nhíu mày, "Ngươi nhuộm tóc ?"

"Ân." Linh Quỳnh gật đầu, "Đẹp không?"

"......" Thẩm Hàn Đăng dời ánh mắt, "Xấu chết ta rồi."

Linh Quỳnh: "......"

Linh Quỳnh vốn còn định dỗ dành hắn, nhưng mà hắn nói như vậy, Linh Quỳnh liền không còn tâm tình dỗ hắn, trực tiếp đi về phòng mình.

Thẩm Hàn Đăng tức giận đến mức lại ném chút đồ còn lại trong nửa gian phòng.

Vẫn may cái thằng nhãi con này tứ giận chỉ là đập đồ, mà không phải đánh người.

......

Sau chuyện lần đó , Linh Quỳnh liền bị Kelly theo dõi càng thêm nghiêm, nàng gần như tìm không thấy cơ hội chuồn đi.

Mà nàng cũng không thấy Thẩm Hàn Đăng đâu.

Linh Quỳnh cảm thấy không thích hợp.

Cái thứ không thích hợp này, cũng rất nhanh liền được làm rõ.

【 Tình yêu, ngài mà không rút thẻ, sau này sẽ không thấy được mục tiêu nhân vật nữa a.】

"......"

Khắc kim mới có thể tiếp tục lên cấp.

Không khắc liền kẹt ở chỗ này .

Cái trò chơi nát này, bức khắc nghiêm trọng như vậy có thể mở bán thành công là có quỷ!

Thế nhưng mà không khắc......

Suy nghĩ một chút về đứa con yêu, cái nhan sắc kia, dáng vẻ kia, thanh âm kia......

Khắc!

Ba ba khắc còn không được sao?

【 Tình yêu, chào ngài đến khắc, khắc sớm có phải sẽ không có những chuyện này không?】

"Ha ha."

Chính mình còn lo chưa xong, dựa vào cái gì muốn ta khắc?

【 Thế nhưng là ngài khắc sẽ nhanh vui vẻ hơn nha.】 Âm thanh Vinh Diệu có chút ngượng ngùng.

"......"

Mặc dù cảm thấy nó đang gạt khắc, nhưng cũng không có cách nào phản bác.

Rút thẻ là một chuyện vừa khoái hoạt vừa thống khổ còn kíƈɦ ŧɦíƈɦ.

Vui sướng là nháy mắt khi rút được thẻ đó, rất sảng khoái.

Kíƈɦ ŧɦíƈɦ là trong nháy mắt lật thẻ ra kia, không biết là rút trúng hay không!

Đau đớn chính là...... Gì cũng không rút trúng.

Lúc này Linh Quỳnh đang xếp thẻ thành ba hàng.

Thẻ rước mặt nàng đang không ngừng nhấp nháy ——

Ngài cố lên, ngài có thể!

Lại tiếp một lần nữa, ngài chính là ánh sáng tương lai!

Thắng lợi ngay phía trước, xông lên!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện