Cuộc Sống Khó Khăn Của Thứ Nữ

Chương 71: Đêm động phòng



Editor: Cà Rốt Hồng - 

"Tân nương tử đến ——" bà mai hắng cổ họng hô.

Mọi người cười ầm lên một trận, có lẽ là một nhóm người đang trêu ghẹo tân lang.

Cửa kiệu bị đá "Bịch" một cái, chung quanh lại vang lên một trận cười, Tào Ngọc Di ở dưới sự dìu đỡ của hỉ bà từ từ xuống kiệu hoa.

Tào Ngọc Di buông mí mắt xuống, từ phía dưới khăn voan đỏ thấy một đôi tay khớp xương rõ ràng, đưa một đoạn dây lụa đỏ tới, còn lại cái gì cũng không biết.

"Nhất bái thiên địa ——"

"Nhị bái cao đường ——"

"Phu thê giao bái ——"

"Đưa vào động phòng ——"

Kế tiếp, hai bà tử tiến lên đỡ Tào Ngọc Di đi theo phía sau tân lang vào tân phòng, vén khăn voan, uống rượu hợp cẩn, ném cái ly, nghe hỉ nương nói vô số lời may mắn, bên ngoài có người tới thúc giục tân lang đi ra ngoài mời rượu.

"Nàng nghỉ một chút đi, một lát sẽ có người đi vào cùng nàng, đừng sợ!" Lý Nhị thiếu gia nhẹ giọng nói.

Trong lòng Tào Ngọc Di ấm áp, bất kể như thế nào, lúc này có thể nói ra lời tri kỷ như vậy, cũng coi như là nam nhân chu đáo, khí dương cương trên người người nọ đập vào mặt, không biết là đã lâu không có tiếp xúc với nam nhân hay là như thế nào, thế là mặt Tào Ngọc Di nóng lên, bất giác nghiêng đầu gật một cái.

Hỉ bà kia vung khăn khoa trương cười lên, nói liên tục vài câu chúc mừng.

Lý Nhị thiếu gia cầm hai hồng bao (tiền lì xì) ra, mới xem như ngăn được miệng của bà ấy.

"Thiếu phu nhân, dùng một chút điểm tâm đi ạ!" Hồng Nhi nhân cơ hội tiến lên móc ra cái khăn sạch sẽ dùng để gói hai miếng điểm tâm nhỏ đưa tới.

Tào Ngọc Di sợ dùng xong trong miệng có mùi, nhẹ nhàng lắc đầu một cái.

Nha đầu bồi giá tới đây gần như đều chọn ở trong viện của Tào Ngọc Di, Đại phu nhân lại chỉ cho nha đầu nhị đẳng, còn lại đều là người Tào Ngọc Di quen dùng, tổng cộng hai đại nha đầu nhất đẳng, bốn nha đầu nhị đẳng, bốn nha đầu tam đẳng tiểu, thêm Vương ma ma ở bên trong là bốn bà tử cũng được hai phòng, trừ cả nhà Vương ma ma, một phòng còn lại cũng là Đại phu nhân an bài.

Cứ như vậy chỉ chốc lát sau, bên ngoài liền truyền đến một tràng tiếng cười nói, một đám phu nhân giao hảo cùng Lý gia dưới sự dẫn đầu của Đại thiếu phu nhân đi tới.

Tào Ngọc Di định thần lại, ngồi ngay ngắn ở đầu giường.

"Ơ, tân nương tử thật xinh đẹp, khó trách Nhị thiếu gia bám dính cầu xin!" Lý Đại thiếu phu nhân cười lớn trêu ghẹo nói.

Tào Ngọc Di lại nhạy cảm từ trong lời nói này nghe được từng tia địch ý không biết tên, hé miệng cười một cái, nhẹ giọng nói: "Đại tẩu tốt lành!"

Mấy năm nay Tào Ngọc Di vẫn chú ý điều dưỡng tu bổ thân thể, đến bây giờ mười lăm mười sáu tuổi, tròn trĩnh khi còn bé cũng còn chưa có hoàn toàn thối lui, chỉ được xem là khả ái, thật sự không thể gọi là xinh đẹp.

Những người khác có thể không biết, Lý Đại thiếu phu nhân lại rõ ràng, lúc trước Lý Lão phu nhân trúng ý chính là chất tôn nữ nhà mẹ mình, cũng sắp thương nghị ở trên mặt rồi, e ngại Nhị thiếu gia ở trong quân xa xăm, nhất thời còn chưa có định ra thôi, nào ngờ Nhị thiếu gia khó lắm mới vội vã chạy về một chuyến, cùng Lão thái gia ở trong thư phòng thương lượng một buổi chiều, không có mấy ngày Lão thái gia liền lên tiếng để cho Đại phu nhân đi Tào gia đề thân, người sáng suốt vừa nhìn liền biết nhất định là Lý Nhị thiếu gia tự mình cầu xin Lão thái gia......

"Chậc chậc, khá lắm người thật lanh lợi, cái này liền biết vị nào làm chủ rồi!" Một vị phu nhân trẻ tuổi cười nói.

Nghe lời này, Tào Ngọc Di không thể không nhận ra khẽ cau mày một cái, xem ra vị phu nhân này hẳn là cùng Đại thiếu phu nhân giao hảo, xem lời nói này, hiện tại Lý phủ cũng không phải là Đại thiếu phu nhân làm chủ......

"Vốn là trước kia đã gặp qua đại tẩu rồi!" Tào Ngọc Di nhỏ giọng đáp lại, rồi quay sang Đại thiếu phu nhân hỏi, "Đại tẩu, vị này là?"

"Ô, vị này à, là Vương Tam phu nhân!" Lúc này Đại thiếu phu nhân mới giới thiệu.

Tào Ngọc Di lại nhẹ giọng cám ơn một lần nữa.

Bởi vì kế tiếp có vài vị phu nhân nối tiếp nhau trêu ghẹo, lái Đại thiếu phu nhân và Vương Tam phu nhân sang hướng khác, lần đầu giao phong giữa hai người coi như không bệnh mà chết (ý nói trôi qua nhanh chóng).

"Tân lang trở lại!"

Bên ngoài có bà tử cao giọng thông truyền nói.

Các vị phu nhân lại cùng nhau cười ầm lên một trận, mới đứng dậy rời đi.

Hỉ bà đi vào lại làm ầm ĩ một hồi, vất vả lắm mới coi như là làm xong toàn bộ lễ số.

Lúc này Tào Ngọc Di đột nhiên lại hi vọng hỉ bà có thể om sòm lâu hơn một chút, có chút co quắp đứng lên, dựa theo quy củ cầm đũa gắp một đũa thức ăn cho Nhị thiếu gia, lại rót một ly rượu.

"Không cần bận rộn, nàng cũng ngồi xuống dùng cơm đi!" Nhị thiếu gia Lý Húc Diệp chậm rãi nói.

"Dạ" Tào Ngọc Di hành lễ một cái, cẩn thận ngồi ở trên nữa cái tú đôn.....

"Nhị thiếu gia, Nhị thiếu phu nhân, nước nóng đã chuẩn bị tốt!" Một đại nha đầu xa lạ rón rén đi lên thông báo.

"Ừ." Lý Húc Diệp đáp một tiếng, đứng dậy đi vào gian trong, cất bước to đi hai bước, lại dừng lại một chút, khẽ nghiêng đầu nhìn về phía Tào Ngọc Di.

Trên mặt Tào Ngọc Di nóng lên, đứng dậy đi theo.

Phòng tắm ở Lý phủ đương nhiên tốt hơn tiểu viện ở Tào phủ của Tào Ngọc Di lúc trước rất nhiều, chủ yếu là đá cẩm thạch màu xám tro xây thành bể tắm lớn, được đổ đầy nước tắm nóng hổi, làm cho sương mù lượn lờ cả phòng.

Lý Húc Diệp đứng ở bên cạnh bể, cứ thể cỡi quần áo ra.

"Nhị thiếu gia, để cho nô tỳ đến ạ!" Đại nha đầu kia uốn éo eo vọt tới, tay liền chìa tới đai lưng của Lý Húc Diệp.

Lý Húc Diệp phản xạ vội vàng tránh ra, thấy rõ là một nha đầu tay phải mới dừng xuất quyền lại, cau mày quát lên: "Ngươi đi xuống đi, nơi này có Nhị thiếu phu nhân của các ngươi là đủ rồi!"

"Dạ!" Nha đầu kia không cam lòng đáp một tiếng, lắc eo lui ra ngoài.

Lý Húc Diệp nhìn về phía Tào Ngọc Di còn đứng ở cửa.

Tào Ngọc Di kiến lập ở trong lòng một lần nữa, hít thở sâu một lần, tiến lên giúp Lý Húc Diệp cởi áo ngoài......

Nói đến, tuy rằng ở kiếp trước cũng không phải là chưa từng thấy qua thân thể của nam nhân, nhưng cùng tắm với nam nhân xa lạ như vậy, suy cho cùng vẫn không thể nào buông thả được!

"Nàng không nhớ ra ta?" Đột nhiên Lý Húc Diệp hỏi.

Tay Tào Ngọc Di đang giúp Lý Húc Diệp lau tóc dừng lại, ở trong lòng vòng vo mấy lần, mới nhẹ giọng đáp: "Nhớ một tiểu quỷ thích khóc, là chàng sao?"

Lý Húc Diệp rõ ràng không ngờ tới Tào Ngọc Di sẽ quật ngược lại, nhất thời ngây ngẩn cả người, "Ha ha, ta nói......"

Câu nói kế tiếp Tào Ngọc Di không có nghe rõ, cũng không còn lòng dạ nào mà suy nghĩ, bởi vì Lý Húc Diệp đột nhiên ôm Tào Ngọc Di lên trên giường.

"Á, tóc còn chưa có......" Tào Ngọc Di kinh hô.

"Không có thời gian trông nom cái này!" Lý Húc Diệp giơ tay buông màn đỏ thẫm xuống.

Nhất thời, trong phòng vang lên tiếng ngâm khẽ cùng tiếng than nhẹ không kìm nén được......

"Nhị thiếu gia và Nhị thiếu phu nhân thức dậy chưa?" Bên ngoài truyền đến tiếng huyên náo, một bà tử xa lạ nghẹ giọng hỏi.

"Vẫn chưa, xin hai vị ma ma chờ một lát!" Vương ma ma nhỏ giọng đáp.

Tào Ngọc Di còn tưởng rằng lần đầu ở hoàn cảnh xa lạ này sẽ không có cách nào ngủ được, không nghĩ tới cuối cùng lại ngủ thẳng giấc tới khi tự nhiên tỉnh lại, thân thể vừa động, phía dưới truyền đến một luồng cảm giác khác thường, có thứ gì đó chậm rãi chảy ra, cảm giác không khống chế được làm cho Tào Ngọc Di đỏ từ mặt đến cổ.

"Tỉnh? Có mệt hay không, ngủ tiếp một lát nhé!" Lý Húc Diệp thấp giọng hỏi.

"Không, không được!" Tào Ngọc Di len lén lui thân thể đang dính vào trên người Lý Húc Diệp về phía sau.

Lý Húc Diệp khẽ cười mấy tiếng, đưa tay kéo lại, cố ý ôm Tào Ngọc Di vào lại trong ngực.

Tào Ngọc Di thuận theo lẳng lặng ở trong ngực Lý Húc Diệp một lát, mới cất giọng gọi: "Ma ma, vào đi, Nhị thiếu gia đã dậy rồi!"

"Dạ!" Vương ma ma đáp một tiếng, rón rén đi vào.

Tào Ngọc Di khoác qua loa một bộ quần áo lên, chịu đựng phía dưới không thoải mái, tiến lên hầu hạ Lý Húc Diệp mặc quần áo.

"Để ta tự mình làm, các ngươi hầu hạ Thiếu phu nhân các ngươi là được!" Lý Húc Diệp trầm giọng phân phó nói.

Trên mặt Vương ma ma lộ ra thần sắc không hiểu, nhưng vẫn nhanh chóng đáp lại, vòng qua Lý Húc Diệp đi phục vụ Tào Ngọc Di.

"Ma ma, chuẩn bị nước tắm chưa?" Tào Ngọc Di thấp giọng hỏi.

"Bẩm Thiếu phu nhân, đã chuẩn bị xong!" Vương ma ma lên tiếng.

"Mời hai vị ma ma vào đi!" Sau khi Tào Ngọc Di chờ Lý Húc Diệp ăn mặc chỉnh tề mới phân phó nói.

"Dạ!" Hồng Nhi hành lễ một cái bước nhanh lui ra ngoài.

Sau khi hai vị ma ma được Lão phu nhân phái tới thu khăn trắng thấm máu trên giường xong, cẩn thận bỏ vào một hộp nước sơn mạ vàng, mới hành lễ với Lý Húc Diệp và Tào Ngọc Di, "Chúc mừng Nhị thiếu gia, Nhị thiếu phu nhân, chúng nô tỳ đi đáp lời cho Lão phu nhân và Phu nhân!"

"Khổ cực cho hai vị ma ma rồi!" Tào Ngọc Di mỉm cười nói.

Hai tay Thắng Nhi lập tức tặng hai hà bao qua.

Hai vị ma ma nhận lấy, nói tạ ơn rồi đi ra ngoài.

Bởi vì sáng sớm, nên không có dùng bể tắm lớn kia, chỉ dùng thùng nước tắm đổ hơn nửa thùng nước, hai người nhanh chóng tắm một lần, liền chuẩn bị đi kính trà.

Lý Húc Diệp năm nay mười tám tuổi, Lý Đại thiếu gia chỉ lớn hơn Lý Húc Diệp ba tháng, thành thân sớm hơn Lý Húc Diệp một năm, đã có một đích nữ bốn tháng và một thứ tử hơn hai tháng.

"Mời Lão thái gia dùng trà!" Tào Ngọc Di nâng chén trà lên trên đỉnh đầu, cùng Lý Húc Diệp quỳ xuống.

"Ừhm, đã vào cửa Lý gia ta sau này sẽ là người của Lý gia, đứng lên đi!" Lão thái gia cầm một chiếc nhẫn bằng ngọc tinh xảo đặt ở trên khay.

"Dạ, tạ Nội tổ phụ dạy bảo!"

"Mời Nội tổ mẫu dùng trà!"

"Ha ha, mau đứng dậy đi, con cháu Lý gia chúng ta đơn bạc, chỉ mong đợi con có thể sớm ngày khai chi tán diệp cho Lý gia chúng ta!" Lão phu nhân cười híp mắt nói, cầm một đôi trâm cài phỉ thúy khảm hồng bảo thạch ra, đỉnh trâm cài đính một đóa hoa thạch lựu tượng trưng nhiều con nhiều phúc.

"Dạ, cháu dâu cẩn tuân lời dạy bảo của Nội tổ mẫu!"

"Mời mẫu thân dùng trà!"

Lý phu nhân dừng một chút, mới nhận chén trà, chỉ chạm môi một cái rồi đặt sang một bên, "Nhà chúng ta không thể so với tiểu môn tiểu hộ kia, đối với quy củ rất là coi trọng, ngươi phải biết rõ!"

"Dạ, con dâu tạ mẫu thân chỉ điểm!"

Lý phu nhân chậm rãi cầm một đôi vòng ngọc đặt ở trên khay.

Tào Ngọc Di theo sau Lý Húc Diệp dập đầu một cái mới đứng lên.

Kế tiếp, thì chỉ cần cùng Lý Đại thiếu gia và Đại thiếu phu nhân chào hỏi lẫn nhau, Đại thiếu gia chuẩn bị một bộ tranh chữ làm quà gặp mặt, Đại thiếu phu nhân thì là một đôi khuyên tai toản thạch  (kim cương).

Một nhi một nữ và hai phòng thiếp thất Đại phòng tiến lên phía trước hành lễ, Tào Ngọc Di lấy đồ đã chuẩn bị xong ra, cửa ải kính trà này coi như là qua, chỉ chờ ngày tốt sau năm ngày sau mở Từ Đường tế tổ, Tào Ngọc Di coi như là cháu dâu được ghi vào tộc phổ Lý gia.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện