Đã Kết Hôn Sau Khi Tỉnh Dậy

Chương 38: Biện pháp



Cô không muốn để anh đi 
Nhưng cô có biết anh là ai không ??
Lòng Giang Hành Mặc bị đâm một cái, rốt cục cũng không nhẫn tâm tránh cô
Hạ Sở dùng sức cầm vạt áo của anh, dùng sức đến nỗi đốt ngón tay trắng bệch. Quần áo mùa hè vốn là rất nhẹ mỏng, nguyên liệu vải màu xám bạc tựa như bầu trời mưa lâm râm, yên vui, nhưng lại thấm lạnh, nhưng dù dùng sức như thế nào cũng không cách nào cầm nó một cách chân chính được, ngược lại lại khiến mình bị ướt dầm dề, chật vật không chịu nổi
Giang Hành Mặc nhìn một hồi, cuối cùng vẫn là không đi, anh lên giường, nằm ở bên cạnh cô
Giống như đang tìm kiếm một sự ấm áp vậy, cô co lại bên người anh, lộ ra một mặt yếu ớt bình thường hiếm khi thấy
Nhưng cũng chỉ là rúc ở đây, không đụng tới anh cũng không tiếp tục áp sát nữa, ở giữa quần áo hơi mỏng lưu lại khoảng cách không thể xem xét
- rất khó để nhìn rõ, nhưng có thể cảm nhận được khoảng cách rõ ràng
Giang Hành Mặc cứ như vậy nằm ở trên giường, nhìn đèn treo tự tay mình chọn lựa, nghe hô hấp dần dần hòa hoãn của cô, trong đầu chỉ còn những mùi thơm thoang thoảng, nhưng anh biết được, đây là mùi thuộc về cô
Sau nửa giờ, Hạ Sở tựa hồ an tâm, bàn tay siết chặc anh cũng dần buông ra, Giang Hành Mặc rất nhanh liền cảm nhận được, động tác của anh rất nhẹ, mười phần dè dặt
Song khi anh ngồi dậy, lúc chuẩn bị rời giường, cô gái đang ngủ đột nhiên mở mắt ra
Hai người đối mặt, Giang Hành Mặc ngây ngẩn
Hạ Sở nhìn anh, dùng tầm mắt vô cùng thanh tỉnh nhìn anh chăm chú, không nói một lời, chỉ nhìn
Cô tỉnh, cô thấy anh, cô sẽ nghĩ như thế nào
Dante làm sao có thể vào chỗ này ??
Không phải Dante, thì là ai ??
Giang Hành Mặc cũng không sững sờ quá lâu, mặc dù phương thức ngả bài này rất tồi tệ, nhưng anh vốn cũng không muốn giấu diếm nữa
"Anh..." Anh mở miệng, chỉ nói một chữ, Hạ Sở liền nhắm mắt lại
Giang Hành Mặc ngưng lại, đổi thành gọi tên cô "Megan"
Hạ Sở không động một cái, ngủ rất an ổn, tựa như mới vừa rồi hết thảy đều chỉ là ảo giác của Giang Hành Mặc
Giang Hành Mặc mi tâm vặn lại, anh ngồi ở bên giường, nhìn xuyên thấu cô đang yếu ớt kia
Cô là ngủ thật sự, không phải giả bộ ngủ, là thật sự đắm chìm vào giấc mơ xinh đẹp, an tâm giống như đang tựa vào lồng ngực của mẹ vậy
Vừa rồi khi mở mắt phảng phất giống như một người khác, một người khác xuyên vào thân thể này đang nhìn anh
Hạ Sở khi tỉnh lại, đầu đau muốn nứt
Uống rượu nhất thời rất thoải mái, say rượu giống như bị hỏa thiêu 
Tư vị này ai thử rồi sẽ biết, thật sự trong đầu cũng chỉ còn lại một câu nói: Uống rượu nữa thì sẽ thành chó 
Hạ Sở rên rỉ một tiếng, phát hiện mình ngủ ở trên giường, còn rất kinh ngạc: Thật sự ý thức đã không rõ ràng, còn có thể đi về phòng ngủ, ngủ trên giường, Hạ tổng quả thật trâu bò
Đầu cô hơi thanh tỉnh chút thì nhớ tới Cao Tình

Cô sẽ không vứt cô ấy trên đường rồi mặc kệ nha ?? Hạ Sở bỗng nhiên ngồi dậy, kịch liệt có cảm giác choáng váng xông thẳng vào mặt, để cho cô cảm nhận được cái gì mắt nổ đom đóm. Thật sự là có những ngôi sao đang bay trên đầu cô, chỉ sợ sọ cô phải nổ banh ra
"Ai!" Cô phát ra âm thành than thở, ngửa mặt nằm ở trên giường,một lát sau thì bình tĩnh lại, Hạ Sở mới chậm rãi đứng dậy, cảm giác có thể thích nghi được
Cô chân trần xuống lầu, một chút liền thấy vỏ chai rượu được vứt lung tung, ngày hôm nay phải tìm người giúp việc tới dọn dẹp. Cô nghĩ như vậy, đi thẳng tới, liền thấy Cao Tình đang ngủ trên ghế sa lon
Ghế sa lon rất rộng rãi, Cao Tình ngủ ở phía trên không hề lộ vẻ co quắp, càng làm cho Hạ Sở thở phào chính là, cô còn nhớ rõ đắp cho cô ấy chăn lông
Thật sự đáng tin cậy, Hạ Sở thực sự bội phục tửu lượng của chính mình
Mắt nhìn thấy mặt trời đã ở cao, Hạ Sở gọi điện thoại cho Ethan, nói rằng buổi sáng sẽ không tới công ty 
Cô đi vao phòng bếp, suy nghĩ Tiểu Hắc có thể làm canh giải rượu không 
Tới ấn một cái, thật đúng có thể làm được, Hạ Sở đối với đầu bếp đen là tâm phục khẩu phục 
Tiểu Hắc đúng là được khen nhưng ngại ngùng, vốn dĩ là nó không có món này, bất quà ba ba nào đó đêm qua cho nó đổi mới, thêm công thức nấu ăn cùng tài liệu của canh giải rượu, cũng phi thường rất tri kỷ
Đáng tiếc ba ba không để lại tên, Tiểu Hắc chỉ có yên lặng tiếp nhận khích lệ nha
Làm xong canh giải rượu, Hạ Sở đầu tiên uống cho mình một bát, hương vị thật sự rất muốn lấy mạng, bất quá lại khiến cô rất tỉnh táo
Cô đi kêu Cao Tình một tiếng, Cao Tình lẩm bẩm nói "Ngủ một lát, ngủ một chút nữa thui" Giọng là hoàn toàn khàn đi
Hạ Sở nói "Uống canh giải rượu rồi ngủ tiếp"
Cao Tình đem chăn lông che lỗ tai lại, coi như không nghe thấy
Hạ Sở linh cơ khẽ động, lấy điện thoại di động ra mở giao diện chụp hình
"Răng rắc" một tiếng, chăn lòng liền hạ xuống, một phụ nữ đang xù lông xuất hiện, Cao Tình mí mắt sưng lên nói "Chụp cái gì mà chụp chứ !! Bà còn chưa rửa mặt, gội đầu và trang điểm"
Hạ Sở cười nói "Chụp cậu chưa rửa mặt chưa gội đầu chưa trang điểm" 
Cao Tình sững sốt một lát, đại não mới khôi phục tình huống, cô nàng đè lên huyệt thái dương nói "Trời sáng rồi à"
Hạ Sở bưng canh giải rượu qua "Uống cho dễ chịu một chút"
Trong con mắt sưng của Cao Tình đều là sự kinh ngạc "Cậu còn biết làm cái này sao ??"
Hạ Sở nói "Phòng bếp tự làm"
Cao Tình rất hiếu kỳ, muốn đi xem, bất quá đầu đau quá, chân nhấc không nổi, cô ấy tiếp nhận canh giải rượu, khó khăn nói "Giang Hành Mặc không phải là người chồng tốt ,nhưng thật sự là một nhân tài"
Vậy đại khái xem như là khen ngợi, mặc dù cùng câu nói "Anh ta trừ khuôn mặt thì không còn gì khác" có bất đồng
Sau khi nắm lỗ mũi lại uống xong canh giải rượu, Cao Tình đi rửa mặt, Hạ Sở cùng Tiểu Hắc 'thương lượng' bữa sáng
Lúc cùng một chỗ ăn điểm tâm, Hạ Sở thấy trạng thái Cao Tình vẫn ổn, liền nói ngay vào điểm chính "Cậu còn định như thế nào nữa ??"
Cao Tình biết cô đang hỏi cái gì "Ly hôn"
Hai chữ chắc như đóng đinh cô để Hạ Sở nhẹ nhàng thở ra, cô trong đáy lòng cảm thấy Vương Thụy Hâm không xứng với Cao Tình
Bất qua hai chữ ly hôn thủy chung cũng là một cái nhãn hiệu, rơi vào trên người phụ nữ vĩnh viễn đều bị tổn thương nhiều hơn so với đàn ông
Hạ Sở hỏi "Vương Thụy Hâm sẽ đồng ý sao ??"
Cao Tình cười lạnh một tiếng "Anh ta không đồng ý, tớ liền nháo đến khi anh ta thân bại danh liệt"
Hạ Sở thực tình cảm thấy Cao Tình vậy không đáng, bất qua phía sau còn có chuyện quan trọng hơn "Sau khi ly hôn, cậu có dự tính gì không ??"
"Cậu không cần lo lắng" Cao Tình nói "Tớ cách xa đàn ông ra còn sống tốt hơn nhiều"
Cô ấy đời này gặp đúng mỗi ba người đàn ông, một người cha ruột, một người mà mình yêu sâu đậm, một người là chồng, mà toàn con mẹ nó không phải con người, tất cả tai nạn của cô đều bắt nguồn từ bọn họ
Hạ Sở không lên tiếng, cô lần đầu tiên hối hận mình chỉ có 'mười tám tuổi', cô tin tưởng được cô hai mươi tám tuổi nhất định có thể giúp đỡ Cao Tình nhiều hơn
Bất quá cô sẽ nghĩ các biện pháp giúp cô ấy, nhất định sẽ không để cho Cao Tình bị ủy khuất nữa
Cao Tình ăn cơm xong liền muốn trở về, quần áo của ngày hôm qua không có cách nào mặc vào nữa, Hạ Sở liền cho cô những quần áo mới còn chưa mặc lần nào
Cao Tình so với cô đầy đặn hơn chút, váy màu đen mặc trên người liền có cảm giác trước sau lồi lõm, cực kỳ gợi cảm
Hạ Sở cười nói "Ngực to thật ấy"
Cao Tình còn cố ý hếch lên, đối với tấm gương nói "Không thông minh giống cậu, ngực lại không lớn nữa thì tớ cũng quá thảm rồi"
Nói xong, hai người đều cười vui vẻ 
Buổi chiều, Hạ Sở trong công ty thất thần
Cô mặc dù thiếu kinh nghiệm về xã hội, nhưng cũng biết ly hôn không phải chuyện đơn giản như vậy, nhất là có lợi ích tranh chấp, một hôn nhân lại bị náo thành như vậy
Cô nghĩ tới nghĩ lui, tìm không thấy người thích hợp để thương lượng, dù sao cô hai mươi tám cũng không cần tìm người thương lượng 
Cuối cùng, Hạ Sở bấm số điện thoại Giang Hành Mặc
Cũng chỉ có Giang Hành Mặc, hai người bọn họ bây giờ cũng được coi là 'hòa giải', lại có thêm một năm ước hẹn, tìm anh trưng cầu ý kiến cũng không phải vấn đề gì lớn
Điện thoại kết nối, cuống họng của Giang Hành Mặc còn chưa tốt của "Alo ??"

Hạ Sở nói "Rảnh không, gặp mặt đi"
Giang Hành Mặc có rảnh, nhưng đến thì phải 'trang điểm', vì vậy nói "Sau mười phút anh đến tìm em"
Hạ Sở nói "Không cần, tôi đến bãi đỗ xe phía đông chờ anh"
Giang Hành Mặc nói "Được" Bãi đậu xe phía đông là ở giữa văn phòng của hai người bọn họ, mà lại cơ bản không có người khác đi qua
Nhìn thấy Giang tổng, Hạ Sở cũng không lãng phí thời gian, nói thẳng "Tôi nghĩ muốn thương lượng với anh về việc ly hôn"
Giang Hành Mặc "..."
Hạ Sở ý thức được lời này của mình rất không thỏa đáng, tranh thủ thời gian giải thích "Không phải sự tình của hai chúng ta, hai chúng ta không cần thương lượng, một năm sau tôi trực tiếp rời đi"
Lời giải thích này của cô không an ủi đươc Giang đồng chí, ngược lại càng đau lòng thêm
Hạ Sở đem hết chuyện một năm của Cao Tình với Vương Thụy Hâm ra
Mặc dù vừa thấy mặt đã bị dao đâm, nhưng Giang Hành Mặc vẫn gợi ý cho cô một biện pháp "Ly hôn, phá đổ Vương Thụy Hâm, thu mua cổ phần trong tay anh ta, để Cao Tình làm một mình" 
Đơn giản thô bạo, gọn gành mà linh hoạt

Hạ Sở bỗng nhiên có chút sợ hãi, thật sâu mới cảm nhận được chồng trên danh nghĩa của mình không phải người dễ trêu chọc vào


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện