Quái Đàm Radio

Chương 1: 1: Hành Khách Trong Đêm Mưa 1




Uỳnh uỳnh ——!Một tia sét khủng khiếp xoẹt qua bầu trời đêm.

Ánh chớp sáng chói giống như lưỡi dao sắc bén phá vỡ tầng mây đen nặng nề, mưa to tầm tã trút xuống thành phố đang ngủ say.Đã quá nửa đêm, khu phố cũ gần như đã bị bao trùm trong màn mưa.

Khắp nơi chỉ còn lại những tiếng lộp độp.Trần Mặc ngồi xổm trước một toà nhà cũ, nhìn chiếc taxi bị cơn mưa to cọ rửa.

Từ giờ đến rạng sáng còn khoảng nửa tiếng, đêm mưa thế này chắc cũng chẳng có mối làm ăn nào nữa đâu.Anh bĩu môi rút bao thuốc lá ra, đang định từ từ châm cho mình một điếu thì chợt nghe thấy một tiếng BỊCH rất lớn từ phía sau toà nhà truyền đến.Nghe như tiếng thứ gì đó bị rơi xuống đất, có vẻ khá là nặng.Tất nhiên là Trần Mặc bị dọa cho giật nảy cả người, điếu thuốc rơi xuống vũng nước đọng dưới chân, tắt ngúm.


Anh quay người về hướng hành lang nhìn quanh một vòng, cảm giác như đã thấy bóng người thoáng qua.Bên trong toà nhà tối đến khiếp người, trên nền xi măng tích đầy rác bẩn.Hình như toà nhà bốn tầng cũ kỹ này đã không có ai ở nữa, thế nên còn nghe thấy cả tiếng mấy con chuột bò sột sột soạt soạt bên trong.Trần Mặc nheo mắt, muốn nhìn rõ tình hình bên trong hơn một chút.

Thế nhưng anh chỉ có thể thông qua hành lang hẹp dài, lờ mờ thấy trước cửa căn phòng nào đó có một vật hình vuông.

Hình như nó đang mở nắp, quay vào phía trong phòng.Việc này cũng không tính là gì, chẳng qua mặt đất bên cạnh món đồ kia có hai luồng ánh sáng rất chi là quỷ dị, mang đến cho người ta cảm giác ngột ngạt mơ hồ.“Có ai không?”Trần Mặc thò đầu vào trong rống lên một câu, đáp lại chỉ có âm thanh của bản thân vọng về.Anh đi vào hành lang.

Sau lưng thỉnh thoảng lại có cơn gió lạnh mang theo nước mưa thổi tới, rét buốt tận xương.

Trần Mặc hơi run rẩy mở đèn pin trên di động lên, điển hình của việc sợ thấy bà nhưng không nhịn nổi tò mò.Tầng lầu hoang phế có vẻ trống trải, trên tường có rất nhiều chỗ bị thấm nước.Nước mưa hắt lên món đồ hình vuông kia, phát ra những tiếng tí ta tí tách.Nhịp tim Trần Mặc tăng nhanh, rón ra rón rén tới gần.

Anh nhìn thấy rất rõ: đó là một cái vali màu đen khá lớn, cao cỡ nửa người.Tiếng động lúc nãy anh nghe thấy hình như là do cái vali này bị ném xuống thì phải?Vali để mở, bên trong có mùi như gỉ sắt.Trần Mặc ngồi xổm xuống, duỗi tay sờ sờ vào bên trong.


Cảm giác sền sệt làm anh cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, lật tay nhìn thử thì thấy là… máu!Chính là cái mùi này!Anh vội vàng lui về phía sau vài bước.Lúc này Trần Mặc mới phát hiện trên mặt đất cũng có vết máu nhỏ giọt, kéo dài vào tận sâu trong phòng.

Anh nâng di động lên, soi theo vết máu nhưng tiếc là sáng chỉ lập loè lên vài cái rồi tối sầm xuống.“Rõ ràng là vừa nãy vẫn còn kha khá pin cơ mà.”Trần Mặc nhìn quanh bốn phía, bấm nút khởi động mấy lần.

Di động giống như đã báo ngủm, chả phát ra được tí ánh sáng nào.Cảm giác đè nén ngột ngạt kia lại đến nữa rồi!Làm như nó ở ngay phía sau lưng anh nhưng lại chậm chạp không gây ra động tĩnh gì.Hơi nước lờ mờ, hình như hai luồng ánh sáng trong hành lang đã tối bớt.

Đứng ở bên ngoài có thể loáng thoáng nhìn thấy cảnh tượng trong phòng.Hình như có thứ gì đó bị vứt lăn lóc trên mặt đất.Tuy di động đã hết pin nhưng trên người có mang theo bật lửa, Trần Mặc vừa thò tay vào túi áo vừa từ từ bước vào trong phòng.Xoẹt xoẹt!Lại có một tia chớp sáng chói xoẹt qua phía trước cửa sổ.Trần Mạc có thể lờ mờ nhìn thấy chỗ sâu trong phòng có không ít đồ vật bị vứt toán loạn.

Thế nhưng ngay sau đó, thế giới lại một lần nữa chìm vào bóng tối.Bật lửa vang lên một tiếng ‘Tách!’.Ngọn lửa nhỏ bùng lên, chiếu sáng được phạm vi khoảng mấy mét xung quanh.


Cuối cùng Trần Mặc cũng thấy rõ thứ lăn trên mặt đất.Đó đúng là một cái đầu của phụ nữ!Đôi mắt trên đó còn đang mở lớn, trợn trừng nhìn thẳng về phía Trần Mặc.

Khóe miệng khẽ nhếch, biểu cảm vặn vẹo giống như còn giữ lại hết những thống khổ khi còn sống.Không chỉ có thế thôi đâu!Bên trong căn phòng, mảnh vụn tay chân còn vương vãi khắp nơi, kéo dài đến tận gần chiếc vali.

Mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi Trần Mặc.Sột soạt! Loẹt xoẹt!Đột nhiên, có tiếng thứ gì đó đang chuyển động truyền đến từ phía sau Trần Mặc.Cái đầu của người phụ nữ vốn đang nằm lăn lóc trên mặt đất, không biết từ khi nào đã xoay một vòng, lại một lần nữa đập vào tầm mắt Trần Mặc, khóe miệng hơi hơi cong lên.Hình như cô ta… ĐANG CƯỜI!!!“Á aaa!”Trần Mặc ném bật lửa trong tay xuống, không buồn quay đầu lại mà chạy thẳng ra ngoài hành lang.Anh vừa nhìn thấy cái gì vậy trời? Hiện trường giết người chặt xác à?.



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện