Mất - Minh Dã

Chương 37



Beta: Bing.
Chương 37:
"A Trung, sau này không cần tặng đồ cho tôi nữa." Hứa Chiêu Đệ nói với A Trung.
A Trung nghe vậy cứng một cái, có một dự cảm bất thường, mặc dù mỗi lần Hứa Chiêu Đệ đều nói như vậy, nhưng lần này hắn có cảm giác có chút gì đó không giống nhau, giọng nói so với bình thường nghiêm túc hơn nhiều.
"Đều không đáng tiền, chẳng qua là..." A Trung lắp bắp nói.
"Tôi vẫn luôn không hy vọng cậu tặng đồ cho tôi, sau này không cần đưa đến nữa." Hứa Chiêu Đệ nói lại một lần.
"Tôi chỉ là muốn đối tốt với chị." Giọng A Trung thành khẩn nói.
"Ý tốt của cậu tôi hiểu, chẳng qua là thực sự tôi không cần, nhưng tôi vẫn vô cùng cảm ơn cậu." Hứa Chiêu Đệ hết sức áy náy nói, vốn là nàng cũng không muốn nhận đồ A Trung đưa, nhưng là sẽ không giống như bây giờ, cảm thấy vô cùng ghét, nói đến đều do Phương Phương, một mực tẩy não nàng.
"Chiêu Đệ..." A Trung còn muốn nói thêm cái gì, liền bị Thi Vân Dạng đi mua đồ về cắt đứt. Thi Vân Dạng cảm thấy A Trung này một giây cũng không thể buông lỏng, cô cảm thấy hôm nay chợ đêm tương đối đông, đoán chừng A Trung và Hứa Chiêu Đệ đều bận rộn làm ăn, không nghĩ đến mới nửa tiếng đồng hồ, A Trung liền thừa cơ đến tìm Hứa Chiêu Đệ tán tỉnh.
"Chiêu Đệ, em mua cho chị một bộ quần áo." Thi Vân Dạng đưa đồ của mình mua được cho Hứa Chiêu Đệ nhìn.
"Quần áo của tôi đủ mặc, hơn nữa..." hơn nữa phong cách mặc của mình và Thi Vân Dạng không giống nhau, nhìn bộ quần áo này có chút không tiện nghi. Mặc dù Hứa Chiêu Đệ có thói quen dung túng Thi Vân Dạng tiêu tiền, nhưng mơ hồ vẫn nhức nhối, cũng may nàng chỉ đưa cho Thi Vân Dạng thẻ ngân hàng, chứ không phải thẻ tín dụng, không có chuyện tiêu xài quá lố, nếu không chỉ cần ngày ngày lo lắng vượt nguồn, sợ bị Phương Phương cà bạo.
"Những bộ kia nhìn không có gì đẹp, muốn chất lượng không có chất lượng, muốn thưởng thức không có thưởng thức. Cái này cũng không phải đồ hiệu gì lớn, một bộ cũng không bao nhiêu, chỉ hơn 1000 thôi, em thấy vừa có chất lượng vừa đẹp, chị mặc thích hợp, liền mua cho chị." Dù sao nếu cô không giúp Hứa Chiêu Đệ, Hứa Chiêu Đệ khẳng định không dám mua, cô cảm thấy Hứa Chiêu Đệ đối xử với bản thân mình rất không tốt.
"Cô không có mua cho mình sao?" Hứa Chiêu Đệ thấy Thi Vân Dạng mọi chuyện đều đặt bản thân lên đầu tiên, thấy quần áo trong túi cũng chỉ có một bộ, không có bộ khác, nên không hiểu hỏi.
"Mấy ngày trước không phải vừa mới mua sao? Hơn nữa, chị cũng đâu phải có tiền gì, nên tiết kiệm một chút." Lúc ấy Thi Vân Dạng không nghĩ nhiều như vậy, cô thấy bộ quần áo này, thấy thích hợp với Hứa Chiêu Đệ liền mua về. Hôm nay bị Hứa Chiêu Đệ nhắc nhở, mới nhớ đến, loại người lúc nào cũng thấy trong tủ quần áo thiếu đồ như cô mà hôm nay lại không tự mua cho mình cũng không thể hiểu nổi.
"Chị đừng làm ra dáng vẻ gặp quỷ có được không?" Hứa Chiêu Đệ bày ra vẻ mặt không thể tin nhìn Thi Vân Dạng, làm cô khó chịu nói, cái ánh mắt đó là sao, thật giống như bình thường cô ích kỷ, tiêu tiền một mình nhiều lắm vậy. Giờ phút này Hứa Chiêu Đệ không biết Thi Vân Dạng nghĩ như vậy, nếu biết chắc chắn sẽ nghiêm túc gật đầu nói lớn, cô chính là như vậy!
"Cô có muốn đi mua một bộ không?" Mặc dù Hứa Chiêu Đệ cảm thấy sẽ bị tiêu tiền nhiều hơn, nhưng không biết cảm tạ hảo ý của Thi Vân Dạng thế nào, nàng cảm thấy Thi Vân Dạng nên tự mua cho mình cũng được.
"Hứa Chiêu Đệ, em phát hiện một chuyện." Bộ dáng Thi Vân Dạng giống như phát hiện bí mật lớn hướng Hứa Chiêu Đệ nói.
"Cái gì?" Hứa Chiêu Đệ mờ mịt hỏi.
"Có phải chị không quen được người khác đối xử tốt hay không? Nếu như người khác đối với chị tốt, chị sẽ muốn báo đáp ngay, giống như A Trung đối tốt với chị, rõ ràng chị đối với hắn rất vô cảm, nhưng chị không báo đáp được liền tự thôi miên mình có ngày nào đó sẽ tiếp nhận hắn. Sau đó em đối xử tốt với chị, chị cũng không quen, có đúng hay không?" Thi Vân Dạng hỏi.
Hứa Chiêu Đệ trước kia không nghĩ đến vấn đề này, nhưng vừa bị Thi Vân Dạng nói như thế, hình như cũng đúng là như vậy thật.
Thi Vân Dạng thấy Hứa Chiêu Đệ trợn to hai mắt nhìn mình, cũng biết mình nói trúng rồi.
"Chị như vậy không được, nếu có người nào tinh ý liền phát hiện ra điểm này của chị ngay, chị sẽ giống như Tôn Ngộ Không bị Phật Như Lai nắm trong lòng bàn tay, sẽ bị đùa bỡn. Em cảm thấy trên thế gian này không có cái gì đột nhiên tốt, có chuyện đột nhiên tốt, chị nên phải cẩn thận, đối phương khẳng định là có ý đồ. Giống như chị đối tốt với em, em mới đối tốt với chị..." May mắn là tự cô phát hiện ra, đổi lại là tên nam nhân nào đó, tính tình này của Hứa Chiêu Đệ không bị ăn đến sạch mới là lạ. Thi Vân Dạng cũng cảm giác mình cũng sắp thành mẹ của Hứa Chiêu Đệ rồi, thấy Hứa Chiêu Đệ là một tiểu bạch hoa không biết nhân gian hiểm ác thế nào, thật là khiến người khác lo lắng, chỉ sợ ô nhiễm nàng, loại tiểu bạch hoa nhu nhược này chính là loại bị người ta thích giày xéo nhất.
"Lâu ngày sẽ biết được tâm người, lòng người có tốt hay không, chung sống lâu cũng sẽ biết mà." Hứa Chiêu Đệ cảm thấy Thi Vân Dạng quá lo lắng, đối tốt với người, nếu là giả tốt, lâu dài, cũng sẽ phát hiện, nếu thật lâu không phát hiện, đó chính là tốt thực sự. Giả nhất thời rất dễ dàng, giả một đời làm sao có thể dễ dàng như vậy đây? Bất quá Thi Vân Dạng lên tiếng dạy, ngược lại làm cho lòng Hứa Chiêu Đệ ấm áp, thật đúng là đã lâu không ai nhắc nhở nàng.
Phương Phương luôn là một bộ dáng không tim không phổi, dáng vẻ bày ra lại ích kỷ, nhưng cảm giác tốt là đặc biệt chân thật, mặc dù cực kỳ ích kỷ nhưng lại không mang đến cảm giác khiến người khác chán ghét. Hứa Chiêu Đệ thấy Thi Vân Dạng đặc biệt thông minh, đặc biệt lớn mật, một bộ dáng không sợ trời không sợ đất, sống cũng đặc biệt tự mình đứng lên, có lúc Hứa Chiêu Đệ còn có chút hâm mộ Thi Vân Dạng.
"Chị vẫn còn là người tốt, cõi đời này có quá nhiều chuyện xấu, sau này em sẽ trông chừng chị, cũng không để cho chị bị người khác khi dễ." Thi Vân Dạng thề thốt nói, nhưng là giờ phút này cô đại khái không nghĩ tới, người sau này có thể khi dễ được Hứa Chiêu Đệ, cũng chính là cô, không để người khác khi dễ, lại để cho mình khi dễ.
Hứa Chiêu Đệ nghe vậy cười cười, không quá để ý, chẳng qua là cảm thấy lúc này Phương Phương lộ ra hào khí trượng nghĩa đặc biệt, tràn đầy năng lượng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện