Hái Hồng

Chương 58



Đám nhân viên cũ lên lầu dạo quanh một vòng rồi cũng muốn rời đi, lúc xuống đi ngang qua phòng họp tạm, vào chào hỏi cô một câu. Dẫu gì bây giờ cũng đã biết bà chủ là ai.

Chu Hồng Hồng mỉm cười đáp lại từng người một.

Trình Ý rất thích khi cô để ý mặt mũi cho hắn như thế, đợi bọn họ đi rồi mới ôm cô vào lòng, nói, "Vợ, sao hôm nay em lại ngoan vậy?" Trước kia khi cô nhìn thấy đám bạn của hắn, đều không được tự nhiên. Tính cách cô chẳng khác nào hũ nút, có nói chuyện cũng chỉ là khách sáo vài câu sau đó thì im thin thít.

Cô ngẩng đầu nhìn hắn, cười khanh khách, "Về sau em có thể thường xuyên tới đây không?"

"Sao tự nhiên lại phải làm vậy?"

"Trình Ý." Cô xoa tay hắn, nắm lấy mười ngón tay của hắn nói, "Em... Không biết nói chuyện, nhưng... Em sẽ nghe mọi người nói."

"Chỉ cần đừng có như sắp khóc đến nơi là được." Hắn nâng chiếc cằm khéo léo của cô lên, ngón cái miết từ trên xuống dưới.

Nghe hắn nói như thế, cô lập tức phản bác. "Em nào có muốn khóc."

Hắn bóp gương mặt cô, nhìn cô chu miệng thành hình heo con, cười, " Vợ anh thật đáng yêu." Nói xong hắn liền đặt môi lên môi cô.

Chu Hồng Hồng không thể hiểu được tính tình kỳ quái này của Trình Ý, hắn dường như đặc biệt thích nhìn bộ dạng xấu xí của cô. Cô đập lồng ngực của hắn vài cái, nhưng hắn càng hôn càng sâu, cô dần dần bị khuất phục.

Trình Ý hôn dọc theo cổ cô, một đường đi xuống phía dưới, kéo mở cổ áo của cô, miệng hắn liếm nhẹ, xâm nhập vào trên đỉnh núi.

Cô nhẹ nhàng đập hắn, "Này."

"Ừ." Hắn nhay nhay khối thịt mềm mại trong miệng, thịt, hình như chỗ này đã nuôi lại chút thịt rồi.

"Anh đừng có làm rối tóc người ta, đừng." Cô tiếp tục vỗ vào vai hắn, "Chúng ta đi mua thức ăn đi, đêm nay phải về nhà nấu cơm."

Trình Ý đáp được, nhưng vẫn đang trằn trọc mút lấy mấy vòng, sau đó mới thật sự dừng lại. Hắn nâng đỉnh nhũ phong của cô, xoa xoa nựng nựng, cảm thấy thật vừa lòng. "Đã lớn lại rồi."

"..." Cô cố kéo quần áo, chém một quyền về phía hắn.

Nghĩ tới Hồng Oa bị tổn thất lớn như thế, bản tính cần kiệm quản lý gia đình trong Chu Hồng Hồng lại trỗi dậy. Thời gian này cô và Trình Ý ngày nào cũng ăn ở tiệm ăn, nếu tính trong vòng một tháng nay thì nguyên tiền chi tiêu cho việc này đã tiêu hết gấp hai ba lần tiền lương của cô rồi.

Vì thế cô lại bắt đầu rời giường sớm để làm bữa sáng, tự mình mang cơm trưa tới công ty, buổi tối vừa tan tầm liền chạy ra chợ. Nghĩ đến công việc trang hoàng tuy chỉ là mấy chuyện vụn vặt nhưng cũng rất nhiều, cô cũng ngại để cho Trình Ý giặt giũ quần áo, hơn nữa bắt đầu chú ý chăm sóc sinh hoạt hàng ngày của hắn.

Trình Ý biết nguyên nhân cô thay đổi, nhưng hắn không chọc phá cô. Hắn thích thấy cô vây quanh chăm sóc hắn, tất cả trong mắt trong lòng cô đều chỉ có hắn.

Đến cuối tuần, Chu Hồng Hồng dò hỏi kế hoạch làm việc của nhóm người nhân viên cũ của Hồng Oa, biết được bọn họ ban ngày ở trong tiệm làm việc, cô liền hầm một tô canh, hầm xong bèn cho vào bình giữ ấm, đưa đến tiệm cho Trình Ý.

Trình Ý chỉ nói, "Em không cần vất vả như thế."

Nhưng hắn lại đem phần tâm ý này của cô đưa đến Hồng Oa, dặn dò: "Nếm thử tay nghề của vợ tôi, nhớ kỹ, chỉ là nếm thử thôi đấy. Một nửa là của tôi, còn dư lại một nửa mới cho các cậu nếm thử."

Trong đó có người oa oa kêu to, "Anh Trình, ai lại như anh chứ, đã mang đến thì phải cho anh em cùng thưởng thức chứ!"

Trình Ý múc cho mình một chén trước, trong giọng nói rõ ràng vô cùng đắc ý. "Có bản lĩnh thì tự đi mà cưới vợ về để vợ nấu cho ăn."

"Bà chủ tốt như thế, khó trách trước kia anh hết che lại giấu."

Trình Ý sột soạt uống hết chén canh.

Tất cả mọi người đều nói vợ hắn tốt, bởi vì vợ hắn quả thật rất tốt.

----

Khi Chu Hồng Hồng nhận được bản video hoàn thiện của đoạn quảng cáo, liền gửi email đến tổ công tác phụ trách về kế hoạch quảng cáo lần này, sau đó gọi điện thoại thông báo cho bọn họ.

Đẩu Bái nghe được hai từ video, lại hơi có dự cảm xấu. Trong lòng hắn suy tư, liệu có phải Trình Ý đã đem chuyện cũ của hắn nói cho cô biết.

Tuy rằng trong lòng Chu Hồng Hồng hắn cũng chẳng có hình tượng tốt đẹp gì, nhưng mà, hắn vẫn muốn vãn hồi lại một chút.

Mấy hôm trước, Đẩu Bái muốn đối phó với Trình Ý, nhưng Vương Thần lại chậm rãi nói với hắn. "Phụ nữ là dùng để yêu chiều, cậu chơi những thủ đoạn như thế này, sẽ có tác dụng hoàn toàn ngược lại, về sau khi cô ấy nhìn thấy cậu sẽ chán ghét cậu."

Đẩu Bái lạnh nhạt trả lời, "Em không quan tâm chuyện đó."

Vương Thần cười vang, "Nhìn cái thái độ này của cậu rõ dàng là không dứt ra được."

"Người em muốn đối phó là Trình Ý, không có liên quan gì đến Chu Hồng Hồng."

"Không thể nói như thế." Vương Thần nhìn đứa em họ đang cố ngụy trang tỏ vẻ hờ hững, cười cười nói, "Tiểu Đẩu Đẩu, hoặc là cô ấy hạnh phúc, hoặc cô ấy sẽ hận em."

"Cô ấy vốn chán ghét em mà."

"Chậc chậc, nghe giọng điệu này thật khiến cho người ta thương sót." Vương Thần tỏ vẻ vui sướng khi thấy người gặp họa, "Việc tán gái ấy à, phải chú ý đến kỹ xảo, ngay từ đầu em đã đi sai đường rồi. Anh đây cũng thấy thương thay cho em."

Đẩu Bái rốt cục không nhịn được, "Anh có thể đừng bàn đến cô ấy nữa được không?"

"Được rồi, anh sẽ không nhắc đến cô em khiến cho em của anh đau lòng nhức mắt nữa."

Mắt của Đẩu Bái trợn tròn nhìn hắn.

Vương Thần bỗng nhiêm trở nên nghiêm túc, "Nghe anh khuyên một câu, Trình Ý có mạng lưới quan hệ rất phức tạp. Hắn vô cùng quen thuộc mấy sòng bạc dưới tầng ngầm. Còn nữa, Hạ Khuynh thiếu hắn một nhân tình, Cố Dĩ Huy cũng ngấm ngầm chăm sóc quán bar của hắn. Một người như vậy lăn lộn bên ngoài xã hội, hơn nữa còn ở khu vực vàng để buôn bán, nếu không có hậu thuẫn, đã sớm sụp đổ rồi."

Đẩu Bái cố che dấu thần sắc khuôn mặt mình, "Anh mà cũng khách khí với hắn thế sao?"

"Ai bảo anh cậu là người thiện lương chứ." Vương Thần cười đến vô cùng đắc ý. "Cậu cảm thấy mấy chuyện này chỉ là chuyện vặt vãnh. Nhưng anh thì sợ nếu náo thành lớn chuyện, truyền đến tai ông ngoại thì sẽ phiền toái."

Câu này của anh ta lại khiến cho Đẩu Bái có chút run sợ. Ông ngoại của bọn họ là một người rất đáng sợ, chuyện xấu gì cũng làm, nhưng riêng chuyện chia rẽ uyên ương thì ông cụ lại vô cùng bài xích, bởi ông có ám ảnh với nó.

Vương Thần cũng biết, ông ngoại luôn là một lá bài vô cùng có hiệu lực. "Đoạn video kia, anh đã thu về rồi. Bản gốc cũng đã bị hủy. Còn chuyện em bỏ thuốc cô ấy trước đây, coi như là một bài học."

"Làm sao anh biết là bản gốc."

Vương Thần lại bày ra vẻ tươi cười mê đảo chúng sinh. "Bởi vì bản gốc luôn trong tay anh."

Đẩu Bái thiếu chút nữa hộc máu, "Vì sao..."

"Bởi vì cho đến tận bây giờ, Tiểu Đẩu Đẩu cũng đã sống hai mươi mấy năm, nhưng cũng chỉ có đoạn thời gian đó được coi là mị hoặc cuồng quyến, lòng anh đau, không nỡ xoá."

"..."

Vương Thần tỏ vẻ đau lòng xong, lại nhớ đến bản gốc của đoạn video kia, lại tỏ ra tức giận bất bình. "Ai ngờ lại bị thằng nhóc Cố Dĩ Thanh kia đánh cắp, đồ vô sỉ."

Đẩu Bái cảm thấy hoàn toàn bất lực. Mấy cái suy nghĩ biến thái này của ông anh họ hắn, thật sự rất khó để đồng cảm được.

Cô hạnh phúc hoặc là cô hận hắn ư?

Cuối cùng Đẩu Bái dựa vào trí nhớ vẽ lại khuôn mặt của người lén chụp ảnh hôm đó, sau đó gửi cho Trình Ý.

Nhìn thấy bức tranh đó, Trình Ý ngay lập tức tra ra được là ai.

Sau lần Chu Hồng Hồng đến Hồng Oa, người kia cũng không tiếp tục theo dõi cô nữa.

Khi Trình Ý điều tra về người chụp ảnh bí ẩn, hắn còn phát hiện được một việc hay hơn nữa. Lý do của buổi tổ chức chiếu pháo hoa điện tử hôm Hồng Oa cháy, là vì chúc mừng một ông chủ giàu có đến từ phương bắc gia nhập liên minh

"Ông chủ giàu có à." Trình Ý khinh miệt cười.

Trịnh Hậu Loan cảm thấy Trình Ý bây giờ so với năm trước đã hoàn toàn thay đổi. Trước tết do tâm trạng chán nản, cái gì hắn cũng không thèm để ý.

Bởi vậy, có thể thấy được tầm quan trọng của Chu Hồng Hồng to lớn đến nhường nào.

----

Hàng năm vào tiết thanh minh, Chu Hồng Hồng đều sẽ đi theo Trình Ý trở về làng Vĩnh Cát để tảo mộ. Trong làng Vĩnh Các, cô là con dâu của nhà họ Trình, cho nên cô cũng phải đi bái tổ tiên nhà chồng.

Trước khi Lão thái gia mất, đã đem tên hai người bọn họ xếp vào gia phả. Có thể nói, Trình Ý là nhờ có Chu Hồng Hồng mới được điều đó, với thân phận con ngoài giá thú của hắn vốn không vào được gia phả Trình gia. Nhưng lão thái gia muốn đưa Chu Hồng Hồng vào nhập họ tộc, vì thế thành ra Trình Ý lại được lợi.

Chu Hồng Hồng vốn định xin công ty cho nửa ngày phép, tranh thủ buổi chiều trở về quê một chuyến. Cuối cùng vì có việc trì hoãn, mãi đến chạng vạng mới tan tầm.

Thấy mùa này âm u liên miên, mưa phùn đường trơn, nên nói, "Không thì sáng sớm ngày mai chúng ta về. Nếu buổi tối thế này mà về thì cũng phải rạng sáng mới đến nơi, lại khiến mẹ phải chờ cửa."

Trình Ý đối với việc này không hề có ý kiến. Dù sao, có thêm một buổi tối thì cũng để hắn ép buộc Chu Hồng Hồng mà thôi.

Ngày hôm qua đột nhiên có một dòng không khí lạnh kéo tới, nhiệt độ chợt xuống thấp, nhưng Trình Ý và Chu Hồng Hồng ở trên giường, lại nóng hôi hổi.

Chu Hồng Hồng dạng chân trên đùi Trình Ý, hai tay chống vào lồng ngực của hắn, lúc lên lúc xuống.

Trình Ý thoải mái thưởng thức hai khối thịt đang nhảy nhót kia, nhấp nhô, lượn sóng, hắn nhấc một bàn tay sang bên cạnh sờ hộp thuốc lá, mồi lửa. Rít vào một hơi, híp nửa ánh mắt, tầm mắt dừng tại nơi cô và hắn kết hợp.

Chu Hồng Hồng lông tóc có vẻ dày rậm, có khi hắn thấy hơi quá, sẽ cắt bớt đi một ít. Mới nghĩ đến đây, hắn đã đưa tay quấn quít lấy một cây kéo ra ngoài.

Cô rên rỉ động tình, nhưng động tác dần dần thong thả, chậm lại.

"Mệt mỏi rồi hả?" Trình Ý ôm cô, lật người, dụi tắt nửa điếu thuốc đang hút dở, "Tiểu xướng phụ, đến lượt anh cưỡi em."

Nắm chặt chăn, cô thừa nhận vật to thô của hắn.

Lúc hắn đang cắn xé trên thân thể cô, đột nhiên hỏi. "Chu Hồng Hồng, em có yêu anh hay không?"

Chu Hồng Hồng gật đầu.

"Gật đầu cái gì, anh muốn em nói ra miệng." Hắn tăng thêm chút lực thúc vào, nói.

"Trình Ý... Em..." Cô gấp gáp, thở hổn hển trong chốc lát, mới tiếp tục, "Em yêu anh."

Đây là lần đầu tiên Chu Hồng Hồng nói thương hắn, đôi mắt đào hoa của Trình Ý sáng rực lên, "Vợ, anh cũng yêu em."

----

Ngày hôm sau trước khi ra khỏi cửa, Trình Ý nhận được điện thoại của Bà Hai, giọng nói của bà rất vội vã.

Trình Ý nghe xong vài câu, dịu dàng nói, "Con biết rồi, sự việc cụ thể thì đợi bọn con trở về rồi hãy nói."

Chu Hồng Hồng từ phòng bếp đi ra, thấy Trình Ý đứng trước cửa sổ sát đất, không biết đang suy nghĩ gì, thuận miệng hỏi, "Điện thoại của ai vậy?"

Trình Ý xoay người đi tới, "Mẹ gọi tới."

Cho rằng Bà Hai gọi tới hỏi hành trình của hai người bọn họ nên cô cũng không hỏi nhiều.

Trình Ý để điện thoại di động xuống, dừng trước mặt Chu Hồng Hồng, "Nửa đêm hôm qua Trình Hạo đã trở về."

Chu Hồng Hồng kinh ngạc không thôi.

Cô gần như đã quên mất còn có một người như thế. Trình Hạo đi cũng đã vài năm, năm xưa Lão thái gia có nhờ các mối quan hệ tìm hắn ta, nhưngcũng không có tìm được. Lúc này nhớ lại gương mặt thô tục của Trình Hạo, cô liền cảm thấy buồn nôn.

Trình Ý như đang tìm kiếm dấu vết để lại trên mặt cô, hắn vươn tay. "Chu Hồng Hồng, em có anh."

Chu Hồng Hồng xoa lòng bàn tay của hắn, cười gật đầu.

Cứ để cái đồ bỏ đi Trình Hạo cút đến chân trời đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện