(Quyển 1) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Chương 21: Ta, Linh Quỳnh, thu tiền(21)



Editor: Tuyết Hạ Bình Chi

Thẩm Tần Xuyên không biết cây gân nào không đúng, ngày thứ hai vậy mà tìm tới cửa.

Sáng sớm đi ra ngoài liền đụng vào Thẩm Tần Xuyên, Linh Quỳnh cũng rất cạn lời.

Nói đừng đến quấn lấy nàng, làm sao lại nghe không hiểu chứ?

"Ngươi làm sao còn ở nơi này?" Đối với nơi này, Thẩm Tần Xuyên rất là phản cảm.

Trong tay nàng thiếu tiền sao?

Cần ở loại chỗ này sao?

Linh Quỳnh nhún vai, "Thẩm tiên sinh, ta ở trên trời cũng là tự do của ta, không mượn ngươi xen vào a."

"......"

Thẩm Tần Xuyên rõ ràng cũng không muốn cùng Linh Quỳnh nói dóc, "Ta và ngươi nói chuyện, ngươi cân nhắc như thế nào?"

Linh Quỳnh: "Giúp ngươi lừa bà nội ngươi sao?"

Thẩm Tần Xuyên: "Ngươi yên tâm, mỗi tháng chỉ có thể có mấy lần cần ngươi phối hợp cùng ta."

Linh Quỳnh thở dài: "Không phải ta không muốn giúp ngươi a."

Thẩm Tần Xuyên: "???"

Linh Quỳnh nhịn đau cự tuyệt, "Là ta thiện lương, không đành lòng lừa gạt người già, cho nên Thẩm tiên sinh hay là tìm người khác a."

Nàng còn muốn cùng người giấy yêu đương, chân đứng hai thuyền rồi lật hết làm sao bây giờ?

Qua ải hoàn mỹ mới là mục tiêu của nàng.

NPC nhiều như vậy, ai không phải hố, nam chính tuy là cái hố tốt hơn nhưng đem chính mình nhảy vào hố cũng không tốt nha.

Mi tâm Thẩm Tần Xuyên nhảy lên, "Ngươi cho rằng ta không muốn tìm người khác? Bà nội chỉ nhận ngươi, ngươi có cái gì yêu cầu cứ việc nói."

Linh Quỳnh: "Không phải nguyên nhân này."

Thẩm Tần Xuyên: "Vậy là nguyên nhân gì?"

"Ân......"

"Tô tiểu thư."

Lục Văn Từ từ trong lầu đi ra, hắn đeo khẩu trang che kín mặt, sau khi đi ra mới nhìn rõ Thẩm Tần Xuyên, lập tức cứng đờ tại chỗ, không biết nên đi đến hay không.

Linh Quỳnh quay ngược trở lại, một tay kéo cánh tay Lục Văn Từ, nâng lên khuôn mặt nhỏ, nhìn Thẩm Tần Xuyên nói: "Đây chính là nguyên nhân."

Thẩm Tần Xuyên: "???"

Lục Văn Từ: "......"

Lục Văn Từ theo bản năng nhìn về phía Thẩm Tần Xuyên.

Đây chính là vị hôn phu cũ của nàng?

So với ảnh chụp, người thật nhìn qua đẹp trai hơn một chút, xem xét chính là loại quý công tử nhà giàu đi ra ngoài , giơ tay nhấc chân đều lộ ra quý khí.

Đáy lòng Lục Văn Từ tự dưng sinh ra một chút tự ti.

Linh Quỳnh hướng Thẩm Tần Xuyên mỉm cười: "Phiền phức Thẩm tiên sinh đừng quấn lấy ta, chúng ta thật sự không thích hợp."

Thẩm Tần Xuyên: "......"

Thẩm Tần Xuyên: "???"

Ai muốn cùng ngươi phù hợp?

Linh Quỳnh kéo Lục Văn Từ rời đi, Thẩm Tần Xuyên bị câu 'Chúng ta không thích hợp' làm cho đơ luôn, nửa ngày không có lấy lại tinh thần.

Thẳng đến khi trợ lý gọi hắn, Thẩm Tần Xuyên trầm mặt ngồi trên xe, "Tra một chút nam nhân vừa rồi là ai."

Trợ lý bị áp suất thấp trên người Thẩm Tần Xuyên ép tới thở mạnh cũng không dám, vội vàng đáp ứng.

Trợ lý không dám trì hoãn chuyện này, rất nhanh liền đem tư liệu của Lục Văn Từ đưa đến tay hắn.

Thẩm Tần Xuyên xem xong tư liệu, sắc mặt càng ngày càng trầm xuống.

Phu nhân Thẩm gia không làm, chạy tới cùng một tiểu minh tinh vô danh như vậy xen lẫn cùng một chỗ......

Nàng là đầu óc có bệnh sao?

"Tiểu minh tinh này rất đẹp a." Bạn  cầm ảnh chụp đặt ở trước mặt Thẩm Tần Xuyên so sánh, "So với ngươi cũng không kém, chậc chậc, tướng mạo này tuyệt thật."

"Lăn!" Thẩm Tần Xuyên đưa tay giựt lại tấm ảnh trên tay người bạn kia xuống.

"Ngươi làm cái gì vậy." Bạn hắn tiến đến trước mặt hắn, "Ngươi lại không thích Tô Miểu Miểu, làm gì tức giận như vậy?"

Thẩm Tần Xuyên: "......"

Bạn bè nháy mắt ra hiệu với hắn, "Ngươi không phải là thích nàng a?"

"Thích nàng?" Thẩm Tần Xuyên lúc này vẫn phủ nhận, "Đời này đều không có khả năng."

"Vậy ngươi tức cái gì, cho dù nàng cùng tên ăn mày ở cùng nhau cũng không có quan hệ gì với ngươi nha."

Thẩm Tần Xuyên: "Nàng ngay trước mặt của nhiều người như vậy từ hôn, bây giờ cùng một người như vậy ở cùng một chỗ, cho ai mất mặt?"

Hắn -Thẩm Tần Xuyên vẫn chưa bằng một cái tiểu minh tinh mười tám tuyến?

"Vậy ngươi còn tìm nàng nhờ giúp đỡ sao?"

Khuôn mặt tuấn tú của Thẩm Tần Xuyên âm trầm nói , "A, nàng tự sa đọa, ta tìm nàng làm gì!"

Bạn hắn: "......"

Bạn hắn cũng lắc đầu thở dài.

......

Lục Văn Từ quay xong cái bộ phim kia, liền chờ thời gian phát sóng.

Trong lúc đó Trần Phương Xuyên cũng không an bài cho hắn công việc khác, dù sao không có danh khí gì, cũng không phải có tài nguyên đặc biệt nhiều.

Đợi đến khi《 Thịnh Thế Thiên Hạ 》 phát sóng, Lục Văn Từ đột nhiên bạo nổ , fan club trong vòng một đêm thành lập.

Nhân vật của Lục Văn Từ rất sáng chói, mặc kệ là thiết lập nhân vật, hay là kỹ năng diễn xuất  của Lục Văn Từ, đều rất được lòng người xem.

Tăng thêm tướng mạo của hắn, không hỏa là trái với ý trời.

Trần Phương Xuyên lúc trước cũng đã nói, chỉ cần hắn diễn xuất thật tốt, hỏa là vấn đề thời gian.

Bản thân Lục Văn Từ lại cảm thấy mê mang.

Hắn bị chèn ép quá lâu, đã quên đi ưu thế của mình.

Cho nên đột nhiên lửa cháy tới, chính Lục Văn Từ cũng thật không dám tin tưởng.

Bộ phim nổi như cồn, công việc Lục Văn Từ liền nhiều lên, bị Trần Phương Xuyên mang theo chạy khắp nơi, thời gian trở về đều giảm bớt.

......

Linh Quỳnh rúc ở trong phòng xem phim, trong tay ôm trái dưa hấu, đào lấy phần giữa ăn.

Lục Văn Từ thật vất vả trở về một chuyến, đi vào đã nhìn thấy bộ dạng này của nàng, dư quang quét đến phim truyền hình trong máy vi tính, lập tức có chút mất tự nhiên.

Chính thời điểm hắn nhìn đã cảm thấy rất khó chịu, bây giờ nàng còn xem, cái loại cảm giác này thì càng mãnh liệt.

"Ngươi xem cái này làm gì?"

"Phim không phải là cho người ta xem sao , ta vì cái gì không thể xem?" Tốt xấu cũng là nàng nạp cả đống tiền rút thẻ ra, như thế nào cũng phải xem một chút!

"......"

Lục Văn Từ quét mắt một vòng màn hình, lúc này là cảnh của hắn cùng nam chính, hắn bởi vì bị vu hãm, bị giam trong đại lao, nam chính đến thăm hắn một màn kia.

Áo tù nhân nhiễm vết bẩn, kiểu tóc lộn xộn, xích sắt gò bó tay chân, ngồi ở trên đất lạnh như băng, ánh mắt u ám nhìn qua song sắt nhà lao.

Linh Quỳnh đột nhiên đưa dưa hấu cho hắn, "Ta không ăn nữa."

Lục Văn Từ ánh mắt từ trên màn hình dời đi, nhìn quả dưa hấu bị nhét vào trong lồng ngực của mình .

Chỉ có ở giữa bị ăn sạch , bên ngoài một miếng cũng không nhúc nhích.

Nàng ăn dưa hấu chỉ ăn ở giữa cái tật xấu này, Lục Văn Từ đã biết trước, cảm thấy lãng phí, tất cả chỗ còn lại cũng là hắn giải quyết.

Linh Quỳnh hậu tri hậu giác hỏi: "Ngươi tại sao trở lại?"

"...... Trần ca cho ta một ngày nghỉ."

Trong khoảng thời gian này quá bận rộn, thân thể của hắn có chút không chịu đựng nổi, vừa vặn hai ngày này có thời gian, liền để hắn nghỉ ngơi một ngày.

Cái đầu nhỏ của Linh Quỳnh gật một chút, bộ dáng thật hài lòng, "A, đãi ngộ vẫn rất tốt"

Lục Văn Từ: "......"

Lục Văn Từ thấy Linh Quỳnh nghiêm túc xem phim, không thể làm cho nàng đừng xem, lại không muốn xem chung, dứt khoát ôm dưa hấu đi ra.

......

Linh Quỳnh xem xong hai tập, cầm điện thoại di động lướt Weibo.

# Liệt Dương ca ca#

Hot search này tại vị trí thứ năm, nhấp vào là toàn bộ đều là ảnh của Lục Văn Từ.

Đủ loại đủ kiểu chụp màn hình, ảnh động, ảnh tĩnh, thêm chữ, không thêm chữ.

Lục Văn Từ ở trong phim 《 Thịnh Thế Thiên Hạ 》, rõ ràng là thiết lập nhân vật tỉnh táo trầm ổn , lại có một cái tên cực kì không hợp —— Hạ Liệt Dương.

[ Vào hố vào hố, đây là tiểu ca ca tuyệt thế gì .]

[ Vốn là chỉ là nhàm chán tùy tiện xem, không nghĩ tới cư nhiên phát hiện cả một bảo tàng!!]

[ Đây là ca ca tuyệt nhất phim, mị sẽ ủng hộ nhiều hơn a.]

[ Kịch bản biết tròn biết méo, toàn viên diễn có thực lực, còn có một ca ca giá trị nhan sắc nghịch thiên gánh, xem bộ phim này không lỗ.]

[ Đột nhiên muốn trở thành fan.]

Linh Quỳnh chọn một chút bình luận liên quan tới Lục Văn Từ nhìn một chút, bây giờ có lẽ toàn là nhan khống, đại bộ phận cũng là vì nhan sắc hắn tới.

Con mắt Linh Quỳnh chuyển 2 vòng, mở trang chủ ra, xem sổ hướng dẫn.

Hình ảnh thẻ bài Liệt Dương (*) quả nhiên đã thay đổi ——

* Liệt Dương lúc trước Chi dịch là ánh sáng hy vọng nhưng mà không phải, là tên nhân vật trong phim của Lục Văn Từ, mà giờ ta không nhớ ở chương nào để sửa, các nàng thông cảm.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện