Nữ Nhân Bất Phôi

Chương 12



Gót chân vì ma sát nên đã phồng rộp lên, mắt cá chân thì sưng đỏ rất nhỏ, hẳn là chỉ bị thương nhẹ. Ngón tay Đan Vân Sơ vừa chạm đến chỗ sưng tấy thì Diệp Tuyền Vũ đã thét lên: "Đau quá!"
"Đáng đời!" Đan Vân Sơ miệng thật là không buông tha người.
Diệp Tuyền Vũ muốn rút chân lại, tự mình sống chết thế nào không cần Đan Vân Sơ quản.
"Được rồi, cô có thể an phận một chút không?" Đan Vân Sơ nắm lấy bàn chân muốn rút lại của Diệp Tuyền Vũ, tức giận nói, bất quá động tác trên tay so với miệng ôn nhu hơn rất nhiều, Đan Vân Sơ ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa chỗ sưng đỏ, nhè nhẹ xoa bóp, động tác phi thường dịu dàng.
Diệp Tuyền Vũ nhìn Đan Vân Sơ đang ngồi chồm hổm bên cạnh, trong lòng có chút phức tạp, Đan Vân Sơ thực sự thay đổi, tuy rằng miệng vẫn là cay độc, luôn khiến người ta tức giận, thế nhưng cảm giác lại không giống vớilúc trước.
Diệp Tuyền Vũ cảm giác đau đớn trên chân cũng giảm bớt rất nhiều, trong lòng ủy khuất cũng tiêu tan hơn phân nửa, Đan Vân Sơ kỳ thực cũng có thể rất ôn nhu, Diệp Tuyền Vũ nhìn Đan Vân Sơ mê mẩn nghĩ đến.
"Còn đau không?" Đan Vân Sơ xoa nhẹ hồi lâu, ngẩng đầu hỏi, có chút ngạc nhiên trước ánh nhìn của tiểu công chúa dành cho mình, lại có một chút cảm xúc không rõ gọi là gì.
"Vẫn còn!" Diệp Tuyền Vũ thực ra đã tốt hơn rất nhiều, nhưng nhìn tư thế của Đan Vân Sơ hiện tại, đột nhiên cảm thấy được, Đan Vân Sơ thật đúng là rất ít khi đối với mình tốt như vậy, tất nhiên không thể lãng phí.
Thực đúng là quen được cưng chiều, Đan Vân Sơ thầm nghĩ, loại vết thương này, mình không phải là chưa từng gặp qua, lúc đầu đúng là cực kỳ đau nhưng nháy mắt cũng sẽ không còn đau nữa, hơn nữa nghỉ ngơi lâu như vậy, cũng nên tốt hơn nhiều mới phải, lại còn được mình phục vụ lâu như vậy nữa mà, Đan Vân Sơ đành phải chịu phận bất hạnh tiếp tục xoa bóp, kỳ thật trong lòng vẫn là có một chút bất mãn.
"Nếu như trước đây, cô đã sớm quăng tôi chạy mất." Diệp Tuyền Vũ đột nhiên nói.
Đan Vân Sơ nghe vậy, thình lình hiếu kỳ hình tượng của mình trước kia trong lòng Diệp Tuyền Vũ là như thế nào? Bất quá phỏng chừng cũng không phải là tốt đẹp.
"Tôi trước đây là người như thế nào?" Đan Vân Sơ thuận miệng hỏi.
"Vì tư lợi, coi mình là trung tâm, vô tâm vô phế, bạc tình bạc nghĩa, chanh chua, tham muốn hư vinh, còn có cái gì tựa như..." Diệp Tuyền Vũ đột nhiên cảm thấy bao nhiêu uất ức trước đây phải chịu trên người Đan Vân Sơ cuối cùng cũng có thể rửa sạch.
Mặc dù Đan Vân Sơ không phủ nhận, thế nhưng tự mình nói, so với người khác nói chính là không giống, nghe tới vẫn là rất chói tai, nói vậy cảm nhận của tiểu công chúa hiện tại chính là đang nghĩ mình rất lương thiện sao? Đan Vân Sơ có chút không vui, động tác trong tay liền tăng thêm lực.
"Đau!" Diệp Tuyền Vũ chỉ biết Đan Vân sơ thật là lòng dạ hẹp hòi, mới nói có 2 câu đã trở mặt, rõ ràng là chính cô ta muốn hỏi, quả là không độ lượng.
"Được rồi, không sai lắm." Đan Vân Sơ cảm thấy quả thật mình đã trở nên lương thiện hơn trước rất nhiều, nhìn hình ảnh cọp mẹ vốn vô cùng cường hãn giờ lại khóc lóc hệt như kẻ đáng thương kia, thật giống như sự chênh lệch giữa độ rộng của sông và biển, không thể nào chịu nổi. Cô vẫn cảm thấy thích tiểu công chúa luôn giương nanh múa vuốt như bình thường hơn.
"Còn đau a..." Diệp Tuyền Vũ còn muốn Đan Vân Sơ tiếp tục phục vụ.
"Tiểu công chúa đừng có mà giả đò, chỉ là hơi sưng một chút, cũng không phải tàn phế, mà dù có tàn phế, cũng là đáng đời cô." Vừa rồi còn có thể quở trách mình, đã nói lên tiểu công chúa hiện tại đã phục hồi sức lực.
"Cô thật ác độc, miệng cô vì cái gì luôn luôn độc như thế hả?" Tiểu công chúa chính là tiểu công chúa, mới khôi phục lại một chút, lại bắt đầu khoẻ như vâm cùng Đan Vân Sơ đấu.
"Cô và người vừa khóc đến đáng thương khi nãy là cùng một người sao?" Đan Vân Sơ hỏi lại, Diệp Tuyền Vũ tranh cãi trước giờ đại đa số đều là thua thiệt, cũng không biết học thông minh lên một chút.
Diệp Tuyền Vũ không biết nói gì trừng mắt liếc Đan Vân Sơ một cái, khóc như vậy thật là chuyện mất mặt, Đan Vân Sơ còn cố ý nói ra, Đan Vân Sơ thật đáng ghét, sao lại có loại người đáng ghét như thế, nếu không vì cô ấy, mình thế nào lại khóc, nói đến cùng vẫn chính là Đan Vân Sơ không tốt.
Chắc hẳn là tiểu công chúa hối hận đến ruột xanh mét, khóc trước mặt mình, sau này sẽ thường xuyên bị mình lấy ra cười nhạo, với một tiểu công chúa tính tình hiếu thắng, sau này cãi nhau, cô ấy vĩnh viễn sẽ không xoay mình được, nghĩ tới đây, Đan Vân Sơ khóe miệng giương lên, ẩn chứa nụ cười thản nhiên, giờ phút này diễn cảm thực giống nữ vương. Thế nhưng dáng vẻ tươi cười chỉ duy trì trong chốc lát, Đan Vân Sơ lại khẽ nhíu mày, cô sao lại nghĩ đến hai từ sau này chứ? Cô và Diệp Tuyền Vũ sau này sẽ không cùng xuất hiện mới phải.
"Cởi luôn chiếc giày bên phải ra." Đan Vân Sơ không có bất kỳ cảm xúc nói.
"Để làm gì?" Diệp Tuyền Vũ khó hiểu hỏi.
"Kêu cô cởi thì cứ cởi là được." Đan Vân Sơ ngữ khí có chút không kiên nhẫn.
Diệp Tuyền Vũ không tình nguyện đem giày cao gót tháo ra.
Lúc này Đan Vân Sơ cũng cởi đôi giày thể thao của mình ra, Diệp Tuyền Vũ đột nhiên ý thức được Đan Vân Sơ là muốn đổi giày, trong lòng không khỏi kinh ngạc, Đan Vân Sơ chưa bao giờ là người biết chăm sóc người khác chu đáo như thế, giờ khắc này trong lòng Diệp Tuyền Vũ dâng lên một cảm giác ấm áp khó hiểu.
"Này, cô không cần phải cảm động như thế, tôi chỉ là không hi vọng đến khi trời tối vẫn không đến được nhà, ánh mắt của cô thật làm tôi sợ hãi mà nổi hết cả da gà lên rồi a!" Kỳ thực lời nói của Đan Vân Sơ có cảm giác như là giấu đầu lòi đuôi, nhưng khi nói ra, chính là thực vô sỉ, quả nhiên phút giây cảm động của Diệp Tuyền Vũ liền tan biến không còn dấu vết, còn mơ hồ khiến Tuyền Vũ tức giận, cô vừa rồi còn ngại mình liên lụy Đan Vân Sơ.
Cũng may Đan Vân Sơ cùng Diệp Tuyền Vũ chiều cao tương đương nhau, giày mỗi người, đối phương đều có thể mang. Đan Vân Sơ so với Diệp Tuyền Vũ cao hơn 2cm, đây là một trong những nguyên nhân khiến Diệp Tuyền Vũ trước mắt Đan Vân Sơ nhất định phải mang giày cao gót, vốn ban đầu kỳ thực so với Đan Vân Sơ đã là yếu thế hơn, lại còn thấp hơn 2cm, nên khí thế liền càng yếu đi. Giống như trước, Đan Vân Sơ nếu mang đôi giày cao 8 ly, Diệp Tuyền Vũ phải mang 10 ly, Diệp Tuyền Vũ ngây thơ như thế này, Đan Vân Sơ luôn là không biết. Thậm chí chuyện Diệp Tuyền Vũ thấp hơn mình, trước đây Đan Vân Sơ hoàn toàn không hay biết, tuy rằng hiện tại thì đã biết rồi.
Giày cao gót của Diệp Tuyền Vũ cao khoảng 7 ly, không coi là quá cao, nhưng cũng không phải là thấp, còn hơn phân nửa đoạn đường, Đan Vân Sơ cảm giác da đầu bắt đầu tê cứng.
Chứng kiến Đan Vân Sơ biểu tình sống dở chết dở, nếu việc đổi giày ủy khuất như thế, vậy hà cớ gì phải đổi chứ?
"Cô không tình nguyện thì có thể đổi trở lại a!" Diệp Tuyền Vũ không cần Đan Vân Sơ bởi vì thương hại mình mà đổi giày.
"Quên đi, tôi cũng không như cô từ bé được nuông chiều!" Đan Vân Sơ trừng mắt, tiểu công chúa ngoại trừ cậy mạnh phô trương, thì còn biết cái gì?
Diệp Tuyền Vũ chân bị thương, Đan Vân Sơ thì mang giày cao gót, cho nên 2 người đi một chút lại nghỉ một chút, hầu như cứ 10' thì dừng một lần. Vốn lộ trình chỉ 1 tiếng, bây giờ đã là 3 tiếng, vốn nghĩ có thể kịp về nhà ăn cơm trưa, hiện tại đã biến thành ăn cơm chiều.
"Đan Vân Sơ, nhà cô thế nào lại xa như vậy?" Tiểu công chúa kỳ thật cực kỳ hối hận, khi không lại theo tới đây, quả thực muốn lấy mạng a, từ nhỏ đến lớn chưa từng đi bộ lâu như vậy, tựa hồ vĩnh viễn cũng không đến được cuối đường.
"Vốn không xa như vậy, nhưng "nhờ" cô nên mới trở thành xa như thế." Bất quá Đan Vân Sơ không có ý định nói cho Diệp Tuyền Vũ biết, kỳ thực đã sắp đến nhà, bởi vì đã thấy thềm đá, đi hết bậcthang đá bên dưới là đã đến nhà.
"Đan Vân Sơ, cô tâm địa so với kim còn nhỏ hơn!" Diệp Tuyền Vũ một mực tranh cãi, hơn nữa chân đã không bước nổi, khí thế phi thường yếu đi.
Đan Vân Sơ biết Diệp Tuyền Vũ trong lòng cũng đang khó chịu, tạm thời buông tha cô ấy một lần, không cãi lại, quan trọng là đã gần đến nơi, tâm tình bị người nào đó phá hư chuyện về nhà cũng vì thế mà khá hơn nhiều.
Diệp Tuyền Vũ nhìn thấy một con vật xuất hiện, tiếp đó rốt cuộc cũng nhìn thấy người, Diệp Tuyền Vũ trong lòng vô cùng phấn khích.
"Đan Vân Sơ, có phải là sắp đến không?" Diệp Tuyền Vũ có chút hưng phấn hỏi.
"Ân." Đan Vân Sơ gật đầu, tiểu công chúa sợ là từ nhỏ đến lớn chưa từng nếm qua khổ cực thế này, Diệp Tuyền Vũ không cần nói cũng biết là đang rất vui sướng, liền lan sang Đan Vân Sơ, nhãn thần Đan Vân Sơ theo đó cũng trở nên nhu hòa rất nhiều.
Diệp Tuyền Vũ nhìn thấy các căn nhà gỗ nhỏ rải rác khắp nơi, dĩ nhiên tất cả đều là gỗ, thoạt nhìn có một cảm giác rất khác.
"Ở đây toàn là nhà gỗ sao?" Diệp Tuyền Vũ hiếu kỳ hỏi, nơi này mang đến cho Diệp Tuyền Vũ cảm giác thật yên bình.
"Có vài căn vách tường chỉ dùng những tảng đá xây nên." Đan Vân Sơ thuận miệng trả lời, đã nhìn thấy nhà mình ở phía xa.
"Cô là lớn lên ở đây sao?"
"Kỳ thực phần lớn thời gian đều là ở trong trường học, thời gian ở nhà tính ra cũng không quá dài." Bởi vì trường học quá xa nhà, cho nên đều là ở lại ký túc xá của trường.
Lúc này Đan Vân Sơ quẹo vào một con đường nhỏ hơn, hai bên đường rất nhiều cây, thoạt nhìn rất giống như một lối mòn quanh co, cảnh vật ở đây đem đến cho Diệp Tuyền Vũ một cảm giác rất mới lạ.
"Mẹ!" Đan Vân Sơ hướng một phụ nữ trung niên cách đó không xa kêu lên.
Diệp Tuyền Vũ nhìn người phụ nữ phía trước, đột nhiên hiếu kỳ người có thể sinh ra một cô gái như Đan Vân Sơ sẽ trông như thế nào.
Đan mẫu (1) xoay người, thấy bên cạnh Đan Vân Sơ còn có một cô gái trẻ khác, hiển nhiên có chút kinh ngạc, sau đó tinh tế đánh giá Diệp Tuyền Vũ một chút, cái nhìn từ tâm, sẽ không để cho Diệp Tuyền Vũ cảm thấy mất tự nhiên.
Đan mẫu thoạt nhìn thực rất trẻ, cùng Đan Vân Sơ bộ dạng cũng không giống nhau, là một người nhã nhặn ôn hòa, cực kỳ giống tiểu thư khuê các thế gia vọng tộc thời xưa, khí chất này có phần quen thuộc, Diệp Tuyền Vũ đột nhiên nhớ tới cùng Liễu Thấm Tuyết có vài phần tương tự, chớ trách người thường không qua lại với người khác như Đan Vân Sơ lại cùng với Liễu Thấm Tuyết thân thiết như vậy, thì ra là bởi vì bộ dạng giống mẹ Đan Vân Sơ, Diệp Tuyền Vũ trong lòng có vài phần tư vị không được thoải mái nghĩ đến.
Đứa nhỏ này cùng con gái mình đứng chung một chỗ có vài phần đọ sắc, đều làm cho người ta kinh diễm đến có chút bức người, kia dung mạo mười phần được nuông chiều cùng dung mạo mười phần ngạo khí hiểu được liều mạng của con mình, nhưng thậtkì quái, như vậy rõ ràng không thể bù đắp cho nhau, thế nào lại có thểở cùng một chỗ chứ? Mẹ của Đan Vân Sơ có chút khó hiểu, kinh ngạc nhất chính là con gái mình chưa bao giờ dẫn người khác về nhà, bỗng dưng hôm nay lại mang theo một người cùng về.
"Chào dì!" Diệp Tuyền Vũ ngọt ngào kêu lên, tiểu công chúa lễ phép làm cho Đan Vân Sơ có chút kinh ngạc, tiểu công chúa xem ra rấtbiết thất thời, bất quá Đan Vân Sơ đối với Diệp Tuyền Vũ có chút thay đổi.
Đan mẫu rất ôn nhu xoay lại cười, nếu như tự mình đoán không sai, gia thế Diệp Tuyền Vũ không giống như loại giàu có bình thường, con nhà phú quý thế này, hiểu được đúng lúc thu hồi dáng vẻ được nuông chiều, quả rất hiếm thấy.

Chú thích:
(1) Đan mẫu: mẹ của Đan Vân Sơ


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện