Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Chương 6



"Mạt Thương, vụ án kia, chị hiểu rõ tình huống gì rồi chứ?" – Trong đêm tối, Triệu Mạt Thương đi lang thang trên đường không mục đích, cho đến khi đi tới trước cửa trường đại học luật, tiếng chuông di động đột nhiên vang lên, cái thanh âm kia vang lên làm cho cô thật đau đầu.
Triệu Mạt Thương từng bước từng bước một đi lên trên bậc thang, âm thanh của tiếng giầy cao gót va chạm với mặt đất vang lên rõ ràng, "Minh Nghĩa, muốn nói cái gì?"
"Hồ Tưởng vẫn là một đứa nhỏ, em vẫn nghĩ đi khởi tố nó sao?" – Thanh âm trong điện thoại vang lên một cách âm trầm trong bầu không khí yên lặng như vậy, làm cho người ta nghe có chút mệt mỏi "Huống chi, ba của Hồ Tưởng sẽ không bạt đãi em, em cũng biết ba của nó là người giàu nộp thuế cho chúng ta, tài sản vài cái trăm triệu, các vị lãnh đạo..."
"Đủ rồi" – Triệu Mạt Thương lạnh lùng đánh gãy thanh âm kia "Tào Minh Nghĩa, tôi sỡ dĩ do dự là bởi vì không đành lòng nhìn một đứa nhỏ mười tám tuổi bị phán tử hình. Chứ không phải như anh nói là ba của nó tài sản bao nhiêu?"
"Mạt Thương, em không cần nóng giận, ngay cả trưởng phòng kiểm sát của em cũng đã từng cùng uống rượu với ba của Hồ Tưởng, chẳng lẽ Trưởng Phòng không có nói qua với em cái gì hay sao?"
Triệu Mạt Thương nghe thanh âm của Tào Minh Nghĩa, mày càng ngày càng nhăn.
"Mạt Thương, em đừng quên lúc trước Cung Tụng Vân như thế nào bị liên lụy dán chức, cậu ta cũng vốn là Phó trưởng phòng kiểm sát, chẳng lẽ em muốn có kết cục giống như cậu ta hay sao?"
Triệu Mạt Thương trực tiếp cắt điện thoại.
Cô không nghĩ tới Tào Minh Nghĩa là loại người như vậy, quả thật quá vô sỉ.
Lâm Vũ Đồng vốn nghĩ là nữ sinh đứng trước mặt mình là một nữ sinh gầy yếu, gió thổi cũng có thể làm bay mất, không dự đoán được khi bắt đầu giao thủ, cư nhiên lại bị đánh đến không còn đường lui.
Linh Lung nắm thật chặt thanh kiếm trong tay, nhìn chằm chằm vào Thương Mặc và Lâm Vũ Đồng người này một chiêu người kia một cước,lúc tiến lúc lùi, vẻ mặt khẩn trương, sợ Thương Mặc gặp nguy hiểm.
"Anh nói nha Linh Lung, em khẩn trương như vậy làm gì?" Uông Minh ngáp một cái "Thiếu Thủ thân thủ rất tốt, Ta cùng Mục Hắc liên thủ với nhau cũng đánh không lại, Lâm Vũ Đồng chỉ là một con tép riu.."
Linh Lung càng không thèm để ý Uông Minh, tay trái nắm vỏ kiếm, tay phải nắm tay cầm kiếm, trong tư thế sẵn sàng, nếu như Thương Mặc gặp nguy hiểm, cô liền rút đao chém chết tên nam nhân kia.
Lâm Vũ Đồng mồ hôi đã sớm ướt đẫm, mà Thương Mặc như trước vẻ mặt thản nhiên, giơ chân, đá chân, tay đánh về phía trước.
Một chiêu một chiêu lại bị hóa giải, lại một chiêu một chiêu nữa đánh lại, cho đến cuối cùng, Lâm Vũ Đồng rốt cuộc chống đỡ không nỗi, bị Thương Mặc đánh một cái té xuống.
Thương Mặc nhẹ nhàng khụ khụ, đưa tay đến trước Lâm Vũ Đồng, lẳng lặng nhìn hắn không nói lời nào.
Lâm Vũ Đồng ngẩng đầu cùng Thương Mặc đối diện một lúc lâu, cuối cùng nắm lấy tay Thương Mặc đứng dậy "Tâm phục khẩu phục"
Thương Mặc thản nhiên cười cười, nhìn chung quanh, tiếng nói tràn đầy nghiêm nghị "Từ nay về sau, Lâm Vũ Đồng là Phó đường chủ của Diệu Dương đường, thủ hạ huynh đệ, nếu nguyện ý cùng với Lâm phó đường chủ gia nhập Diệu Dương đường, nếu không muốn, cũng không miễn cưỡng."
Lâm Vũ Đồng dẫn đầu tiến lên trước mặt Thương Mặc cúi đầu xuống "Thiếu chủ!"
Mà đám thủ hạ cùng đi theo hắn nhìn nhau hồi lâu, cuối cùng cũng cúi người xuống "Thiếu chủ!"
Thương Mặc khoác tay, thanh âm như trước thản nhiên "Các ngươi hôm nay đầu quân đến bên đây, ta hoan nghênh, cũng sẽ đem các ngươi như các huynh đệ trong bang đối đãi giống nhau....Nhưng có lẽ đến lúc nào đó các ngươi cũng sẽ đầu quân đến nơi khác....Đến lúc đó....Đừng trách ta không khách khí, thủ đoạn của ta không chỉ ở câu lạc bộ đêm mà thôi đâu"
Khí thế ở trên người của Thương Mặc, ép tất cả mọi người không dám ngẩng đầu nhìn nàng, mà Lâm Vũ Đồng ở trong lòng âm thầm ngạc nhiên.
Thương Mặc lại liếc mắt quét qua tất cả một người ở đây một cái, ngữ khí phóng hoãn "Tốt lắm, Thương Mặc ta là người luôn thưởng phạt phân minh, mọi người không cần khẩn trương như vậy, đều là huynh đệ cả thôi. Uông Minh, mang tất cả mọi người đến câu lạc bộ đêm của Trần mụ mụ để cho các huynh đệ giải trí một đêm"
"Dạ, Thiếu chủ." Uông Minh lên tiếng, tiếp theo cười hắc hắc "Thiếu chủ, có thể hay không cho tiểu Manh Manh đi với tôi một đêm"
Thương Mặc liếc mắt một cái "Tự mình đi nói với Trần mụ mụ đi."
"Thiếu chủ......" Uông Minh chạy vội nói "Trần mụ mụ mỗi lần đều chặt chém rất ác, người trong nhà cũng không cấp ưu đãi..."
"Xem ra nên nói với Trần mụ mụ tối nay chiêu đãi mọi người. Coi như phần thưởng." Thương Mặc nhún nhún vai cười khẽ , tiếp theo đi đến trước mặt Lâm Vũ Đồng "Hãy chơi cho vui."
"Dạ, Thiếu chủ" Lâm Vũ Đồng ôm quyền cúi đầu.
"Ha ha........" Thương Mặc lắc đầu, sau đó đi khỏi đó.
"Thiếu chủ....." Ra đầu phố, Linh Lung lập tức đặt ngón tay mình lên cổ tay của Thương Mặc "Linh Lung lo lắng gần chết."
"Linh Lung, Thiếu chủ nhà em không có yếu ớt đến độ để cho Lâm Vũ Đồng đánh chết...." Thương Mặc cố ý bày ra vẻ mặt vô tội nói "Chẳng lẽ Linh Lung thật sự cảm thấy Thiếu chủ của em thật sự rất kém sao?"
"Linh Lung không dám." Linh Lung cúi đầu nói.
Thương Mặc sờ sờ của nàng sợi tóc "Hay nói giỡn thôi, đi nào, cũng nên trở về trường rồi."
"Dạ." Linh Lung theo Thương Mặc lên xe, vụng trộm nhìn Thương Mặc đang nhắm mắt lại, sắc mặt ửng đỏ.
Thiếu chủ đối với mình làm một vài động tác thân mật, nàng sẽ cảm thấy rất thẹn thùng, lại có một chút vui sướng.
Xe tới trước cửa thì dừng lại, Thương Mặc mở mắt ra, xuống xe, quay đầu nói với Linh Lung "Linh Lung, em trở về ký túc xá đi, chị nghĩ ở trong trường học đi dạo một chút."
"Thiếu chủ....." Linh Lung nghe xong nhăn hai mi lại "Bất an..."
Chưa nói xong hết câu, Thương Mặc đã đánh gãy lời của cô "Linh Lung, chị muốn đi một mình."
Linh Lung sửng sốt, tiếp tục cúi đầu "Dạ."
Thương Mặc vỗ vỗ tay nàng "Yên tâm, không có việc gì."
Tạm biệt Linh Lung, Thương Mặc đi ngược lại đường đi đến ký túc xá, bên tai trái máy trợ thính nàng lấy xuống để ở trên cổ, Thương Mặc có chút không quen sờ sờ tai phải của lỗ tai, thở dài.
Thực là có chút không quen....
Nhưng là, đây là tâm ý của ba ba không phải sao? Huống chi, nếu thực sự chỉ mang máy trợ thính bên tai trái, một khi xảy ra vấn đề gì, quả thật là có chút nguy hiểm
Thương Mặc hai tay để trong túi quần, bất tri bất giác, đi tới tòa nhà của mấy sinh viên đồng học, đi từng bước từng bước lên bậc thang, thẳng đến khi thấy một chỗ quẹo, sau đó quẹo qua, nhìn cửa đóng chặt, tầm mắt bỗng dưng mơ hồ.
"Mặc, thi vào đại học, cậu tính thi trường nào?"
"Cậu thì trường nào, thì mình thi trường đó."
"Hì hì. Mình đây muốn học chuyên ngành luật nha, cậu có muốn cùng với mình học luật không?"
"Đương nhiên có, như vậy thì chúng ta có thể mỗi ngày cùng một chỗ."
"Nhưng là, không phải cậu không thích học luật hay sao?"
"Vì cậu, mình nguyện ý."
"......Mặc, mình yêu cậu."
"Mình cũng vậy."
Trong trí nhớ vẫn hiện rõ như in cuộc đối thoại của hai người, Thương Mặt bình thường ánh mắt rất thâm sâu khó đoán, bây giờ lại có chút mê mang, chính ta giây tiếp theo, ánh mắt có chút mờ mịt kia lại hiện lên một tia cảnh giác, toàn thân cũng nhanh chóng căng thẳng.
"Đát...........Đát.......Đát........" Thanh âm giầy cao gót vang lên, Thương Mặc nhíu mày, nhưng không có xoay người.
Mắt thấy thời gian dường như đã khuya, Triệu Mạt Thương liền tính rời đi nơi mà trường đã an bài chỗ nghỉ ngơi, không ngờ đang đi cô nhìn thấy trong góc có cái bóng đen.
Triệu Mạt Thương đầu tiên là kinh ngạc, tiếp theo lại bình tĩnh lại, tiến gần vài bước, lúc nhìn thấy bóng đen đó là Thương Mặc, nhẹ nhàng thở ra.
Không có gì do dự, tiếp tục đi thẳng, muốn kêu Thương Mặc một tiếng, tầm mắt lại nhìn đến bên lỗ tai trái, mặt nhăn nhíu mày, đi qua nhẹ nhàng vỗ vai cô một cái.
Thương Mặc thân mình run lên, xoay người có chút kinh ngạc, nhìn thấy là Triệu Mạt Thương, vội vàng lấy máy trợ thính trên cổ đeo tên tai "Học tỷ"
"Đã trễ thế này, như thế nào còn ở trong này?" Triệu Mạt Thương ngữ khí trong trẻo lại lạnh lùng hỏi "Trước kia ở đây không phải đã xảy ra án kiện sao?"
Thương Mặc ngượng ngùng lắc đầu "Vừa mới tản bộ, bất tri bất giác đi đến nơi này."
"Đã trễ rồi, hồi ký túc xá đi." Triệu Mạt Thương nói xong tính xoay người rời đi, nghĩ nghĩ, lại quay đầu lại đến xem Thương Mặc "Máy trợ thính không cần có thói quen không mang, vạn nhất vừa rồi chị là người xấu, em liền gặp nguy hiểm."
Thương Mặc có chút kinh ngạc nhìn cô, sau một lúc lâu, nhẹ nhàng gật đầu.
Triệu Mạt Thương cũng không nói nữa. Cẩn thận đi giày cao gót xuống lầu, Thương Mặc cũng lẳng lặng đi ở phía sau xuống lầu, nhìn bóng dáng Triệu Mạt Thương, nheo lại mắt.
Triệu Mạt Thương, kiểm sát trưởng của viện kiểm sát thành phố X, nàng lần đầu tiên nghe thấy cái tên này, là ở môn pháp luật năm nhất. Chuyên gia giáo dục hình pháp Khúc Lưu Thông phá lệ nói đến môn sinh mà mình đắc ý nhất, một nữ nhân tên là Triệu Mạt Thương. Lại dùng ngữ khí mất mát nói thầy đời này tiếc nuối nhất là không giữ lại Triệu Mạt Thương làm cho cô đi nghiên cứu học thuật.
Ngay lúc đó Thương Mặc, vừa cảm giác tỉnh ngủ vừa lúc nghe được lời của Khúc Lưu Thông nói, chính là ngáp một cái.
Chính là nàng không dự đoán được, cư nhiên tại thời điểm này lại gặp được cô gái kia.
Thương Mặc thật sự là lần đầu tiên chú ý đánh giá nữ nhân Triệu Mạt Thương.
Cô gái xinh đẹp như vậy lại ở trong quan trường hỗn tạp, dựa theo cách nói của Khúc Lưu Thông, vẫn là một nữ nhân chính nghĩa.
Xem ra rất là gian nan, cực khổ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện