Cuộc Sống Khó Khăn Của Thứ Nữ

Chương 75: Nhét người (hạ)



Editor: Cà Rốt Hồng - 

Buổi tối Lý Húc Diệp trở lại mới biết được chuyện này, hưng phấn ôm lấy Tào Ngọc Di quay một vòng trong phòng.

Tào Ngọc Di dưới sự thất kinh ôm thật chặc cổ của Lý Húc Diệp, "Chàng làm gì thế? Mau buông ta xuống!"

Lúc hai người Lý Húc Diệp và Tào Ngọc Di nói chuyện luôn đuổi nha hoàn bà tử đi ra ngoài, cho nên nhất thời cũng không có ai tiến lên ngăn cản.

"Ngọc Di, ta, ta thật cao hứng? Nàng có cảm thấy như thế nào hay không? Tại sao không sớm nói ra......" Lý Húc Diệp hỏi dồn dập.

"Ta cũng mới xác định hôm nay!" Tào Ngọc Di nhẹ giọng lên tiếng.

Lý Húc Diệp ôm Tào Ngọc Di cũng không cỡi giày, trèo lên trên giường, hai người xúm lại thấp giọng nói chuyện.

"Nàng yên tâm, qua ít ngày ta cầu xin Thánh thượng ra ngoài làm việc, đến lúc đó nàng theo ta cùng đi nhậm chức, phu nhân sẽ không thể làm khó dễ nàng nữa......" Lý Húc Diệp chậm rãi nói.

"Ừhm." Tào Ngọc Di đáp lại, trong lòng buông lỏng, mặc dù không phải là không thể ứng phó Lý phu nhân, nhưng dù sao trôi qua cuộc sống như thế cũng không thư thản.

"Lần này chúng ta thành thân, hoàng thượng ân chuẩn cho nghỉ ba tháng, cũng nhanh thôi!" Lý Húc Diệp đặt tay ở trên bụng hoàn toàn chưa có thay đổi gì của Tào Ngọc Di.

"Nếu Thánh thượng không chuẩn, chàng cũng không cần miễn cưỡng!" Tào Ngọc Di dặn dò.

"Cái này không cần nàng quan tâm, chỉ cần chiếu cố mình thật tốt, muốn ăn muốn dùng cái gì, sai các bà tử đi tìm tới là được, nếu bạc không đủ, thì sai người nói với ta một tiếng......"

Tào Ngọc Di đồng ý từng việc, trong lòng từ từ nổi lên rung động......

Bởi vì lần ngất xỉu kia, nên Lý phu nhân miễn quy củ cho Tào Ngọc Di, Tào Ngọc Di nghỉ ngơi hai ngày, rồi vẫn đi đến chỗ của Lão phu nhân và Lý phu nhân thỉnh an.

"Thỉnh an mẫu thân!" Tào Ngọc Di hành lễ một cái, thả chậm ngữ điệu nói.

"Đứng lên đi, trước mắt thân thể không tốt, thì ở trong phòng tịnh dưỡng cho tốt đi!" Lý phu nhân không mặn không lạt nói.

"Con dâu tạ ơn mẫu thân quan tâm, hôm nay cảm thấy đã dễ chịu hơn một chút, nên tới đây thỉnh an mẫu thân!" Tào Ngọc Di cung kính đáp.

"Khó cho ngươi có phần tâm này, ngồi xuống nói chuyện đi!" Lý phu nhân nhấp một ngụm trà nóng, giọng nói vẫn nhàn nhạt.

Tào Ngọc Di đáp một tiếng, hành lễ một cái, ngồi xuống nửa bên cái ghế đôn ở bên cạnh giường.

Lý phu nhân nhặt chuyện râu ria tán gẫu cùng Tào Ngọc Di mấy câu, lại kéo đề tài câu chuyện đến trong phòng Lý Húc Diệp.

"Hai ngày trước con dâu đã hỏi qua ý của Nhị thiếu gia, Nhị thiếu gia nói không vội, nên chuyện như vậy trước hết dằn xuống!" Tào Ngọc Di đứng lên đáp.

"Chẳng lẽ là nhìn không thuận mắt mấy nha đầu trong phòng ngươi, chỗ này của ta có hai nha đầu rất là tốt, không bằng ngươi chọn một người trở về!" Lý phu nhân cười nói.

"Tạ mẫu thân có hảo ý, con dâu chỉ sợ Nhị thiếu gia có ý gì khác, chắc phải hỏi qua ý của Nhị thiếu gia trước." Tào Ngọc Di cúi thấp đầu đáp.

"Hừ, buổi tối gọi Nhị thiếu gia các ngươi tới đây, ta sẽ đích thân nói cùng hắn!" Trên mặt Lý phu nhân lập tức lạnh xuống, "Ngươi trở về nghỉ cho khỏe đi, tránh trời nóng lại choáng váng đầu, kinh động Lão phu nhân......"

Tào Ngọc Di thấp giọng đáp lại, hành lễ một cái lui ra ngoài, trong lòng một đợt buồn nôn, không muốn nán lại nhiều ở trong chính viện này.

Buổi tối, Lý Húc Diệp vào cửa sắc mặt có cái gì đó không đúng lắm.

"Lão gia, người làm sao vậy?" Tào Ngọc Di nghênh đón hỏi.

"Các ngươi đều lui xuống đi!" Lý Húc Diệp nhìn thoáng qua cất cao giọng phân phó nói.

Tào Ngọc Di đè nỗi lo lắng xuống, ôn nhu nói: "Ngồi xuống uống chén trà trước đi!"

Lý Húc Diệp theo lời ngồi xuống, bưng chén trà lên nhưng cũng không uống, chần chờ nói: "Hôm nay Thánh thượng triệu ta vào cung......"

Tào Ngọc Di an tĩnh ngồi ở một bên, chờ Lý Húc Diệp tự mình nói ra.

"Nam Cương nổi lên chiến sự, Tào Lão thái gia bị thụ thương, Thánh thượng muốn phái ta qua đó, sợ là không thể nhìn thấy nhi tử nữ nhi chúng ta ra đời rồi......" Lý Húc Diệp khom người qua cầm lấy tay Tào Ngọc Di, "Nàng chớ hoảng sợ, tình huống cụ thể Thánh thượng còn đang đè xuống, tình hình của Tào Lão thái gia  cũng không rõ lắm, về phần ta, mấy ngày nay xem chừng sẽ có thánh chỉ tới......"

Tào Ngọc Di hít sâu một hơi, nói không sợ là gạt người, chiến trường không phải là nơi chơi đùa, huống hồ hiện tại ngay loại thời điểm này, thời đại này cuộc sống của quả phụ nơi đại hộ trôi qua không dễ dàng...... Tào Ngọc Di sững sờ một lúc mới định thần nói: "Buổi trưa mẫu thân lại nói tới chuyện nha đầu, bảo chàng buổi tối sang đó một chuyến!"

Lý Húc Diệp nhíu mày, "Chuyện như vậy nàng cứ yên tâm, nhất định sẽ như mong muốn của nàng. Nghỉ ngơi một lát rồi chúng ta sang đó!"

Tào Ngọc Di gật đầu đáp lại, lẳng lặng cùng Lý Húc Diệp dùng một chén trà xanh......

"Thỉnh an mẫu thân!" Lý Húc Diệp vái một cái, "Không biết mẫu thân tìm nhi tử tới đây có chuyện gì?"

Lý phu nhân chờ Lý Húc Diệp dập đầu xong mới mở miệng nói: "Đứng lên đi, Ngọc Di có thân thể, bên cạnh ngươi cũng không có người phục vụ, ta nghe nói mấy nha đầu trong phòng ngươi ngươi đều nhìn không thuận mắt?"

"Làm phiền mẫu thân phí tâm, chẳng qua là mấy hạ nhân phục vụ, nơi đó có cái gì mà nhìn thuận hay không thuận!" Lý Húc Diệp nhướng mày lên tiếng.

"Cũng liền thôi đi, bên cạnh suy cho cùng không thể không có người biết lạnh biết nóng....." Lý phu nhân lại nói lại chuyện hai nha đầu lúc sáng một lần nữa.

"Vốn là một mảnh hảo tâm của mẫu thân, chỉ là nơi này của nhi tử quả thật không tiện cho lắm, Thánh thượng đã có ý chỉ, hai ngày này nhi tử sẽ phải theo đại quân đi Nam Cương bình loạn, sợ nhỡ hai nha đầu của mẫu thân!" Lý Húc Diệp khom người nói.

"Chuyện này có cái gì mà gấp, chẳng lẽ ngày mai ngươi phải lên đường sao?" Mặt Lý phu nhân không đổi sắc trả lời một câu.

"Mẫu thân!" Lý Húc Diệp cất cao giọng kêu lên, "Nhi tử nghĩ tới trên chiến trường vốn là nơi vạn phần kinh hiểm, mấy ngày nay cũng nên nghỉ ngơi thật tốt mới phải, nếu không sẽ tổn hại thân thể, chiến trường kia còn lên được hay không!"

Trên mặt Lý phu nhân cứng đờ, đây rõ ràng là chỉ trích mình cố ý lúc này tặng nha đầu qua, muốn thứ tử mất mạng......

"Nhị thúc, mẫu thân cũng là một mảnh hảo tâm, chẳng qua là mấy ngày nay vì  chuyện trong phủ, bận rộn quá có chút mơ hồ nên lo lắng không chu toàn!" Đại thiếu phu nhân tiến lên nửa bước cười khanh khách nói.

"Đại tẩu nói phải, mẫu thân mỗi ngày phải trông coi tất cả các sự vụ lớn nhỏ trong phủ, nhất thời nghĩ sai cũng là thường tình!" Tào Ngọc Di mỉm cười tiếp nhận đầu đề câu chuyện.

"Nói ra ta cũng có chút mệt mỏi, hôm nay các ngươi hãy trở về trước đi!" Lý phu nhân nhân cơ hội bóp trán nói.

Tào Ngọc Di đi theo sau lưng Lý Húc Diệp uốn gối hành lễ lui ra ngoài.

"Nàng trở về nghỉ ngơi trước đi, tối nay không cần chờ ta, ta đi tìm Lão thái gia thương lượng chuyện!" Lý Húc Diệp nhẹ giọng nói, giống như vừa rồi trong phòng chưa từng phát sinh chuyện gì.

"Ừhm, ta để cho phòng bếp nhỏ hâm nóng vài món ăn khuya, nếu chàng trở về thì dùng một chút!" Tào Ngọc Di thấp giọng nói.

Lý Húc Diệp mỉm cười đáp lại, dẫn theo hai gã sai vặt sãi bước đi tới viện của Lão thái gia.

"Thiếu phu nhân!" Vương ma ma cười gọi một tiếng.

Trượng phu của Vương ma ma cũng là một người thành thật, sau khi Tào Ngọc Di đã hỏi qua ý của khẩu tử (trượng phu, bạn đời) đã an bài làm tiểu quản sự cho cửa hàng hồi môn của mình, nãi huynh cùng tuổi kia cũng được quản sự trong phủ chọn đi làm người gác cổng, Vương ma ma mới xem như định tâm lại.

"Chúng ta trở về thôi!" Tào Ngọc Di nhàn nhạt phân phó nói.

Vương ma ma đáp một tiếng, tiến lên nửa bước đỡ Tào Ngọc Di.

Trong lòng Tào Ngọc Di rất là không nhịn được chuyện Vương ma ma cẩn thận như vậy, chỉ có điều cũng không có đẩy ra, dù sao cũng là ở bên ngoài viện, cẩn thận một chút bao giờ cũng tốt hơn.

"Hừ, các ngươi xem một chút, trong mắt của hắn còn có đích mẫu ta đây sao......" Lý phu nhân thuận tay tóm lấy một chén trà ném ra ngoài.

"Mẫu thân, người hãy bớt giận, theo con dâu thấy, Nhị thúc cũng chẳng qua là bởi vì được Thánh thượng coi trọng......" Đại thiếu phu nhân càng nói thanh âm càng thấp, cuối cùng kề gần đến bên tai Lý phu nhân, dùng giọng nói chỉ có hai người có thể nghe thì thầm nói.

Lý phu nhân chần chờ một chút, phất tay phân phó nói: "Các ngươi đều lui xuống đi!"

Trong phòng bà tử nha hoàn lớn nhỏ đều đồng thanh đáp lại, theo thứ tự lui xuống.

"Đây chính là ý chỉ của Thánh thượng, như thế có thể làm sao?" Lý phu nhân nhíu mày hỏi.

"Ha ha, mẫu thân yên tâm, Đương Kim Thánh Thượng coi trọng nhất chính là hiếu đạo, huống hồ không phải thánh chỉ kia còn chưa có hạ xuống sao!" Đại thiếu phu nhân khẽ cười nói.

Lý phu nhân kéo tay Đại thiếu phu nhân gật đầu liên tục, "Vẫn là ngươi biết lòng ta, ngươi yên tâm, chỉ cần có ta ở một ngày, chắc chắn sẽ không thua thiệt đại phòng các ngươi!"

Ánh mắt Đại thiếu phu nhân lóe lên một cái, tiếp tục nhỏ giọng thương lượng với Lý phu nhân......

Không biết Lý Húc Diệp thương lượng chuyện gì với Lão thái gia, lại cả đêm không về.

Tào Ngọc Di dặn dò bà tử trực đêm tỉnh ngủ một chút, thu xếp trước.

Ngày hôm sau, lúc thỉnh an Lão phu nhân thì Lý phu nhân liền sai người tới nói là ban đêm bị lạnh, sáng hôm nay liền không dậy nổi.

"Đã mời đại phu qua phủ xem rồi chưa?" Lão phu nhân ngồi thẳng hỏi.

"Bẩm Lão phu nhân, đã phái bà tử đi nhị môn rồi!"

"Truyền cơm đi!" Lão phu nhân gật đầu một cái, cất giọng phân phó nói.

Nhất thời, trong phòng nha đầu bà tử đều hành động, chốc lát sau món phụ, món chính, điểm tâm liền bày đầy bàn bát tiên.

"Nhà Lão Nhị có thân thể, hôm nay mẫu thân các ngươi cũng không có ở đây, đều ngồi đi!" Lão phu nhân dưới sự hầu hạ của hai đại nha hoàn ngồi xuống, mở miệng nói.

Tào Ngọc Di đi theo phía sau Đại thiếu phu nhân tạ ơn, theo thứ tự ngồi dưới tay phải Lão phu nhân.

Tự có nha hoàn bà tử thay vị trí hai người phục vụ Lão phu nhân dùng cơm.

Ăn cơm xong, Lão phu nhân súc miệng, dùng nửa chén trà lài nhỏ, đứng dậy đi đến viện của Lý phu nhân.

"Phu nhân, Lão phu nhân tới!" Hứa ma ma bên cạnh Lý phu nhân chạy vào phòng, ngay cả hành lễ cũng không kịp làm, thấp giọng nói.

Lý phu nhân đang dùng điểm tâm nhất thời bị nghẹn, đùng một cái đứng lên.

"Phu nhân, mau nằm lên trên giường!" Hứa ma ma nhanh tay nhanh chân cởi áo ngoài cho Lý phu nhân, đỡ Lý phu nhân đi vào phòng trong.

"Phu nhân các ngươi như thế nào? Nghe trù phòng nói ngay cả điểm tâm cũng không dùng?" Lão phu nhân vừa sãi bước đi vào trong, vừa nói.

"A, Bẩm Lão phu nhân......"

Không đợi bà tử kia nói chuyện, Lão phu nhân cũng đã vào trong phòng.

Tầm mắt của Tào Ngọc Di dừng lại trên một cái đĩa bánh mơ thiếu hai ba cái một chút, lại bất động thanh sắc dời đi.

Trên mặt Lý phu nhân không có thoa son phấn, nhìn thì đúng là kém hơn thường ngày một chút.

"Mẫu thân!" Lý phu nhân dưới sự dìu đỡ của hai bà tử ngồi dậy.

"Mau nằm xuống! Đại phu nói thế nào?" Lão phu nhân nhàn nhạt hỏi.

"Con dâu bất hiếu, để cho mẫu thân bận tâm, đại phu chỉ nói là bị phong hàn......" Lý phu nhân hữu khí vô lực đáp.

Lão phu nhân gật đầu một cái, chỉ bảo Lý phu nhân nghỉ ngơi thật tốt, chuyên tâm dưỡng bệnh, không cần quan tâm sự vụ trong phủ......

Lý phu nhân chần chờ một chút, cúi đầu lên tiếng: "Vậy hết thảy do mẫu thân làm chủ!"

Lúc này Lão phu nhân mới đứng dậy chuẩn bị đi về.

"Nội tổ mẫu, mẫu thân thân thể không khỏe, chúng con làm con dâu vốn nên lưu lại hầu hạ mẫu thân mới phải!" Đại thiếu phu nhân đột nhiên tiến lên một bước nói.

Lão phu nhân nhìn Đại thiếu phu nhân một cái, cái này cũng là thường tình thôi, "Chỉ một điều, Nhà Lão Nhị đang có thai, ngàn vạn lần chớ có cậy mạnh!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện