Quái Đàm Radio

Chương 50: 50: Suy Đoán Không Thể Nghiệm Chứng 1




Thay vì nói mấy người Ngụy Nhiên, Cao Kiệt… cảm thấy tiếc hận cho Lý Ngôn, thì chẳng bằng nói là họ đang cảm thấy lo lắng cho số phận của mình, đã không còn kinh nghiệm của Lý Ngôn, bọn họ phải vượt qua nguy hiểm trùng trùng kế tiếp như thế nào đây.

Mà Bạch m thì cắn chặt môi, sắc mặt trắng bệch, hình như đang cố gắng tự hỏi xem có cách nào để phá giải không.

Khi cái kéo lớn đầm đìa máu kia xuất hiện, Lý Ngôn đột nhiên nhận ra dường như có một loại sức mạnh kỳ quái nào đó khống chế mình, bản thân thế mà hoàn toàn không thể nhúc nhích được tí gì, chỉ có thể đứng trân ra nhìn cái kéo kinh khủng đó xẹt ngang về phía cổ mình.

Nhưng vào đúng lúc này, đột nhiên có một âm thanh vang lên từ đằng sau.

“Từ đã!”Quay đầu lại một cách khó khăn, Lý Ngôn thấy hơi khó tin nhìn sang, thì thấy một người đang đi về phía mình.

Chính là người mới Trần Mặc kia.

Tôi đã tiêu đời rồi, cậu còn tới đây tìm chết làm cái gì.

Tuy Lý Ngôn không nói gì cả, nhưng vẻ mặt tuyệt vọng đã nói lên những lời này, mà nhân viên công tác bên cạnh thì dừng động tác cắt đầu Lý Ngôn, khóe miệng vẫn giữ nguyên nụ cười âm trầm, tràn đầy quỷ khí nhìn về phía Trần Mặc.


“Ban nãy, mi nói gì?”“Xin đợi một lát, nghe tôi nói hết lời.

” Dưới sự áp bách mạnh mẽ của lệ quỷ, Trần Mặc cảm thấy mình cũng thấy hít thở khó khăn, có điều anh vẫn kiên trì đi tới không để lộ ra vẻ mặt e sợ.

“Được thôi, để ta nghe coi mi nói gì.

”“Nếu như mi không thể nói ra lí do khiến ta tin phục, vậy thì mi sẽ phải thay hắn chết đi.

”Nhân viên công tác nói những lời này mà không có biểu cảm gì cả, cũng khiến cho sắc mặt của Trần Mặc không tự chủ được thay đổi.

Giao tiếp với lệ quỷ, quả nhiên là mỗi phút mỗi giây đều tràn đầy nguy hiểm! Ban nãy anh chỉ thay Lý Ngôn nói một câu thôi, mà sát khí của lệ quả thế mà lại tức khắc dời tới trên người mình luôn!Lý Ngôn bên cạnh cũng nghiêm mặt trắng bệch, nhìn chăm chăm vào Trần Mặc.

Anh cũng muốn biết, Trần Mặc đến cùng là muốn làm gì.

Dưới cái nhìn chăm chú của một người một quỷ, Tràn Mặc thò tay vào túi áo, rồi lấy ra một tờ giấy nhỏ.

Không sai, nó đúng là tấm vé vào cửa đặc biệt tên là “vé mời”.

“Ngại quá.

Chúng tôi cũng không phải là du khách thông thường mà là đoàn đội được công viên chủ đề mời tới, đến đây để khảo sát.

Năm người sau lưng tôi đều là người đồng hành cùng lần này.

Thời gian của chúng tôi có hạn, nếu như bởi vì bị trì hoãn ở đây mà không thể hoàn thành lần khảo sát này, e rằng anh phải gánh trách nhiệm đó đấy.

”Ngay chớp mắt tiếp theo, không khí dường như là đọng lại.

Sau vài giây đồng hồ chờ đợi mà dày vò vô cùng, cái kéo lớn trong tay nhân viên công tác lại đột nhiên biết mất, trên khuôn mặt quỷ khí âm trầm kia cũng dần dần khôi phục lại bình thường.


“Thì ra là vậy, sao anh không nói sớm chứ.

Là tôi đã hiểu lầm các anh rồi, nếu có vé mời khách quý, vậy thì mọi người tiến vào chơi đi.

”Như là tự lẩm bẩm, tên nhân viên đó lập tức xoay người với vẻ mặt tự nhiên, mở ra một lối đi đặc biệt khác ở bên cạnh.

“Gần đây có không ít du khách không tuân thủ trật tự, thế nên ban nãy tôi mới hiểu lầm các anh, xin hãy bỏ qua cho ha.

”“Không sao, không sao…” Trần Mặc và Lý Ngôn nhìn nhau, đều trả là mà lòng còn đầy sợ hãi.

“Phù…”Thở ra một hơi, mãi cho tới lúc này Trần Mặc mới phát hiện, phía sau lưng mình gần như toàn là mồ hôi lạnh.

Hành vi vừa rồi của mình đúng là gần như tìm đường chết.

”“Cậu…”Lý Ngôn vẫn chưa nói xong thì đã bị Trần Mặc cắt đứt.

“Không cần phải cảm ơn tôi, tôi làm vậy cũng là vì bản thân cả, cho dù không cứu anh tôi cũng phải thử xem có thể sử dụng tấm vé đặc biệt này để chen hàng không, bằng không nếu không hoàn thành nhiệm vụ được, kết quả của mọi người đều như nhau cả.

”“Bất kể nói thế nào, dù sao cũng là cậu đã cứu tôi một mạng, nếu có cơ hội tôi sẽ báo đáp cậu.

” Lý Ngôn vẫn kiên trì nói hết lời.


Mà khi đoàn người đi vào vòng xoay ngựa gỗ bằng lối đi đặc biệt, quả nhiên là không bị lệ quỷ công kích.

Chúng nó chỉ im lìm đứng xếp hàm, nhìn mọi chuyện với vẻ quỷ khí âm trầm.

“Phù… cũng nhờ Trần Mặc đã đổi lấy tấm vé đặc biệt này, bằng không lúc này chúng ta đều xong rồi.

”Đi qua lối đi đặc biệt, Cao Kiệt vỗ ngực, thở phào nhẹ nhõm mà lòng còn đầy sợ hãi.

Trần Mặc không nói tiếp, lúc này trong lòng anh lại đang nghĩ đến một chuyện khác.

May ma yêu cầu của câu chuyện này đối với người tham dự cũng không hà khắc lắm.

Bay nãy anh chỉ sử dụng một tấm vé vào cửa đặc biệt, mà có thể ung dung thuyết phục nhân viên quỷ hồn trông coi vòng xoay ngựa gỗ này, ngầm cho phép sáu người cùng nhau tiến vào lối đi đặc biệt.

.



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện