Mị Công Khanh

Chương 31: Cầu yêu?



Trong sân viện của Trần Dung.

Bình ẩu một bên vội vàng tiếp đón mọi người, một bên mừng đến mặt mày hớn hở. Vừa rồi bà còn vì lương thực thiếu hụt mà phát sầu, nhưng chỉ một lát đã được bổ sung sung túc. Nhiều bạch túc và vải vóc như thế, đừng nói là trang trí sân, mua bộ đồ mới, ngay cả mua một ngôi nhà bình thường cũng đã đủ rồi.

Nhìn số tài vật này, lại quay đầu nhìn Trần Dung vẫn đang trầm tư, Bình ẩu trực giác cảm thấy nữ lang nhà mình thật sự là thâm trầm khó lường. Khi nàng cầm đoản kiếm xuất môn, trong lòng bà lo sợ bất an, thật không ngờ nữ lang chẳng những bình an vô sự trở lại, còn được trưởng bối trong tộc coi trọng.

Thời gian trôi qua nhanh như chớp.

Đảo mắt, mặt trời lặn xuống núi, đèn rực rỡ được thắp lên.

Được Trần Dung căn dặn, chúng phó chẳng những đóng cửa không ra, còn không gây ra tiếng ồn ào gì, không thể thắp đèn quá sáng, toàn bộ trong sân im lặng tĩnh mịch.

Từ lúc một vòng trăng rằm nhợt nhạt treo trên bầu trời, tiếng sanh nhạc bắt đầu vang lên, âm thanh của tiếng tiêu tiếng đàn tranh giao hòa lẫn nhau, tràn ngập khắp trời đất, thấm nhuần vào thu sầu.

Đứng ở trong sân cũng có thể nghe thấy phía chủ viện có tiếng cười đùa không dứt bên tai.

Yến hội đêm nay, kỳ thật đối với mỗi một tộc nhân Trần thị đều rất quan trọng. Chúng sĩ tộc đến từ phương bắc cần thông qua yến hội này, nói cho các quý tộc thượng lưu ở thành Nam Dương biết, bọn họ đã trở lại.

Nhóm đệ tử trẻ tuổi thì cần thông qua yến hội này thông báo cho mọi người biết, Trần thị còn có một thiếu niên cô nương đợi gả chờ cưới như thế.

Nếu không có trí nhớ ở kiếp trước, Trần Dung sẽ không hề cự tuyệt yến hội này. Chẳng những nàng sẽ không cự tuyệt, còn có thể tận lực phô bày vẻ đẹp, tận lực khiến cho mọi nhân sĩ thượng tầng ở thành Nam Dương đều nhớ rõ mình.

Nghĩ đến đây, Trần Dung buông rủ hai mắt. Nàng dẫm lên lá khô rải trên mặt đất, đi tới rừng cây phía sau sân nhà mình.

Trên bầu trời, một vòng trăng sáng, dưới đất, một bóng người lẻ loi. Người và trăng mãi mãi là hình ảnh đan thoa giao hòa.

Cũng không biết qua bao lâu, Trần Dung nghe thấy phía sau truyền đến tiếng bước chân.

Trong đèn đuốc sáng trưng, vài người bước vào sân viện của nàng. Không đợi Thượng tẩu hỏi, một giọng nói trong trẻo truyền đến: “Trần thị A Dung có ở đây không?”

Tìm ta sao?

A Dung rùng mình.

Thượng tẩu chần chờ, Bình ẩu vội vàng nói: “Nữ lang nhà ta bị bệnh, đang nằm trên giường không dậy nổi.”

Vài người kia nhìn thoáng qua nhau, một người nói: “Vương gia Thất lang ở yến tiệc không thấy nữ lang, vì thế hỏi lang chủ Trần gia. Lang chủ bảo ta đến thỉnh nữ lang tới.”

Dừng một chút, một người đứng ở phía trước kêu lên: “Vương gia Thất lang giống như thần tiên vậy, ngay cả Nam Dương vương cũng không dám thất lễ. Còn thỉnh ẩu đến hỏi nữ lang nhà ngươi. Nếu nàng còn chịu đựng được, thì thu xếp một chút rồi tới gặp Thất lang. Cơ hội này thật sự hiếm có mà.”

Lời này nói ra vô cùng thành khẩn.

Tất nhiên Bình ẩu biết, nếu người này dám nói như vậy, chắc chắn đây là sự thật. Chính như theo lời của hắn, cơ hội này vô cùng hiếm có.

Bất tri bất giác, bà đảo mắt nhìn về phía Trần Dung đứng trong chỗ tối.

Đến khi nhìn một hồi lâu, Bình ẩu cũng không nghe thấy trong đó truyền ra tiếng động gì.

Thầm than một tiếng, Bình ẩu đành giả bộ đi đến bên ngoài tẩm phòng, sau khi cất cao giọng gọi vài tiếng, Bình ẩu nhìn về phía mấy người này nói: “Thất lễ, nữ lang nhà ta xem ra đang ngủ rồi.”

“Thật sự là đáng tiếc.” Hai người đó thi lễ, xoay người bước đi. Đến khi bọn họ xoay người, Bình ẩu mới phát hiện, hai người này mặc phục sức của Lang Gia Vương phủ! Bọn họ đúng là người đi theo bên cạnh Vương gia Thất lang, trách không được nói năng tao nhã, cử chỉ cấp bậc lễ nghĩa mười phần. Trách không được mà!

Trong khoảng thời gian ngắn, theo trực giác Bình ẩu cảm thấy buồn bực, khi nhìn về phía Trần Dung đứng trong bóng đêm, trong ánh mắt có sự thầm oán.

Đèn đuốc vừa dời xa, Trần Dung đã bước ra từ trong bóng đêm, nàng cũng không để ý tới ánh mắt thầm oán của Bình ẩu, nhìn thẳng chỗ chủ điện náo động ồn ào, nói: “Cơ hội này, quả thật hiếm có.”

Trong bóng đêm, hai mắt Trần Dung phát sáng kinh người.

Cũng không biết qua bao lâu, Trần Dung đột nhiên nói: “Ẩu, nếu tại trường hợp này, có nữ lang ở trước mặt mọi người hướng Vương thị Thất lang cầu yêu, mọi người sẽ phản ứng thế nào?”

Bình ẩu ngẩn ra, bà chớp chớp đôi mắt nhỏ, vẻ mặt mơ hồ.

Trần Dung không nhìn về phía bà, nàng cau mày, hai mắt sáng ngời nhìn chằm chằm chủ điện. Sau một lúc lâu, nàng thì thào nói: “Chỉ cần chàng không bác bỏ ta, chỉ cần chàng để lại mặt mũi cho ta……”

Lúc này, Bình ẩu rốt cục hiểu được ý tứ của nàng. Bà vội kêu lên: “Nữ lang, không thể, vạn vạn lần không thể. Sao người có thể xứng đôi với Vương thị Thất lang chứ? Làm như vậy, sẽ chỉ khiến nữ lang trở thành trò cười của người Nam Dương đó!”

Trần Dung rủ hai mắt, sau khi suy nghĩ, nàng đột nhiên xoay người hướng về phía tẩm phòng.

Bình ẩu quen thuộc nhất với tính cách của nàng, vừa thấy nàng như vậy, thì biết nàng đã quyết định. Trong lòng khẩn trương, bà vội vàng đuổi kịp, vừa kéo ống tay áo của Trần Dung, vừa nói một cách gấp gáp: “Nữ lang, không thể mà, không thể đâu. Không phải còn có thúc phụ Trần Thuật sao? Ngài ấy coi trọng người mà, nếu người có việc, ngài ấy sẽ nguyện ý hỗ trợ.”

Trần Dung không quay đầu, chỉ thản nhiên nói: “Thúc ấy sẽ không. Thúc đã tặng cho ta mười xe vải và bạch túc, lại cho vàng lá, cũng đã chịu thiệt rồi. Lấy tính cách của thúc ấy, sẽ không đâu.” Ý tứ của hắn nàng hiểu rõ, chính là chỉ giúp ta một lần thôi. Nếu ngày mai, ngày kia, Nam Dương vương có ý muốn, hoặc trưởng bối khác vẫn giữ vững ý kiến, bản thân sẽ bị buộc đến con đường cùng.

Hiện tại, Vương gia Thất lang ở trước mặt mọi người nhắc tới mình, sự coi trọng của chàng cũng đủ khiến cho Nam Dương vương để ý. Nói không chừng, chỉ cần một câu của Nam Dương vương, bản thân sẽ được nâng tiến vào trong phủ Nam Dương vương ngay trong đêm nay, từ nay về sau, trong thiên hạ sẽ không còn Trần thị A Dung nữa!

Không được, nàng nhất định phải đem mọi biến hóa khống chế trong lòng bàn tay của mình! Kể cả khi chỉ nắm chắc được năm phần!

‘Kẹt’ một tiếng, Trần Dung đẩy mạnh cửa tẩm phòng, sau đó ống tay áo của nàng vung lên, xảo diệu hất tay của Bình ẩu ra.

Đi vào, mất đến một canh giờ.

Một lúc lâu sau, Trần Dung đi ra, vẫn là bộ dạng như thế, có điều nàng đã thay lại bộ hoa phục vàng nhạt và tím nhạt giao nhau đã mặc ban ngày kia.

Tóc dài của nàng vẫn rối tung, dưới chân đi guốc mộc.

Có điểm khác biệt duy nhất so với bàn ngày là, ở bên hông nàng có một thanh đoản kiếm vỏ ngoài hoa mỹ. Khi nàng bước đi, châu ngọc gắn trên vỏ kiếm cùng với ngọc bội bên hông va vào nhau, vô cùng dễ nghe.

Bình ẩu thật không ngờ, nữ lang đi vào một canh giờ, vậy mà không làm gì cả. Bà không khỏi mở to mắt, kinh ngạc nhìn Trần Dung.

Trần Dung đối diện với ánh mắt của Bình ẩu, mỉm cười, cúi hạ thắt lưng, ôm thất huyền cầm lên.

Nàng lướt qua Bình ẩu, guốc mộc gõ trên đất, thản nhiên đi về phía trước. Trong lúc nàng bước đi, tóc đen dài phủ trên vai nàng theo cước bộ mà phiêu đãng. Đuôi tóc lại đong đưa bên dưới theo sự chuyển động của vòng hông. Nhìn bóng dáng của nàng, Bình ẩu không khỏi âm thầm tán thưởng: Dáng người của nữ lang nhà ta thật sự yểu điệu hấp dẫn người khác. Đừng nói là Trần thị, ngay cả toàn bộ thành Nam Dương, cũng rất ít có nữ lang đại gia tộc nào có phong tư xinh đẹp này.

Bà đứng lặng, nhìn thấy Trần Dung đã đi xa, vội vàng bước nhanh đuổi theo. Vừa chạy được vài bước, Bình ẩu nghĩ đến Trần Dung cố chấp như thế, lời mình nói khẳng định nàng sẽ không nghe, không bằng gọi Thượng tẩu cùng đi, vì thế vội vàng quay ngược trở lại nội viện.

Mà lúc này, trong tiếng guốc mộc gõ trên đất, Trần Dung đã đi ra khỏi sân viện nhà mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện