Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Chương 43



Chương 43

Triệu Mạt Thương mềm mại tùy ý Thương Mặc hôn chính mình, môi chạm môi vẫn có thể nếm được mùi máu tươi, làm cho cô thật sự đau lòng.
Không nên như vậy.
Thương Mặc như vậy nên là một người tràn đầy tự tin khoái hoạt, giờ đây lại tự ti đau thương.
Không nên như vậy.
Nhắm mắt lại, hai tay Triệu Mạt Thương quàng cổ của Thương Mặc, thở dài cùng nàng hôn, đến khi thở không nổi mới nhẹ nhàng tránh ra, dựa vào trong lòng của nàng, nghe tiếng tim đập thình thịch, "Mặc đúng là ngu ngốc, còn nói những lời không có chí khí."
Triệu Mạt Thương nói xong, vừa muốn giáo dục lại người trong ngoài không đồng nhất này, trên vai có chút ươn ướt.
Thương Mặc khóc.
Ngẩn người, Triệu Mạt Thương tâm mềm nhũn, tay vỗ về gáy của Thương Mặc trấn an, cũng không ngăn cản nàng khóc.
Dường như giống bình thường khi bị thương thì oa oa khóc, ba năm qua, Thương Mặc lần đầu tiên không nghĩ mang mặt nạ của một người thật kiên cường.
Một thanh âm nức nở vang vào trong tai Triệu Mạt Thương, đánh vào trong lòng của cô, trái tim giống như bị roi quất vào, một chút lại một chút đau đớn.
"Em..........Em yêu chị......" Thương Mặc ngẩng đầu, khuôn mặt hồng hồng nước mắt nghẹn ngào đem những lời chưa bao giờ nói nói ra.
Có lẽ ngay từ đầu chính là hảo cảm, có lẽ phía trước chính là thích, cũng hoặc là thực thích thực thích, nhưng là ngay tại vừa rồi trong nháy mắt, nàng xác định, vô luận là cái dạng gì cảm tình, đã chuyển hóa thành tình yêu.
"A..........." Triệu Mạt Thương không dự đoán được cư nhiên Thương Mặc lại nói những lời này với chính mình, nương theo ánh sáng ngọn đèn, nhìn hai mắt đỏ bừng của Thương Mặc, thỉnh thoảng hít hít mũi, bỗng nhiên cảm thấy bộ dáng của Thương Mặc như vậy cực kỳ đáng yêu, nâng tay lau đi nước mắt trên mặt nàng, "Tiểu Đản ngốc."
"Cái gì?" Thương Mặc bị cái xưng hô như vậy có chút ngây dại.
"Sao? Tiểu Đản ngốc?" Triệu Mạt Thương thấy Thương Mặc vì xưng hô cải biến như vậy bộ dáng ngây dại, đầu tiên là sợ run, tiếp theo nhanh chóng phản ứng lại, cười ra tiếng, "Ừ.Tiểu Đản"
"Tiểu Đản?" Thương Mặc nháy mắt mấy cái, nâng ngón tay trỏ chỉ chỉ chính mình, "Tiểu Đản?"
"Đúng vậy, chính là Tiểu Đản." Triệu Mạt Thương chịu đựng cười nói, "Chị còn đang suy nghĩ xem nên gọi em là cái gì đây, cái này nghe rất hay, nghe rất cưng a."
"Hả?" Đến lúc này Thương Mặc hoàn toàn thanh tỉnh, vốn là nhắc tới chuyện cũ mà thống khổ, bởi vì Triệu Mạt Thương trấn an mà cảm động, lúc này cũng là bất khả tư nghị, "Không phải đâu........"
"Như vậy đi." Triệu Mạt Thương không chút do dự nói, "Liền quyết định như vậy đi, Tiểu Đản, chỉ cho phép một mình chị gọi."
Không phải đâu?
Thương Mặc có chút buồn bực.
Đường đường là Thiếu chủ Thanh Long Bang bị gọi Tiểu Đản, nói ra thì người ta cười đến rụng răng.
Nhưng là vì cái gì trong lòng có cảm giác ngọt ngào?
"Tiểu Đản, Tiểu Đản, Tiểu Đản......." Triệu Mạt Thương trên mặt hiện lên tia cười nghịch ngợm, cố ý lặp lại tên này, Thương Mặc thẳng tắp nhìn Triệu Mạt Thương hồi lâu, lộ ra nụ cười.
Tiểu Đản liền Tiểu Đản đi, mỗi một lần kêu liền một lần tia ngọt ngào tăng thêm .
Nếu có thể cả đời đều như vậy thì tốt lắm, Thương Mặc nghĩ, lại rất nhanh liền hạ xuống.
Nàng thiếu chút nữa đã quên, cô là Thương Mặc, là Thiếu chủ của Thanh Long Bang, không phải chỉ là Tiểu Đản đơn giản của Triệu Mạt Thương như vậy.
"Em lại đang miên man suy nghĩ đúng không?" Triệu Mạt Thương đem nàng kéo vào trong lòng mình, cái trán để lên cái trán của nàng, "Tiểu Đản ngốc, chị đã nói rồi chị hy vọng em sẽ làm một kiểm sát trưởng tốt cùng nhau công tác. Nhưng, em có suy nghĩ của em, yêu nhau, thì sẽ không miễn cưỡng em. Chị đến bây giờ rốt cuộc không biết gia đình em làm cái gì, nhưng em không được làm một người ăn chơi trác táng được không?"
Thương Mặc trong đôi mắt hiện ra tia khác thường hoang mang, "Em không phải loại ăn chơi trác táng, nhưng mà......"
"Cái gì?" Triệu Mạt Thương có chút nghi hoặc nhìn nàng hỏi.
"Nhưng là.........Nhưng là........." Thương Mặc nhìn đôi mắt trong suốt như nước kia của Triệu Mạt Thương, bỗng nhiên không nghĩ sẽ đem nói rõ ràng.
Nàng sợ rằng nếu nói với Triệu Mạt Thương nàng làm những chuyện trái pháp luật, nàng sợ rằng Triệu Mạt Thương sẽ không cần nàng.
"Nhưng là...........Chị không vì chuyện em không thi nhân viên công vụ mà thất vọng sao?" Thương Mặc chuyển sang chuyện khác nói thật chất nàng đã có đáp án.
"Em đúng là ngu ngốc mà, chị không phải đã nói sao, yêu em chị sẽ không miễn cưỡng em." Triệu Mạt Thương tức giận nói xong, "Gọi em là Tiểu Đản là đúng rồi, ngu ngốc, đầu đất......"
Thương Mặc ngượng ngùng cười, trong lòng có chút bất an.
Nếu Triệu Mạt Thương biết nàng giấu diếm chuyện gì sẽ không cần nàng làm sao bây giờ?
Lúc trước, có lẽ nàng sẽ không sợ hãi Triệu Mạt Thương rời đi nàng, nhưng mà hiện tại, thật sự không được.
Triệu Mạt Thương đã là người rất quan trọng rất quan trọng với nàng.
Nàng thay lòng đổi dạ, bây giờ, Phó Quân đã thật sự trôi qua.
"Học tỷ........." Thương Mặc kêu Triệu Mạt Thương, nhăn lại mi, "Không đúng, em như thế nào gọi chị như vậy được?"
"Vậy em muốn gọi chị như thế nào?" Triệu Mạt Thương khẽ cười một tiếng hỏi.
"Thương?" Thương Mặc luôn luôn thông minh bây giờ lúng túng.......
"Haha........" Triệu Mạt Thương càng cười càng vui vẻ, "Em kêu tên em làm gì a?"
"Em không.........A?" Thương Mặc gãi gãi đầu rối rắm.
Cảm giác như kêu người nào đều giống như kêu chính mình đâu, kêu Mạt Thương thì quá bình thường.
"Tiểu Đản, thật sự rất đáng yêu nha!" Triệu Mạt Thương dĩ nhiên đem cái tên này gọi rất là tự nhiên, vui vẻ nói xong, đi qua hôn hôn mặt nàng một cái, "Tiểu Đản của chị"
Cô biết Thương Mặc hoàn toàn chưa thoát khỏi cảm giác thiếu an toàn, nhưng là cô tin tưởng, cô nhất định sẽ cho Thương Mặc vui vẻ.
Lại bị chiếm tiện nghi.........
Thương Mặc càng thêm buồn rầu, người này với nàng giống nhau đều trong ngoài không đồng nhất, không có biện pháp nào.
Trong nóng ngoài lạnh cái gì chứ! Thật sự là làm cho nàng tâm động cùng với bất đắc dĩ.
"Đúng rồi." Triệu Mạt Thương bỗng nhiên thu hồi tươi cười, "Vậy em còn muốn đến viện kiểm sát thực tập sao? Em không phải..........."
"Có!" Thương Mặc trực tiếp cắt đứt, "Sinh viên năm tư nhất định phải đi thực tập, em muốn đến viện kiểm sát, em muốn đến chỗ của chị."
Đôi mắt xẹt qua ý cười, Triệu Mạt Thương khóe môi nhếch lên, "Tốt. Đi chỗ của chị thực tập."
"Hắc hắc........." Cả người Thương Mặc sáng sủa hơn rất nhiều, ngay cả tươi cười đều nhiều hơn.
Tuy rằng cô ở phía trước ở trước mặt Triệu Mạt Thương cũng thường xuyên nở nụ cười, nhưng là nụ cười hiện tại, so với lúc trước, đã không còn ưu thương như trước nữa.
Triệu Mạt Thương sủng nịnh sờ sờ hai má của nàng, nâng tay nhìn đồng hồ, không khỏi nhíu mi, "Đã chín giờ rưỡi rồi sao."
"Sao a......." Thương Mặc nụ cười suy sụp xuống.
"Em biểu tình cái gì hử........" Triệu Mạt Thương buồn cười xoa bóp mặt của nàng, "Lúc trước nói với em qua đây ở cùng với chị thì lại cự tuyệt chị, hiện tại thì sao?"
Thương Mặc lại bắt đầu rối rắm.
Nàng hiện tại rất muốn rất muốn cùng với Triệu Mạt Thương ở cùng một nhà.
Nhưng mà nàng thường xuyên phải xử lý công việc của Thanh Long Bang, hơn nữa nàng lo lắng mình sẽ gây nguy hiểm cho Triệu Mạt Thương.
"Vẫn nên.......Từ bỏ" Thương Mặc lắc lắc đầu, thực không tình nguyện từ chối lời đề nghị của Triệu Mạt Thương.
Triệu Mạt Thương không nghĩ tới chính mình lại bị cự tuyệt, nhất thời có chút ngây ngẩn cả người, chính là rất nhanh liền nở nụ cười miễn cưỡng, "Không có việc gì, chị biết em có lý do của riêng mình."
Thương Mặc lại một lần nữa đem cô kéo lại trong lòng, gắt gao ôm, giống như nếu buông lỏng thì Triệu Mạt Thương sẽ biến mất.
Nàng thật là.....càng ngày càng thích nữ nhân này rồi.
"Tiểu Đản, buổi tối ngủ ở đâu?" Nói là nói như vậy, Triệu Mạt Thương lại cảm thấy chính mình không nghĩ rằng sẽ để cho Thương Mặc một mình.
Người này lúc nào cũng miên mang suy nghĩ, ai biết được có suy nghĩ lung tung rồi lui bước không.
"Sao........." Thương Mặc bị lời nói của cô làm cho sửng sốt, tiếp theo nhìn cô, có chút sửng sốt nói, "Đêm nay............Ở cùng chị được không?"
"Đương nhiên có thể." Triệu Mạt Thương không có chút do dự đáp, tiếp theo cười khẽ, "Bất quá, vô luận là muốn đi ký túc xá của em hay là nhà của chị, thì cũng phải chuẩn bị quần áo trước."
Hôm nay buối sáng quả thực có chút vội vàng cùng chật vật.
"Vậy............Về trường học trước lấy quần áo, sau đó đi nhà của chị." Thương Mặc hạ giọng nói, "Giường của em nhỏ lắm, hai người ngủ không thoải mái."
"Được." Triệu Mạt Thương nắm chặt tay nàng, "Vậy đi về trường trước đi."
"Được." Thương Mặc gật gật đầu, cùng Triệu Mạt Thương tay trong tay rời trường học, đi về trường học lấy quần áo cùng đồ dùng cá nhân xuống lầu.
"A, Thương Mặc, trễ như vậy còn muốn đi đâu? Tối hôm qua không phải vừa bị bệnh sao?" Dì quản lý ký túc xá vừa thấy tư thế của Triệu Mạt Thương cùng Thương Mặc liền vội vàng hỏi.
Thương Mặc vừa tính mở miệng, Triệu Mạt Thương nói với dì quản lý, "Thật ngượng ngùng dì. Tối hôm qua Tiểu Mặc bị sốt phiền toái dì giúp con mở cửa. Con lo lắng đêm nay em ấy lại phát sốt, cho nên muốn đón em ấy qua ở chỗ con một đêm."
Dì quản lý ký túc xá cười ha ha, nhìn Thương Mặc nói, "Tỷ tỷ con đối với con thật tốt, hơn nửa đêm trời mưa to, mặc áo ngủ vội vàng chạy lại đây."
Thương Mặc nhìn Triệu Mạt Thương liếc mắt một cái, lộ ra nụ cười, dùng sức gật đầu, "Đúng vậy, rất tốt rất tốt."
"Ha ha, đi thôi đi thôi." Dì quản lý khoác tay, "Nên ở nhiều ngày, bồi dưỡng thân thể thật tốt."
Nhức đầu, Thương Mặc lễ phép nói lời cảm ơn với dì, thế này mới cùng Triệu Mạt Thương rời đi.
Thời điểm đến trong nhà Triệu Mạt Thương đã mười giờ rưỡi, Triệu Mạt Thương bảo Thương Mặc cầm đồ ngủ đi vào phòng tắm tắm rửa, sau đó bắt đầu thu xếp quần áo Thương Mặc mang tới.
Lần này mang tới quần áo cũng không phải chỉ một đêm, dựa vào tình huống hiện tại, phỏng chừng Thương Mặc sẽ thường xuyên ngủ lại đây, nếu mỗi lần đến đây đều phải về nhà lấy quần áo thì rất phiền toái, cho nên một lần duy nhất cầm nhiều đồ lại đây.
Triệu Mạt Thương đem quần áo của Thương Mặc chỉnh tề để bên góc phải, nhìn tủ quần áo một nửa là quần áo của mình, một nửa là quần áo của Thương Mặc, bỗng nhiên cảm thấy thực thỏa mãn.
Như vậy...........Rất có cảm giác gia đình.
Tắm rửa xong, còn dùng bàn chải mới mua chà răng, Thương Mặc từ trong phòng tắm đi ra liền nhìn thấy bộ dáng của Triệu Mạt Thương đứng trước tủ quần áo, liền đi qua ôm lấy cô, hít sâu một hơi, hưởng thụ thời khắc tốt đẹp này.
"Máy sấy tóc ở trong ngăn kéo thứ hai của bàn trang điểm, trước đi qua sấy tóc, chị đi tắm" Để yên cho nàng ôm trong chốc lát, sau đó vỗ vỗ tay nàng.
"Được." Thương Mặc buông ra Triệu Mạt Thương, đi qua lấy máy sấy tóc để thổi khô tóc.
Đợi cho đến khi Triệu Mạt Thương tắm rửa xong sấy khô tóc, hai người cùng nằm ở trên giường, hai người chăm chú nhìn đối phương hồi lâu, đều là ngọt ngào cười.
"Mau ngủ, Tiểu Đản ngốc." Triệu Mạt Thương sủng nịnh hôn cái trán Thương Mặc một chút, tầm mắt rơi xuống máy trợ thính bên tai trái, mặt nhăn nhíu mày, "Máy trợ thính bỏ xuống đi, ngủ như vậy không thoải mái."
"Ừ." Thương Mặc mang máy trợ thính bỏ xuống để trên cổ, ôm lấy Triệu Mạt Thương, đồng dạng hôn trán của cô, "Ngủ ngon."
Triệu Mạt Thương đôi với nàng mỉm cười, tắt đèn ở trên đầu giường sau đó nhắm mắt lại.
Thương Mặc tựa hồ rất nhanh liền ngủ, Triệu Mạt Thương mở mắt ra, vuốt hai má của Thương Mặc, "Chị yêu em, Tiểu Đản ngốc."
Trong bóng tối, khóe miệng Thương Mặc lộ ra nụ cười.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện