Dù Tương Phùng Cũng Chẳng Nhận Ra

Chương 16





Trong nội đường một mảnh yên tĩnh.

Thẳng đến khi Lâm Tử Sơ không nhịn được ho khan, sự yên tĩnh trong phòng mới bị đánh vỡ.

Võ Thái cười lạnh một tiếng, nói: "Lời không thể nói bậy.

Nếu là chuyện này giống như Thiếu trang chủ nói đơn giản như vậy, hai sư huynh đệ chúng ta đã sớm đã hoàn thành nhiệm vụ, không phụ sự sư môn gửi gắm.

Tuy nhiên, Thiếu trang chủ cho rằng, ngươi phán đoán của ngươi là chính xác, nếu ta còn cự tuyệt, thì không phải là người hiểu biết?"
Lâm Tử Sơ nghe Võ Thái âm dương quái khí, vội chắp tay nói: "Không dám."
"Hừ!"
Lục Bình Chi vẫn luôn đứng ở một bên chưa từng hé răng, đột ngột hỏi Lâm Tử Sơ một câu:
"Không biết tự nguyện đi theo Thiên Tình chính là linh thú gì?"
Lâm Tử Sơ dừng một chút, nói: "Là một con nhện có linh khí lưu động con nhện ở miệng."
"Nga? Nói cụ thể chút đi?" Lục Bình Chi rất có hứng thú truy vấn, không phát hiện sư huynh đã tức giận đến đỏ mặt.

"Kia con nhện toàn thân màu đen, đầu, bụng chỗ có lông tơ, tính tình ngoan ngoãn, rất là nghe lời."
"Không đúng!" Lục Bình Chi lắc đầu: "Nói toàn thân màu đen, đầu mang lông tơ, hẳn là Vạn Nhận nhện.

Nhện này khẩu bộ có linh khí lưu động, phun ra tơ nhện cứng rắn khó đứt.

Nếu tu luyện đến thành công, thì cho dù là tu sĩ, cũng vô pháp tránh thoát tơ của Vạn Nhận nhện.

Chỉ là loài tính tình tuyệt không nghe lời, có danh dữ dằn như sấm rền bên tai.

Dù là đồng loại gặp nhau, cũng sẽ đấu đến ngươi chết ta sống, chưa bao giờ nghe qua có người có thể đem này nó thuần dưỡng, nực cười, đúng là nực cười!"
Một tràn thao thao bất tuyệt, cho thấy kiến thức rộng lớn của Lục Bình Chi.

Tuy nội dung sâu sắc nhưng không cùng đề tài với Lâm Tử Sơ, lập tức im lặng.

Lâm Tử Sơ nói: "Nếu tôn sử không tin, không bằng theo ta đến nhìn xem."
Lục bình chi vừa muốn đáp ứng, bỗng nhiên phát hiện sau lưng phát lạnh, hắn nhìn sắc mặt khó coi của sư huynh, ấp a ấp úng nói: "Nhưng......"
Lâm Tử Sơ nói: "Tôn sử đều biết, đại điển khai mạch bắt đầu từ tu sĩ triệu hoán kính linh.


Kính linh được triệu ra lại bất đồng nên hình thức của đại điển theo đó cũng khác nhau.

Năm nay trước khi chính thức khai mạch, kính linh thực hiện một giai đoạn khảo nghiệm, lệnh chúng nhân leo lên Kính Linh sơn.

Mà Thiên Tình không chỉ đứng nhất còn leo đến đỉnh của linh sơn! Điều này vượt sức chịu đựng của con người......"
Lục Bình Chi tập trung tinh thần nghe được, thi thỏang gật đầu một cái.

Nhưng mà Võ Thái bên cạnh cười nhạo một tiếng, nói: "Thiếu trang chủ nghĩ ta là trẻ con sao? Giai đoạn khảo nghiệm là sơ tuyển, khai mạch chính thức là lại là chuyện khác, làm sao có thể đem hai việc đánh đồng? Cái trước là vì muốn cho mạch giả biết đại đạo khó đi, thử nghị lực của hắn mà thôi.

Lại nói khai mạch coi trọng tư chất bẩm sinh.

Này đây có nghị lực không đồng nghĩa là có tư chất, có tư chất chưa chắc là có nghị lực, lấy giai đoạn khảo nghiệm tới thuyết phục ta, quá ngây thơ rồi!"
Lâm Tử Sơ hao hết miệng lưỡi, từng cái đệ bị Võ Thái phản bác, chỉ cảm thấy trong lòng bốc lên lửa giân.

Tại yết hầu hắn bỗng nhiên có lam quang nổi lên, không khí nội đường đột nhiên giảm xuống.

Rõ ràng bên ngoài mặt trời đang lên tới đỉnh, cửa sổ giấy trong phòng lại kết một tầng băng.

Chiếc bình đặt trên bàn gỗ chạm khắc hoa run lên dữ dội, rơi xuống đất vỡ tan.

Võ Thái khuôn mặt lạnh lùng củathấy Lâm Tử Sơ, vội rụt về phía sau, lại vừa muốn mở miệng.

Chợt nghe Lâm Văn Khiêm khẽ rít: "Sơ nhi!"
Lâm Tử Sơ lập tức phản ứng lại, hắn biết hai người này thân phận tôn quý, không thể dùng võ lực cưỡng bức, nếu không những ngày tiếp theo của Thiên Tình liền xong, chính mình sau này đến Kình Thiên Chi Trụ thỉnh cầu bái nhập tiên tông, chỉ sợ cũng sẽ đã chịu ảnh hưởng.

Lâm Tử Sơ vuốt nhẹ yết hầu, thu hồi linh áp, sau đó chắp tay cúi người, thấp giọng nói:
"Có thể đến tuyệt đỉnh, thế gian này có mấy người, vẫn mong nhị vị có thể cân nhắc nhiều hơn."
Lục Bình Chi căn bản không để ý Lâm Tử Sơ phóng thích linh áp hướng hai người thị uy, xoay người cúi đầu nói với Võ Thái: "Sư huynh, chúng ta liền tiến đến nhìn thử hài tử Thiên Tình đi!"
Võ Thái hung hăng trừng mắt liếc hăn một cái.

Hắn vừa mới bị Lâm Tử Sơ phóng xuất linh áp cực đại làm kinh sợ, chỉ cảm thấy Hàn Long Ngọa Tuyết Thể quả thực không phải là chuyện đùa, trong lòng bỗng hiện một tia sợ sệt, đã muốn chấp thuận.

Nhưng mà Lâm Tử Sơ nói đến tuyệt đỉnh, thế gian hiếm thấy, lại chọc vô chỗ đâu của Võ Thái.


Võ Thái khai mạch mở ở vị trí dưới tim một chút.

Nếu có tiên duyên, liền có thể trở thành thượng đẳng tư chất.

Nhưng chính là bởi vì hắn trước khi chính thức khai mạch biểu hiện không tốt, sư tôn muốn mài giũa tâm tính của hắn, chậm chạp không muốn thế hắn thăng nhất đẳng tư chất.

Phải biết, lấy đan điền, trái tim làm ranh giới phân chia tư chất tu sĩ thành chia làm thượng, trung, hạ, tam đẳng tư chất.

Dù cho vị trí mạch điểm chỉ kém đến ít ỏi, trong thực chiến liền có thể phát hiện sự chênh lệch giống như một trời một vực.

Nói cách khác, nếu hạ đẳng tư chất phóng thích toàn bộ linh lực, có lẽ có thể chống đỡ một chén trà nhỏ thời gian.

Trung đẳng tư chất, có thể chống đỡ hai chú hương.

Thượng đẳng tư chất, lại có thể chống đỡ đến ba canh giờ.

Vượt qua cực hạn, phải dùng linh thạch bổ sung linh lực.

Giờ đây Võ Thái nghiến răng nghiến lợi, oán hận nói:
"Thiếu trang chủ hà tất phải nói đến Vương bà bán dưa*? Ta đều biết, Thiếu trang chủ năm kia tham gia đại điển khai mạch, vượt qua cả sâm hải, sức chịu đựng siêu phàm, lại khai ra truyền kỳ thể chất, oanh động bốn châu.

Nhưng mà thiên phú này của Thiếu trang chủ, cũng chưa xứng cùng tông tiên chủ đại nhân của ta nhấc lên nửa phần quan hệ, huống chi chỉ là một hài tử mới mười mấy tuổi? Leo dến được đỉnh núi thì như thế nào! Làm sao có thể nói là thế gian hiếm thấy? Ta không được nữa, cáo từ! Không cần tiễn!"
*Vương bà bán dưa, tự bán tự khen: ý mèo khen mèo dài đuôi
Vừa mới dứt lời, đã dùng thuấn di, nháy mắt ra đến ngoài cửa, từ xa truyền đến một tiếng gầm: "Sư đệ, ngươi còn muốn ngốc ở đây bao lâu?"
Lục Bình Chi: "Sư huynh, Vạn Nhận ——"
"Mau cút lại đây!"
"......!Dạ!" Lục Bình Chi đành đáp ứng, đi theo.

Hắn trong lòng tiếc hận, không biết vì sao, còn có chút mất mát.

Cảm xúc mất mát quá mức rõ ràng, Lục Bình Chi di một tiếng, xoa xoa ngực, tự mình an ủi nói: "Vẫn là tìm Tiểu tiên chủ quan trọng hơn, vạn sự phải lấy tiên chủ làm đầu, chính mình để sau lại nói."
Sau khi khai mạch đại điển kết thúc, sáu người có tư chất được giữ lại, còn lại đành bóp cổ tay thở dài, tiếc nuối mà về.


Lưu lại sáu người không có nói chuyện với nhau, ai cũng đều âm thầm đánh giá đối phương.

Trong đó, vóc dáng Sấu Hỉ vóc dáng thấp nhất, nhưng trong đợt khai mạch lần này lại có tư chất cao nhất, chính là thượng đẳng tư chất duy nhất trong đám.

Hứa Vọng Văn, Hứa Hi Âm hai người đứng chung một chỗ, nhìn chằm chằm Văn Nhân Thiều cách đó không xa, ánh mắt đề phòng.

Văn Nhân Thiều hơi mỉm cười, đương nhiên không phát hiện.

Ba người này mạch điểm cực kỳ tương tự nhau, đều lân cận tim là đỉnh cao của trung đẳng tư chất.

Thiên tư tất nhiên bất phàm, người khác lại cảm giác ba người tư chất tương tự như vậy, mới là hiếm lạ nhất.

Theo sau chính là Thiên Tình cùng Đồng Súc.

Hai người bọn họ khai ra hạ đẳng tư chất, tuy rằng địa vị xấu hổ, nhưng so với nhiều người không thể khai mà nói, cũng đủ để kiêu ngạo.

Sáu người đứng tại chỗ trong chốc lát sau, có ba vị nam nô, ấn theo tư chất, dẫn bọn họ đi về một hướng.

Sấu Hỉ đi phía trước, nhịn không được quay đầu nhìn lại Thiên Tình.

Nhưng từ đầu đến cuối hắn phát hiện Thiên Tình không hề nhìn mình, liền từ bỏ ý định muốn mở miệng nói chuyện.

Thiên Tình đi theo sau nam nô mặc lam bào, sắc mặt muốn có bao nhiều khó coi, liền có bấy nhiêu.

Tâm tình bên đồng súc rất tốt, hắn tưởng cùng Thiên Tình tán gẫu, lại sợ Thiên Tình không cho mặt mũi, vì thế thử thăm dò gọi: "Thiên Tình huynh......"
Thiên Tình bước chân không ngừng, hỏi ngược lại: "Như thế nào?"
Hắn vừa đáo lại, bầu không khí chung quanh nhất thời dịu xuống, Đồng Súc thở phào nhẹ nhõm, hướng Thiên Tình, mặt mày hớn hở nói: "Ngươi có biết này tiểu nô này muốn dẫn hai ta đi hướng nơi nào không?"
Thiên Tình hé mắt nhìn qua, nói: "Không biết."
"Là muốn dẫn chúng ta đi Đông Giới Lâm gia trang Mục Ẩn các.

Mục Ẩn các là nơi ở của trang chủ, ngài muốn chúng ta đến đó thụ phong."
"Thụ phong?" (nhận chức vị)
"Đúng vậy.

Từ xưa đến nay, khai mạch giống hai ta, hạ đẳng tư chất, nếu như nguyện ý, đều sẽ trở thành lãnh sự Đông Giới, chưởng quản mọi việc bé nhỏ của Lâm phủ.

Lần này khai mạch, ta tư chất không bằng ngươi, ngày sau Thiên Tình ngươi vì chính lãnh sự, ta là phó quan của ngươi."
"Thì ra là thế," Thiên Tình nói: "Chức lãnh sự Đông giới, chẳng lẽ tương đương với quản gia Tây Giới? Từ đây về sau ta sẽ biến thành Liễu quản gia, thậm chí trực tiếp quản lý toàn bộ nô bộc Lâm gia trang nô bộc, rất tốt."
Tuy rằng trong miệng nói rất tốt , trên mặt lại không có một ý cười.


Đồng Súc cười hai tiếng, rất muốn lấy lòng lãnh sự tương lai của mình, lại cảm thấy không khí lúc này thật là xấu hổ, trong nhất thời cũng không nên nói tới cái gì.

Thiên Tình cùng Đồng Súc vừa vào cửa Mục Ẩn các, đã nghe tiếng của Thiếu trang chủ bên trong, đành phải đứng ở ngoài cửa yên tĩnh chờ đợi.

Trong nội các thi thoảng truyền đến thanh âm tao nhã của trang chủ, hắn lải nhải, so với phụ nhân còn dong dài hơn: "Sơ nhi, mấy ngày nữa, liền phải đưa ngươi đi bái phỏng các tiên tông.

Ngươi đến Kình Thiên Chi Trụ bái phỏng thì phải tuyển thủ hạ lanh lợi ngoan ngoãn, tâm một mực phải hướng về ngươi."
Cũng nghe không thấy Lâm Tử Sơ trả lời.

Lâm Văn Khiêm tiếp tục nói: "Đi đường phải cẩn thận một chút.

Hôm nay sứ giả Khổ Chung Tông kia muốn rời đi, ngươi chốc nữa tiễn bọn một đoạn hắn, ngôn ngữ cần khách khí, nhưng bất luận như thế nào đối với lời chào mời, đều chỉ cười một tiếng liền trở về."
Vẫn không thanh âm trả lời.

Lát sau, cửa Mục Ẩn các bị đẩy ra, bạch y thiếu niên từ trong phòng đi ra.

Đồng Súc vội vàng cúi đầu làm lễ, thầm nghĩ Thiếu trang chủ này thật lợi hại, đối với phụ thân mình, còn có thể không nói một câu, lời từ biệt tùy tiện cũng nhất định không nói.

Cũng có Thiếu trang chủ có được tư chất truyền kỳ, khiến cho Lâm Tử Sơ nhận được vạn thiên sủng ái của Lâm phủ, bị nuông chiều thành như vậy.

Hắn lại không biết, Lâm Tử Sơ có nói chỉ là âm thanh cực nhỏ, không phải vì không coi ai ra gì.

Mà là chịu ảnh hưởng từ thể chất, trừ khi sử dụng linh lực, ngày thường rất ít khi mở miệng, cơ thể bên ngoài không theo kịp linh áp bên trong, dễ dàng dẫn đến linh lực len lỏi vào kinh mạch.

Làm hắn vừa định mở miệng nói chuyện, trong phế phủ liền có băng sương lưu động, yết hầu dường như muốn đông lại, khiến yết hầu Lâm Tử Sơ ngứa ngáy khó chịu, nhịn không được ho khan.

Bởi vậy ở trước mặt người nhà, Lâm Tử Sơ rất ít giải khẩu.

Đồng Súc cùng Thiên Tình cúi đầu chờ Thiếu trang chủ đi qua, để thể hiện sự tôn trọng, hai người không ngẩng đầu nhìn mặt hắn, chỉ có thể nhìn thấy đôi giày sạch sẽ của Lâm Tử Sơ.

Thiên Tình cúi đầu, ánh mắt nhìn dưới đất, không có bất kỳ phản ứng nào, dường như suy nghĩ đã bay về nơi nào đó rất xa.

Đồng Súc xem Thiên Tình đang phát ngốc, lặng lẽ dùng khuỷu tay chọc chọc hắn.

Thiên Tình lúc này mới kịp phản ứng lại, vội vàng chắp tay hành lễ, nói: "Thỉnh an Thiếu trang chủ."
Lâm Tử Sơ cái gì cũng không nói, dừng một chút, nhìn thủ hạ vây quanh, đi ra bên ngoài.

Chỉ là tốc độ này, so với vừa rồi, dường như chậm đi mấy phần..



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện