Mạt Thế Trọng Sinh Chi Thiếu Gia

Chương 98



Cảm ơn ý tưởng đi theo Tiêu Táp cùng bảo hộ Bạch Cảnh trong lòng Từ Phong, càng cảm ơn hắn chỉ là nghĩ ở trong lòng mà thôi cũng không có nói ra, nếu để Bạch Cảnh biết được, đây chính là châm chọc hắn tâm nhãn nhỏ hơn người, Từ Phong chỉ sợ trong một đoạn thời gian thật dài trong tương lai sẽ không có ngày lành.

Lý Nhiên là tinh thần dị năng giả, cho dù không dùng dị năng điều tra, thính lực cũng linh mẫn hơn so với người khác, lúc này hai gò má của hắn ửng đỏ, trên mặt là biểu tình xấu hổ, lại nhìn bộ dáng nghiêm túc của Từ Phong, không kìm lòng cảm thán vô tri là phúc, tuy rằng hắn cũng chỉ mười tám tuổi, hiện nay vẫn là một thiếu nam ngây thơ, nhưng ở dưới sự giúp đỡ giáo dục của mạng hiện nay nào còn cái gì không rõ.

Nhìn lại nhìn Ngô Quốc An, lại nhìn đồng hồ, Lý nhiên dù sao tuổi cũng không lớn, da mặt còn rất mỏng, sửa sang lại biểu tình và quần áo, trấn định nói: “Chúng ta vẫn là đi trước đi, thời gian không còn sớm, chúng ta đi kiếm chút đồ ăn, Táp ca và Cảnh thiếu hẳn là cũng chưa có ăn cơm.”

“Đúng, chúng ta đi trước, kiếm chút đồ ăn đến.” Ngô Quốc An vừa nghe lời này vội vàng xoay người bước xuống cầu thang, dồn dập nện bước tựa như đằng sau có quỷ, hoàn toàn quên mất hiện tại vật tư khan hiếm, chút thực vật này bọn họ đi đâu kiếm a.

Đến dưới làu tiểu khu, Ngô Quốc An mới nhẹ nhàng thở ra, hắn hiện tại chỉ hy vọng hai người đang ở trong phòng làm việc không trong sáng không phát hiện hắn trở về, chính là, này có khả năng sao? Hắn trước quá khẩn trương, thanh âm đóng cửa lớn như vậy, là người đều sẽ bị kinh động, Ngô Quốc An khuôn mặt khổ qua, lúc này đều hối đến xanh ruột.

Bạch Cảnh đang có chút động tình, nghe thấy tiếng mở cửa trong lòng căng thẳng, một cước đạp Tiêu Táp xuống giường, trên khuôn mặt tràn ngập sắc tình nổi lên tức giận nhè nhẹ, xấu hổ, hai mắt đẫm sương mù nhìn thế nào cũng thấy mê người: “Trâu ngựa của ngươi trở lại.”

Tiêu Táp không có phòng bị, bị đạp một cái, trong lòng đang có chút tức giận, giương mắt liền thấy thân mình Bạch Cảnh trắng nõn, tốt đẹp hiển thị trước mắt, xương quai xanh tinh xảo, làn da trơn bóng, bộ vị trọng yếu bị chăn che khuất như ẩn như hiện, Tiêu Táp nhìn đến hai mắt tỏa sáng, nhanh chóng hóa lang nhào đến, gắt gao đem người yêu giam cầm trong ngực, nghe thấy tiếng đóng cửa, đắc ý liếc Bạch Cảnh một cái: “Lại đi rồi.” Ý cái câu này là cuối cùng cũng không có người quấy rầy, có thể muốn làm gì thì làm.

Bạch Cảnh nghiêng người né tránh, thân thể trong ngực Tiêu Táp xoay đến xoay đi, không thể không cướp cò súng của nam nhân, , hai người đánh nháo, không chốc lát lại lăn cùng nơi.

Tiêu Táp giở trò với Bạch Cảnh, chạm đến da thịt bóng loáng của người yêu, nhịn không được phát ra tiếng tán thưởng nho nhỏ: “Xúc cảm thật tốt!”

Bạch Cảnh tức giận trừng mắt nhìn hắn một cái: “Phải làm liền làm, nhanh lên!”

Cua đồng. ಥ_ಥ

Tiêu Táp nhẹ nhàng mỉm cười, lại sẽ không đáp ứng hắn nhanh như vậy, ma cọ xát cọ một hồi lâu mới động thân đi vào.

“Ngươi xem, đều ướt.” Cảm giác mình bị kẹp chặt, Tiêu Táp phát ra tiếng thở dài thỏa mãn, thân thể càng thêm dốc sức.

Bạch Cảnh lúc này cũng không biết mình nên buồn hay nên xấu hổ, tuy rằng hắn cũng rất hưởng thụ, nhưng chết tiệt, ai tới nói cho hắn biết, vì cái gì người khác sau khi uống nước suối không gian, không là kích phát dị năng thì chính là thân thể càng thêm cường kiện, mà ngay cả Tiêu Táp sau khi ngâm qua nước suối, dị năng cũng tiến giai theo, nhưng hắn cái chủ nhân này lại không giống, không chỉ làn da càng ngày càng bóng loáng, thân thể cũng ngày càng thủy nhuận, mà ngay cả cái địa phương kia cũng vừa lộng liền ướt, thật giống như chuyên môn vì người tiến vào mà chuẩn bị, quả thực là không còn mặt mũi cho người mà. (trời sinh làm thụ là đây ╮[╯▽╰]╭)

“Ha hả!” Tiêu Táp không đừa hắn nữa, chuyên tâm luật động, chọc giận người yêu bảo bối của hắn, xui xẻo chính là hắn, vì phúc lợi về sau mà suy nghĩ, hắn cảm thấy hiện tại việc cấp bách vẫn là uy bảo bối ăn no vẫn trọng yếu nhất.

Đợi khi ăn chán chê thỏa mãn đã là hai giờ sau, Bạch Cảnh mệt mỏi nằm phịch ở trên giường động cũng không muốn động, Tiêu Táp lại tinh thần mười phần, khóe đuôi lông mày đều lộ ra tia vui vẻ.

Tiêu Táp là một nam nhân tốt, sau khi xong việc biết giúp người yêu thanh lý thân thể, xoay người đang định ôm Bạch Cảnh lên.

“Đừng tới đây.” Bạch Cảnh giận dữ gầm lên, hung hăng trừng Tiêu Táp, áo ngủ cũng không mặc, không biết lấy khí lực từ đâu, nhanh như chớp tiến vào phòng tắm, vội vàng khóa trái cửa, trong lòng oán hận thầm nghĩ, nếu hắn lại để Tiêu Táp giúp hắn thanh lý, hắn chính là heo.

Tiêu Táp vô tội nhìn về cửa phòng tắm, cũng không có kiên trì, hắn biết mình gây sức ép quá đáng với tiểu Cảnh, nhưng hắn đây là không nhịn được a, để một nam nhân huyết khí phương cương trợ giúp người yêu tắm rửa, quỷ mới chịu được!

Lúc Bạch Cảnh từ trong phòng tắm đi ra, Tiêu Táp đã thu dọn xong phòng, thấy Bạch Cảnh đã ăn mặc chỉnh tề, trong lòng Tiêu Táp đầy tiếc nuối, lần thứ hai cảm thán không gian toàn năng của Bạch Cảnh! Náy nếu không có quần áo thì thật tốt a!

Bạch Cảnh mặc kệ y, vừa thấy biểu tình của Tiêu Táp liền biết y nghĩ gì, trải qua ngâm rửa nước suối, tuy rằng hắn đã thoải mái hơn rất nhiều, nhưng điểm này hắn tuyệt đối sẽ không cho Tiêu Táp biết. Lập tức trở lại phòng ngủ, Bạch Cảnh nằm trên giường ngả đầu liền ngủ, hắn hiện tại cần nghỉ ngơi dưỡng sức.

Tiêu Táp sờ sờ cái mũi, thức thời không lại đi trêu chọc người yêu, nhẹ nhàng đắp chăn cho Bạch Cảnh, trên trán hắn hôn một cái chuồn chuồn lướt nước, lúc này mới đi phòng tắm tắm rửa, hoàn mỹ thể hiện thân mật và săn sóc của mình, trong lòng Tiêu Táp rõ ràng chân tướng, tiểu miêu tạc mao thì phải thuận mao, nếu thật khiến Bạch Cảnh dựng lông, hắn sẽ chịu không nổi.

Chỉ khổ cho ba người Ngô Quốc An, Từ Phong và Lý Nhiên ở bên ngoài du đãng vài giờ, nói là đi tìm thức ăn nhưng lúc thấy bánh mỳ và dưa muối quá hạn, Ngô Quốc An liền ủ rũ, tuy rằng thường ngày bọn họ đều ăn những thứ đó, nhưng cái này không thể không nói, Từ Phong và Lý Nhiên không biết, Ngô Quốc An lại rất rõ ràng, Bạch Cảnh vừa ra tay chính là mỳ ăn liền, bánh bích quy và bánh mỳ, tối hôm qua còn có thịt bò và rượu đỏ, mấy thứ này bọn họ làm sao có ý tứ lấy ra.

Chắp vá lung tung, Ngô Quốc An thực ngoan tâm, dùng một ít tích phân và vật tư trên tay đổi thịt và hai túi bánh mỳ ở quán cơm trưa.

“Nha! Mặt trời mọc ở hướng tây, Ngô bái bì(ngô lột da) hôm nay cũng hà phóng một lần.” Từ Phong đối với cái này vạn phần khinh bỉ, nói không rõ là ghen tỵ hay la một ít cảm xúc gì khác.

“Đừng nói bậy, ta biết trước kia có nhiều chỗ đắc tội, nhưng chúng ta tốt xấu cũng tới cùng một chỗ, ta cũng có khó xử của ta, hiện tại Táp ca trở lại, chúng ta nên đồng tâm hiệp lực mới đúng.” Ngô Quốc An bất đắc dĩ thở dài, nếu không phải biết tin tức Táp ca và Bạch Cảnh không ở lại căn cứ K thị, Từ Phong sẽ không chậm trễ tìm tới cửa, so với về sau bị động bị Từ Phong bôi đen ấn tượng về hắn trước mặt Táp ca, còn không bằng hắn mang Từ Phogn đến, khiến Từ Phong thiếu hắn một nhân tình, nếu không hắn mới không cần cố hết sức lấy lòng mà sống.

“Hừ!” Từ Phong khinh thường liếc hắn một cái, không nói thêm gì nữa, hắn và Ngô Quốc An không giống nhau, hắn là dị năng giả lực lượng, trừ bỏ một thân cậy mạnh cái gì cũng không có, Ngô Quốc An là dị năng giả hỏa hệ công kích cường đại, sau khi vào căn cứ K thị liền gia nhập dong binh đoàn Liệp Báo, ngày qua tuy rằng không thể nói là tốt nhưng so với tiểu đội phổ thông được hơn rất nhiều, Từ Phong không thể trách cứ Ngô Quốc An cái gì, dù sao người hướng lên cao, ít nhất Ngô Quốc An không có bỏ đá xuống giếng, chính là vô luận như thế nào hắn từ bỏ tiểu đội đã từng gia nhập là sự thật, trong lòng Từ Phong thủy chung có chút không thoải mái.

“Các người đừng cãi nhau, Hiểu Hiểu kia còn cất giữ một cây lạp xưởng, vẫn luôn luyến tiếc ăn, như thế này, ta đi bắt nó đổi ra, các người xem như thế nào?” Lý Nhiên tuổi còn nhỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn đã từng mượt mà trở nên gầy, vội vàng giảng hòa, hai gò má màu vàng hiển lộ sự thành thục không hợp tuổi.

“Ai, đi thôi.” Từ Phong thở hắt ra thật mạnh, vỗ vỗ bả vai Lý Nhiên: “Đừng đánh chủ ý vào Hiểu Hiểu, hiện tại thời gian không sai biệt lắm, chúng ta trở về xem sao, Táp ca không thiếu mấy thứ này.”

Lý Nhiên hé miệng cười cười, hắn cũng chỉ nói mà thôi, cho dù mẹ của nàng đã chết, hắn như thế nào lại đi đổi với Hiểu Hiểu, nghiêng đầu nhìn Từ Phong: “Làm sao ngươi biết Táp ca không thiếu?”

Từ Phong ha ha cười, trên mặt âm trầm: “Ngươi còn nhỏ không biết, Táp ca có một thân bản lĩnh, nghĩ trước khi mạt thế bùng nổ, anh ngươi cũng cùng theo Táp ca chuẩn bị vật tư.”

Lời nói của Từ Phong đột nhiên dừng lại, biểu tình trên mặt trở nên chua sót: “Tiểu Nhiên.”

Lý Nhiên miễn cưỡng cười: “Không quan hệ, Phong ca, không cần an ủi ta, ta biết anh trai ta nhất định không chết, không có tin tức chính là tin tức tốt nhất”

“Đứa nhỏ này!” Từ Phong có chút xót xa trong lòng, không biết nên vì tiểu Nhiên hiểu chuyện mà vui vẻ hay nên vì hắn kiên trì mà khó chịu, từ khi cùng Lý Lương tách ra đã nửa năm không có tin tức, tình huống lúc ấy loạn như vậy, chung quanh lại có nhiều tang thi như vậy, tỷ lệ còn sống cơ hồ không có, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn kiên định trước mặt, điều này làm cho hắn không thể nào nhẫn tâm nói cho đứa nhỏ này, anh trai của người đã chết.

Tâm tình Ngô Quốc An cũng trầm trọng, thật sự không đành lòng đánh vỡ hy vọng cuối cùng của đứa nhỏ này, tình huống ngay lúc đó hắn cũng biết, Lý Lương có thể nói là vì Lý Nhiên mà chết, khi đó Lý Nhiên còn không có dị năng, thời tiết toàn cầu đột biến, chung quanh là băng thiên tuyết địa, lúc ấy bọn họ chạy trốn tới một xưởng gia công thực phẩm, nguyên tưởng là nơi cứu mạng không nghĩ tới lại là địa ngục.

Khi đó đội ngũ tương đối loạn, còn không có trải qua khảo nghiệm sinh tửm giữa hai bên không có ăn ý, không có tín nhiệm, phản bội tùy ý có thể thấy được, Lý Nhiên là một nam hài thiện tâm, Lý Lương đem hắn bảo hộ thật tốt, chính là hắn chẳng thể nghĩ tới, đội hữu bên cạnh sẽ hạ độc thủ, Lý Lương tuy rằng đem hắn cứu ra, chính mình lại bị hãm vào, cứ việc không thấy Lý Lương bị tang thi cào trúng, nhưng từ đó về sau liền không có bất cứ tin tức gì của hắn, Lý Nhiên cũng trải qua chuyện lần đó mới kích phát dị năng.

“Đi thôi, chúng ta đi nhìn Táp ca, Bạch Cảnh là thiếu gia kinh đô, mặt mũi đại nhân to lớn, có hắn hỗ trợ nói không chừng có thể tìm được tin tức của anh trai ngươi.” Ngô Quốc An an ủi nói, trời biết hắn nói những cái quỷ gì.

Lý Nhiên nghe được trên mặt nở nụ cười rộ lên từ sau khi mạt thế bùng nổ chưa từng xuất hiện qua.

Từ Phong hung hăng trừng mắt nhìn Ngô Quốc An một cái, ánh mắt trừng so với chuông đồng còn to hơn, này nha phóng cái rắm gì đâu.

Ngô Quốc An cố gắng mở to hai mắt trừng lại Từ Phong, có hy vọng so với không có tốt hơn.

Mấy người một đường không nói gì, Từ Phong và Ngô Quốc An nhìn nhau căm tức, Lý Nhiên trẫm sâu vào trong hy vọng tìm được anh trai, sau khi về đến nhà trọ, Ngô Quốc An trước tiên vểnh tai nghe động tĩnh trong phòng, lúc này mới thật cẩn thận mở cửa phòng ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện