Mất - Minh Dã

Chương 11



Beta: Bing.
Chương 11:
Thi Vân Dạng nhìn mặt Hứa Chiêu Đệ, nhìn chăm chú một chút, dùng mỹ phẩm dưỡng da bình thường, còn ngày ngày thức đêm, có thể trẻ như vậy, thực sự là khiến cho người ta hâm mộ đến ganh tỵ. Nhưng là cô cảm giác nếu mình chỉ dùng Tước Linh Sương như vậy hình như là không được, cô luôn cảm thấy gương mặt của cô rất là đắt tiền, đẹp mắt như vậy, Thi Vân Dạng một chút cũng không muốn làm tổn hại.
"Như vậy đi, máy nước nóng có thể tạm thời không mua, mua cho tôi một chút mỹ phẩm dưỡng da tốt hơn." Mặc dù nước lúc lạnh lúc nóng làm người ta khó chịu chết được, nhưng Thi Vân Dạng cũng không thấy đáng sợ bằng chuyện lão hóa, mặc dù nội tâm vẫn chê hộp Tước Linh Sương nhưng vẫn nhận lấy từ trong tay Hứa Chiêu Đệ.
Hứa Chiêu Đệ nhìn về phía Thi Vân Dạng, không nghĩ đến cô so sánh mặt với tiện nghi, vẫn không chút do dự lựa chọn mặt. Mặc dù Hứa Chiêu Đệ không có mua mỹ phẩm tốt hơn Tước Linh Sương, nhưng nàng biết những loại mỹ phẩm dưỡng da kia rất mắc tiền. Một cái máy nước nóng chừng 1 ngàn tệ, nhưng nếu mua đồ second hand thì cũng chỉ hai, ba trăm, nếu như đổi thành mỹ phẩm dưỡng da, một tuýp cũng hơn 1 ngàn tệ, mà chỉ có một loại thôi chứ. Dù sao nàng cũng không thể hiểu được, có vài nữ nhân, rõ ràng là đã nhìn rất tốt rồi, mà còn muốn hoàn mỹ hơn, mà cũng có những người không được đẹp, coi như dùng mỹ phẩm đắt tiền, cũng không thấy đẹp mắt hơn chút nào. Nếu như là nàng, nàng sẽ không chút do dự chọn mua máy nước nóng, tắm đến thật thư thái, thì mới thoải mái làm việc hiệu quả.
"Như vậy đi, ngày mai tôi sẽ mua máy nước nóng, rồi mua cho cô một bộ mỹ phẩm dưỡng da khác." Hứa Chiêu Đệ vừa nói đã cảm thấy nhất định là cần phải tính lại, nàng có dự cảm, nuôi được nữ nhân này sẽ rất là tốn tiền, nàng có cảm giác là mình sẽ nuôi không nổi.
"Thật ra thì tôi cảm thấy nên mua đồ điện mới thì tốt hơn, nhưng nếu chị không có điều kiện, chờ một thời gian nữa mua cũng được." Thi Vân Dạng luôn cảm thấy dùng cái đó cũng không khá hơn bao nhiêu, không nên phí của, nếu tốn tiền, thì nên mua cái tốt thì hơn.
"À, được." Nhà nàng rất nhiều thứ là đồ 2nd hand, ví như bàn ăn, bàn đọc sách các loại, thật ra thì nhiều đồ 2nd hand cũng không có gì sai, nhưng nàng không dám nói với Thi Vân Dạng, sợ bị Thi Vân Dạng chê thêm nữa, nàng đã phát hiện Thi Vân Dạng là người theo đuổi cuộc sống chất lượng.
Thi Vân Dạng thoa Tước Linh Sương xong, nàng cảm giác quá nhiều dầu, bây giờ có chút không thể nhẫn nhịn, quả nhiên quan trọng nhất giờ vẫn là đổi một bộ mỹ phẩm dưỡng da khác.
Thi Vân Dạng thoa mặt xong, đem Tước Linh Sương trả lại cho Hứa Chiêu Đệ, Hứa Chiêu Đệ im lặng cất vào ngăn kéo, nàng biết Tước Linh Sương này ngày mai sẽ bị lãnh lạc.
Hứa Chiêu Đệ cảm giác tóc đã đủ khô rồi, liền nhấc chăn lên, chuẩn bị ngủ.
"Bây giờ mấy giờ?" Không có điện thoại di động, không có đồng hồ đeo tay, trên người Thi Vân Dạng không có gì cả đành hỏi Hứa Chiêu Đệ.
"9h rưỡi." Hứa Chiêu Đệ nhìn điện thoại di động trả lời, nàng vẫn dùng cục gạch, thật ra là Nokia đời mấy năm trước, dùng đến giờ cũng không có hư.
Thi Vân Dạng nhìn điện thoại Hứa Chiêu Đệ, vốn muốn mượn lên mạng một chút, nhưng nhìn đến cái cục gạch kia xong, cô hoàn toàn bỏ qua ý niệm này, cô cảm giác nữ nhân này tuyệt đối là người tài, dù nghèo hơn nữa cũng cần mua một cái smartphone đi, hoàn toàn có thể dùng cục gạch, nếu không phải Hứa Chiêu Đệ nhìn trẻ tuổi, cô cũng có thể gọi Hứa Chiêu Đệ là bà cô được rồi.
Bây giờ Thi Vân Dạng hoàn toàn không ngủ được, trong quá khứ cô là người sống về đêm, chưa đến 1-2h thì chưa ngủ được, giờ mới 9h rưỡi tối, đồng hồ sinh học vẫn chưa đến giờ ngủ. Huống hồ bây giờ cô không có trí nhớ, lại ở vào một hoàn cảnh hoàn toàn xa lạ, làm cô có cảm giác không hợp với hoàn cảnh, dĩ nhiên là ngủ không được.
Nhưng thấy Hứa Chiêu Đệ vào chăn, Thi Vân Dạng cũng chỉ có thể bò vào chăn, chỉ là chăn có mùi hương nhàn nhạt, Thi Vân Dạng biết quỷ nghèo này mỹ phẩm dưỡng da chỉ dùng Tước Linh Sương, căn bản sẽ không dùng nước hoa, chắc là mùi hương cơ thể. Nữ nhân này, chẳng những dáng dấp trẻ tuổi, còn mang mùi thơm tự nhiên, quả nhiên Lão Thiên vẫn còn công bằng, người không chút tia sáng, Lão Thiên vẫn mang đến một hai ưu điểm, nếu không thì Thi Vân Dạng cũng cảm thấy Hứa Chiêu Đệ quá đáng thương, cũng may không có thảm như vậy, trong lòng Thi Vân Dạng âm thầm nghĩ đến.
Thi Vân Dạng cảm thấy mùi thơm trong chăn, Hứa Chiêu Đệ cũng cảm thấy Thi Vân Dạng thơm, Hứa Chiêu Đệ cảm thấy do sữa tắm nhà nàng, nhưng mùi thơm cũng không giống như nàng tắm ra.
Hai người cùng nhau nằm ở trên giường, ở giữa chừa ra một khoảng, cái loại cảm giác xa lạ, đến từ việc chưa quen thuộc với đối phương.
"Tôi không ngủ được, chị trò chuyện với tôi đi." Sau khi Hứa Chiêu Đệ tắt đèn xong, Thi Vân Dạng mở miệng nói, chẳng biết tại sao, trong bóng tối cô có cảm giác đặc biệt hốt hoảng, cái này chắc đến từ người mất trí nhớ có cảm giác không an toàn, loại cảm giác không an toàn đó trong bóng tối càng bộc lộ rõ ràng hơn.
"Tôi không biết trò chuyện thế nào." Thật ra thì Hứa Chiêu Đệ không biết nên nói cái gì với Thi Vân Dạng, dù sao nàng cũng cảm thấy Thi Vân Dạng sẽ không có hứng thú cùng đề tài với mình.
"Như vậy nói cái gì cũng được, nhà của chị, cha mẹ của chị, thân nhân của chị...." Do mất trí nhớ, trong đầu căn bản là trống rỗng, không biết nên nói cái gì trước, cô chỉ đang ngạc nhiên sao Hứa Chiêu Đệ lại có thể nghèo đến như vậy.
Hứa Chiêu Đệ liền đem bối cảnh gia đình mình nói qua một lần, mặc dù rất nhiều chuyện đối với nàng là rất trầm trọng nhưng nàng cũng chỉ nhẹ nhàng kể lại.
"Rất là khổ cực đi." Thi Vân Dạng nghe cũng cảm thấy khổ cực.
"Cũng may, đều đã qua rồi." Hứa Chiêu Đệ vốn cảm thấy mọi chuyện đã tốt hơn rồi, nàng buôn bán cũng không tệ, nhưng em trai nàng lại đụng vào nữ nhân bên cạnh, đây cũng xem như là một gánh nặng đi, đây không phải là chuyện tuyệt vọng gì lắm, nàng vẫn còn tương đối lạc quan.
Ở hoàn cảnh sống như vậy, còn có thể lạc quan như thế, còn không đổ lỗi, Thi Vân Dạng ngược lại có chút thưởng thức phẩm chất tích cực lạc quan như vậy của Hứa Chiêu Đệ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện