Âm Đại Nhân

Chương 10: PN1: Bí mật vườn trẻ



Thẩm Kì Kì rất buồn phiền lật từ điển.

Bên cạnh là ai đó vừa về nhà liền biến thành con sâu lười cầm quyển tạp chí, tâm tình khoái trá lật giở. Mặc kệ mắt bà xã bắn laze tới anh cũng không chú ý, mà thực rõ ràng là anh không để ý tới.

“Này! Tên đứa nhỏ rốt cuộc muốn gọi thế nào đây?” Bà xã anh quyết định không thể để anh thoải mái qua ngày, nếu anh không chủ động để ý tới, cô liền bỏ đi tới vùng rừng rú.

“Tùy tiện, em muốn gọi thế nào thì gọi thế ấy.” Âm đại nhân thản nhiên nói.

“Tên rất quan trọng đó! Chọn sai tên, hại đứa nhỏ bị bạn bè chê cười không quan trọng, nếu cả đời xui xẻo thì làm sao đây?” Cô nặng nề nói.

“Đâu có nghiêm trọng như vậy.” Người phía sau quyển tạp chí rõ ràng không yên lòng.

“Hừ!” Kì Kì vỗ vỗ cái bụng tròn vo.

Kết hôn ba năm thì sinh con là kế hoạch ngay từ đầu của hai người, mà kế hoạch gì rơi đến tay Âm đại nhân, đều được thi hành thiết thực, cho nên, hiện tại là năm thứ ba bọn họ kết hôn, cô cũng đã mang thai sáu tháng rồi.

Kì Kì quăng từ điển đi, cầm lấy khăn lau cùng chổi lông gà, lại đi tổng vệ sinh.

Gần đây cô đột nhiên đặc biệt thích dọn dẹp lau rửa, căn cứ theo kiến giải của hướng dẫn cho phụ nữ có thai, cái này gọi là “Ý thức xây tổ”, tựa như chim mẹ trước khi muốn sinh chim con, cũng sẽ bắt đầu dọn dẹp tổ, nghênh đón sinh mệnh nhỏ ra đời.

“Em không cần tùy tiện dọn đông dọn tây như vậy, không thể có một phút yên lặng được sao?”

Đại lão gia phía sau phát hiện cô muốn chuyển mấy tảng đá cẩm thạch, vội vàng buông tạp chí xuống chạy lại ngăn.

“Em đây muốn ngồi chọn tên, anh lại không giúp đỡ, em muốn quét dọn anh cũng không cho, rốt cuộc còn có thể làm gì chứ?”

Âm đại nhân thở dài, nhắc nhở bản thân không cần so đo với phụ nữ đang loạn nội tiết tố, dù sao, thủ phạm khiến cô loạn nội tiết tố cũng là mình.

“Anh gieo, em gặt, cho nên em chọn tên là đúng rồi.” Anh kéo vợ quay về sô pha, vững vàng ôm vào trong ngực.

“Đây là kiểu ngụy biện gì chứ?” Kì Kì trợn đôi mắt đen trắng rõ ràng, dáng vẻ kia thấy thế nào cũng đáng yêu, anh không nhịn được, ngậm lấy đôi môi anh đào của cô hút thật sâu.

Kì Kì lập tức bị hôn đến hai mắt mơ màng.

Một tác dụng phụ khác của loạn nội tiết tố, là thân thể cô trở nên vô cùng mẫn cảm, tính dục…… cũng đặc biệt tràn đầy.

Cái gì đó để giữa đùi cứng cứng, cô quay đầu lườm anh một cái, vẻ mặt vừa tức giận vừa buồn cười, anh càng không nhịn được, ôm chặt cô từ phía sau, một tay nắm lấy một bên đẫy đà của cô, dỗ nhẹ bên tai cô.

“Ngủ trưa trước một chút nhé.”

Hừ, anh muốn làm, chỉ sợ không phải ngủ trưa đi?

Thân thể thật ra đã mềm nhĩn, nhưng cô không cam lòng muốn giữ vững lập trường.

“Không nghĩ được tên cho đứa nhỏ, em buồn lắm buồn lắm đó!” Cô vỗ trán, mảnh mai lắc đầu. “Em buồn đến không ngủ được, Âm đại nhân muốn ngủ thì tự mình ngủ đi — trừ phi anh nghĩ giúp em.”

Âm Nhạc nhìn cô cười giảo hoạt, mỉm cười.

“Ngủ một giấc có thể giải ngàn sầu, tỉnh ngủ liền có tinh thần để nghĩ. Đến đây đi!”

Vì thế cô gái tròn vo, ý vị mười phần, cứ như vậy bị ôm đi “Giải ngàn sầu”……

※ ※ ※

“Em nghĩ ra rồi, nhà anh có bàn về thứ bậc trên gia phả không? Nếu có, chúng ta dựa theo gia phả đi!”

Như vậy ít nhất còn tìm được chữ thứ hai, bớt phiền não đi một chữ. Bà xã đại nhân thực vui vẻ, cằm để trên lồng ngực trần trụi của anh đề nghị.

Âm Nhạc nhẹ chuyển động thân thể, xác định không đụng đến bụng của cô mới nằm trở lại.

Người phụ nữ với cái bụng to, tay chân gác lên người anh, thoạt nhìn rất giống con ếch – sau đó anh phát hiện, hóa ra ếch là sinh vật gợi cảm xinh đẹp như vậy.

“Không cần.” Anh nhắm mắt dưỡng thần. Mới rồi phát tiết tinh lực xong, chính là thời điểm tốt để ngủ nướng.

Kì Kì biết hai năm nay anh thật sự vất vả, khó có được ngày cuối tuần không phải làm gì thế này, miễn cưỡng ngủ trưa một chút, cô cũng không muốn ầm ỹ đến anh.

Sau khi kết hôn bọn họ ở lại Đài Bắc một năm, tiếp đó, mẹ chồng đã chiến đấu với bệnh ung thư 7 năm chung quy không địch lại với bệnh được, buông tay nhân gian. Cô và Âm đại nhân vội vàng cùng nhau về Đài Nam chịu tang, vừa vặn sự nghiệp của Tôn tổng ở Đài Nam chính thức khởi động, vì thế Âm đại nhân đơn giản rời khỏi “Du Lượng” đã ổn định, xin điều đến Đài Nam, hai người cứ vậy ở lâu dài tại đây.

Hai năm này Âm đại nhân cũng không quá thoải mái, bởi vì dự án công nghệ sinh học ở Đài Nam rất có triển vọng, chỉ là một vài kĩ thuật độc quyền cùng thiết bị vân vân, thậm chí bao gồm cả tri thức gieo trồng, nuôi dưỡng nông ngư nghiệp cũng liên quan trong đó, mà những thứ đó anh đều là người ngoài ngành.

Kì Kì cũng bởi vậy thấy được nghị lực của chồng, anh theo một đám lính mới hoàn toàn không quen thuộc, trong thời gian ngắn nhất hấp thu những tri thức cần thiết, bước chân vững vàng, chiếm được tín nghiệm của công nhân viên, tiến tới thống lĩnh toàn bộ sản nghiệp hoàn chỉnh.

Thời gian hai năm không tính là dài, nhưng tất cả cuối cùng cũng đi vào quỹ đạo thông thường.

Nói là để cho anh ngủ yên, nhưng mà ngẫm lại vẫn không cam lòng, một ngón tay chọc chọc thắt lưng anh, kiên quyết gọi anh dậy.

“Vì sao không cần?”

“Hửm?” Anh hơi nâng mày, không có mở mắt.

“Gia phả!” Cô tăng mạnh giọng điệu. “Nhà anh không sắp xếp thứ tự gia phả sao?”

“Anh theo họ mẹ, bên nhà mẹ không có truyền thống này.” Âm đại nhân lúc này mở to mắt, thần sắc bình tĩnh, hoàn toàn không buồn ngủ.

“Vậy nhà họ Vương thì sao?”

“…… Không cần, con gái không cần chiếu theo gia phả.”

“Vì sao con gái lại không cần? Chẳng lẽ con gái không phải con cháu nhà anh sao? Em ghét nhất kiểu nam nữ bất bình đẳng thế này. Em mặc kệ, con trai được xếp hạng, con gái cũng phải được xếp, nhà anh sắp xếp thế nào ?”Kì Kì cố chấp nói.

Âm đại nhân bình tĩnh nhìn trần nhà một lát, rốt cục mở miệng: “Nhà họ Vương là theo ‘Nhật nguyệt kinh vĩ quá, giang hà thiên địa lưu’ đứng hàng thứ, có thể đồng âm khác chữ.”

“Thật có học vấn, vậy của anh là……”

“Chữ lót là‘Nguyệt’.” Mặt không đổi nói.

“Em thấy chữ lót là ‘Hiểm’ càng hợp hơn, nhưng mà không sao, chữ lót kế tiếp ‘Nguyệt’ chính là ‘Kinh’, vậy con gái chúng ta gọi Âm…… Kinh……”

Hai vợ chồng đồng thời im lặng.

Sau một lúc lâu, Kì Kì cũng mặt không đổi: “Em nghĩ, con gái vẫn không cần chiếu theo xếp hạng thì tốt hơn.”

“Phải.”

Vì sao cứ liên quan đến tên anh thì không thoát được mấy từ đồng âm kì quái kia chứ? Kì Kì thực vô lực.

“Nói đi nói lại chính là họ của anh không tốt!”

Họ gì không muốn, cứ cố tình muốn họ Âm! Cô chán nản lườm anh thật lâu.

*chú thích: Âm Kinh vs Âm quản (lý) đều là 阴经 và dương vật阴茎 đọc gần giống nhau =)))

※ ※ ※

Vấn đề họ tên ngày con gái cất tiếng khóc chào đời vẫn chưa có kết luận, nhưng hai người vừa mới được làm cha mẹ vui sướng tạm thời quên đi phiền não nho nhỏ đó.

Kì Kì phục hồi cực nhanh, vài ngày sau liền xuống giường chậm rãi đi lại.

Âm Nhạc nửa ôm nửa đỡ cô, cô dâu mới tản bộ đến phòng trẻ sơ sinh nhìn con gái.

Đứng trước cửa kính thật to, hai mắt tha thiết cùng nhau tìm kiếm bóng dáng con gái yêu.

Sinh được cô con gái này khiến Kì Kì thở ra nhẹ nhõm, hơn nữa tràn ngập kiêu ngạo mãnh liệt.

Rốt cuộc cô có thể rửa sạch hổ thẹn lúc trước, vinh quang của tổ tiên lại lần nữa lấp lánh!

Nhưng mà…… Cô nhìn trộm người đàn ông bên cạnh một chút, không xác định được anh có cùng cảm giác như vậy hay không.

Y tá hỏi rõ tư liệu của cô, đẩy con gái cô tới trước cửa sổ lớn, để đôi cha mẹ mới nhìn một cái.

Cả phòng đều là những đứa bé xinh đẹp. Bên trái kia, là một bé mặt đỏ như trái táo, phấn nộn; Bên phải kia, là một bé mặt đỏ như trái đào mật, cũng phấn nộn; Ở giữa kia……

Khuôn mặt xanh xám, trắng bệch thê thảm.

Y tá đẩy đứa nhỏ tới, bản thân cũng có chút kinh ngạc.

“Bé…… à…… bác sĩ đã kiểm tra qua, bé cưng của hai người rất khỏe mạnh.”

Vô nghĩa, con gái tôi sinh đương nhiên khỏe mạnh! Kì Kì lầu bầu trong đầu.

Thời điểm Niếp Tiểu Thiến đến xem bé cưng, vừa nhìn một cái liền phán ra một chữ: “Tốt!” Sau đó vỗ vỗ con gái, phun ra một câu: “Con vất vả rồi.” Ngừng một chút, lại bỏ thêm một câu: “Nhìn chung sinh được một đứa mạnh hơn mẹ sinh năm đó.”

Kì Kì được mẹ khen ba câu liên tiếp thiếu chút nữa phát khóc. Mẹ, năm ấy mẹ sinh ra con đó……

Bé cưng này, mẹ con các cô thực vừa lòng. Chẳng qua, đứa nhỏ mà nhà các cô vừa lòng, sẽ bất đồng quan điểm so với người bình thường.

Cô không nhịn được trộm dò xét vẻ mặt của Âm đại nhân.

“Chúng tôi có thể ôm con không?” Ánh mắt Âm Nhạc dừng trên con gái, không chịu dời đi.

Y tá nhìn nhìn đồng hồ báo thức, “Có thể, chúng tôi đang muốn đưa bé cưng đến phòng mẹ bón sữa, vậy mấy người tự ôm về phòng bệnh đi?”

“Được.” Âm Nhạc gật đầu.

Y tá bế bé cưng ra, ông bố mới thật cẩn thận nhận lấy.

Đây là con gái anh.

Đây là bảo bối của anh.

Đây là một trong những người quan trong nhất trong cuộc đời anh.

Trong mắt anh, không gì có thể so sánh được với vật nhỏ đáng yêu trong lòng.

Môi anh vô cùng vô cùng cẩn thận hôn lên cái đầu tròn vo của con gái, đứa nhỏ dường như cảm nhận được sự tồn tại của cha, quẫy nhẹ, chậm rãi mở mắt.

Bị đánh thức, bé cũng không rầm rì như trẻ con bình thường, chỉ bình tĩnh nhìn chằm chằm gương mặt trước mắt, sau đó, một nụ cười không hề báo trước làm bừng sáng khuôn mặt trắng xanh nhỏ nhắn, tuy rằng ngắn ngủi, nhưng rõ ràng là một nụ cười.

“A, con cười kìa.” Kì Kì kinh hỉ.

Hai má Âm Nhạc dán lên hai má con gái.

Vẻ mặt của anh khiến Kì Kì lệ nóng quanh tròng.

Anh thật sự thương con gái của mình. Dù cho trong mắt người thường, dáng vẻ của đứa nhỏ có cỡ nào kì dị.

“Gọi là Âm Lệ Hoa đi!” Anh thản nhiên mở miệng.

Kì Kì suy nghĩ một lát, cười sáng lạn.

“Được! Là tên của mỹ nữ đó.” Cô đã nói rồi, tương lai phải chọn một cái tên của đại mỹ nữ cho con gái.

Lấy vợ phải lấy Âm Lệ Hoa*.

Con gái của bọn họ, tương lai cũng sẽ trở thành một cô dâu nhỏ trân quý hạnh phúc nhất.

*Từ câu: Lấy vợ phải lấy Âm Lệ Hoa – Sinh con phải như Tôn Trọng Mưu

Âm Lệ Hoa – Quang Liệt hoàng hậu, mời gg sẽ ra

Vi mẫu tắc cường.

Sau khi sinh con gái, Kì Kì được thể hội thật sâu chí lý này.

Tiểu Lệ Hoa của bọn họ vừa thông minh vừa đáng yêu lại chơi rất vui, tùy tiện trêu chọc hai cái sẽ nắm lấy tay ba mẹ, ê ê a a nói một hồi, hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn cười đến sáng lạn vui vẻ, nhưng cố tình có một số người khó hiểu, thường dùng ánh mắt khó hiểu nhìn chằm chằm bé, thậm chí còn nói mấy lời phê bình khó hiểu, thật sự khiến người ta tức giận.

– Trong cuộc sống hiện thực thật ra là như vầy: Một người cha cao lớn anh tuấn, hay một người mẹ kiều diễm thướt tha, trên tay ôm một loại…… sinh vật kì quái xanh trắng. Rõ ràng cùng là mở mắt há mồm, nhưng như thế nào cũng không làm người ta cảm thấy là một đứa trẻ con loài người bình thường.

– Người mẹ vui vẻ chơi đùa với con quỷ nhỏ, con quỷ nhỏ mặt không chút thay đổi, đột nhiên, toét miệng một cái, lộ ra vẻ mặt âm trầm trắng bạch quỷ dị căn bản không thể gọi là “mỉm cười”. Bình thường nhìn thấy vậy, người lớn với đứa nhỏ bên cạnh đã bị dọa chạy. Đứa nhỏ chạy không kịp thì cất tiếng khóc lớn, khóc tới khi có người tới cứu bọn nó mới thôi.

“Người bây giờ thật không biết lễ phép, con nhà mình thích khóc, lại tới tìm Hoa Hoa của chúng ta rầy rà, quả nhiên thượng lương bất chính hạ lương oai*!” Kì Kì ôm con gái lại đây, oán giận nói.

*đại loại là người đi trước không làm gương, kẻ đi sau hành xử lệch lạc

Âm Nhạc vừa nghe liền biết, hôm nay ở công viên con gái lại dọa đứa nhỏ nhà ai đó khóc rồi.

Anh đóng laptop lại, từ trên ghế chuyển qua đây, ôm lấy con gái vào lòng.

“Này, anh cảm thấy tương lai đến khi Hoa Hoa của chúng ta tới trường, có thể bị các bạn khác bắt nạt không?”Kì Kì đã phát hiện ra, khi cô ôm Âm cục cưng sắp đầy một tuổi tới công viên, những bạn nhỏ khác không dám chơi cùng Âm cục cưng.

Cô không khỏi lo lắng, tương lai không biết có quen được bạn hay không nữa?

Âm cục cưng nhìn khuôn mặt anh tuấn của ba, chậm rãi nở một nụ cười âm trầm ngọt ngào tới tận xương. Ba thân yêu của bé, bé thở dài, an tâm gối vào lòng ba.

“Yên tâm đi! Con sẽ không giống những bé gái bình thường khác.” Âm Nhạc cười khẽ.

“Đó là đương nhiên.” Cô bất bình xong, ngừng lại một chút, hỏi anh: “Sao anh có thể chắc như vậy?”

“Bởi vì con là con gái anh.” Âm Nhạc chỉnh lại tư thế của con gái một chút, tay lại mở laptop ra.

Kì Kì nghĩ nghĩ, con gái đại long đầu “Xí nghiệp sinh kĩ (công nghệ sinh học) Hoa Dương” — nghe qua cũng rất vang dội.

Thì ra cái loại quan lớn giàu đến chảy mỡ, lấy quyền thế áp người chính là bản mặt như vậy.

Kì Kì an tâm.

Chẳng qua, vì sự phát triển tinh thần và thể xác bình thường của con gái, Kì Kì quyết định nhất định phải để cho con gái trưởng thành trong hoàn cảnh bình đẳng, hữu ái, hài hòa.

Đây là sứ mệnh kiên cường của thân là người làm mẹ!

Chẳng qua phần kiên cường này rất nhanh đã được thử thách.

Là như vậy, bé cưng nhà cô tuy rằng ngoại hình có vẻ “xuất chúng” một chút, nhưng là một nhóc con thích nói đáng yêu, thường tự ê ê a a độc thoại, cũng nói rất vui vẻ.

Một ngày nào đó, Kì Kì phát hiện ra nguyên nhân vui vẻ đến vậy của bé –

“Hoa Hoa, uống sữa nhé! Uống sữa xong thì ngủ trưa, ngủ một giấc đầy, bé cưng thích ngủ mới có thể mau lớn.”

“Ha ha…… Bà nội…… Bà nội……”

Âm cục cưng hơn một tuổi ngồi trong giường em bé, hai tay vung vẩy với không khí, khuôn mặt nhỏ nhắn xanh trắng thê thảm cười đến rạng rỡ như mặt trời – đây là theo quan điểm người làm mẹ là cô.

“Đúng rồi, uống sữa* nào.” Kì Kì đưa bình sữa đến miệng bé.

“Bà nội…… Bà nội……” Âm cục cưng lắc đầu, mặt chuyển đi không bú bình sữa.

*sữa vs bà nội phát âm giống nhau, bé Âm nói tới bà nội Kì Kì hiểu thành sữa

“Sao lại không uống ? Đây là sữa con thích nhất đó.”

“Bà nội!” Âm cục cưng chỉ vào cái giường trẻ con phía trước, rất buồn bực với người mẹ không thể lý giải ý tứ của bé.

“Hay là phân lượng chất phụ phẩm tăng thêm rồi? Xem ra sau này phải bắt đầu giảm lượng rồi.” Kì Kì lầm bầm lầu bầu.

Âm cục cưng nghiêng đầu im lặng một lát, dường như đang nghe cái gì. Sau một lúc, rốt cuộc bé gật đầu, vui vẻ toét ra cái miệng sún răng, chỉ vào phía trước kiên định phun ra hai âm tiết –

“A, ma.”

“……” Kì Kì chậm rãi đứng thẳng dậy, trợn mắt nhìn con gái bảo bối của mình.

“A ma, a ma, a ma*.” Âm cục cưng quyết định thích phát âm này của bé, lộ ra nụ cười âm trầm vô cùng tỏa sáng của bé.

“……”

*A ma nghĩa là bà nội chắc từ địa phương =-=

Ở công ty, khi Âm Nhạc tiếp điện thoại, chỉ nghe thấy một chuỗi tiếng khóc bô lô ba la bắn tới liên hồi.

“Em bình tĩnh một chút, nói từ từ, em nói dồn dập như thế, anh căn bản nghe không hiểu.” Anh cau mày lẩm nhẩm một phần tài liệu, câu nói kế tiếp của vợ làm tài liệu trên tay anh rơi rầm xuống một cái. “Mẹ anh? Mẹ anh làm sao cơ?…… Tới thăm Tiểu Hoa ? Sao em biết?”

“Con nó nhìn thấy con nó nhìn thấy con cứ một mực chỉ vào cái xe trẻ em phía trước! Mẹ anh hiện giờ đang ở ngay trong nhà anh về nhanh một chút về nhanh một chút!” Kì Kì bị dọa tới nước mắt đầy mặt, ôm con gái núp tới góc thay đồ liều mình cầu cứu.

Âm Nhạc còn muốn nói cái gì đó, bên ngoài thư ký nhẹ gõ cửa. “Tổng giám đốc, đại biểu các nhà buôn đã đến đông đủ rồi ạ.”

Hôm nay có vài nhà buôn cấp quốc gia đến, anh phải cùng những người này đi thăm nhà xưởng, thật sự không thể không đi.

Âm Nhạc thở dài. “Kì Kì, đó là mẹ, bà ấy chỉ đến thăm cháu gái thôi, em không cần sợ như vậy. Nếu thật sự sợ, mang Tiểu Hoa ra ngoài dạo phố ăn cơm, chờ anh tan tầm thì về.”

“Ô…… Ô…… Ô……” Người phụ nữ khóc đến sụt sùi một câu cũng không nghe vào, một lúc sau mới phát hiện chồng ở bên đầu kia đã cúp máy. “Alo? Alo?”

Anh là cái tên vô tình vô nghĩa, thấy chết mà không cứu!

“Mẹ, mẹ, a ma Hoa Hoa đến thăm con bé, ô –” Cô lập tức gọi điện thoại cho Niếp Tiểu Thiến ở Đài Bắc cầu cứu.

“Sao con biết?” Niếp Tiểu Thiến ở bên đó bình tĩnh hỏi.

“Hoa Hoa thấy…… Ô…… Ô……”

“Không hổ là cháu gái nhà chúng ta,” Niếp Tiểu Thiến cảm thấy vui mừng sâu sắc. “Thay mẹ gửi lời hỏi thăm tới bà thông gia một tiếng.”

Cúp máy.

“Ô ô ô!” Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Cô bị toàn thế giới vứt bỏ, không có ai tới cứu cô!! “Hoa Hoa đến đây, chúng ta ra ngoài dạo phố.”

Người mẹ mặt khóc bừa bãi quyết định ôm con gái trốn trước nói sau.

“A……” Âm cục cưng ngáp một cái, đầu dựa vào vai mẹ — ngủ thiếp đi rồi.

“Hoa Hoa, Hoa Hoa con đừng ngủ! Chúng ta đi ra ngoài dạo phố, chúng ta đi ra ngoài dạo phố mà! Mẹ mua cho con áo t-shirt bé Spongebob xinh đẹp nhé, con đừng ngủ……” Kì Kì oa oa khóc lớn.

Âm cục cưng ở trong lòng mẹ ngủ say.

Kì Kì lung tung lau nước mắt, mở cửa phòng thay đồ ra, vụng trộm nhìn ra bên ngoài.

Cô cúi đầu nhìn con gái trong lòng, khuôn mặt yên tĩnh ngủ ngọt ngào như vậy khiến người ta không đành lòng đánh thức.

Kì Kì hít sâu một hơi, bản năng người mẹ nhất thời trào ra!

Chậm rãi ôm con gái ra khỏi phòng thay quần áo, bên trong im lặng chỉ có tiếng điều hòa rì rì hoạt động.

Cô đặt con gái lên giường lớn của mình, không dám quay đầu lại, chỉ nói với không khí: “Mẹ, người muốn xem thì cứ từ từ xem, nhưng xin đừng xuất hiện làm con sợ, con thực sự rất sợ…… Thăm xong rồi nếu như không có việc gì, xin mời lên đường ạ! Thực xin lỗi, con dâu không tiễn……”

Vi mẫu tắc cường.

Kẻ cực độ sợ quỷ là cô, rốt cuộc nhịn được không chạy ra khỏi gian phòng có quỷ.

Mở ra lần kinh nghiệm đầu tiên trong tương lai nhiều năm về sau, xem như là dấu hiệu tốt.

※ ※ ※

Âm cục cưng thuận lợi lớn đến năm tuổi, cũng đã đi nhà trẻ rồi.

Kì Kì lo lắng vấn đề bé ở nhà trẻ không quen được bạn, nhưng năm năm trôi qua cũng không thấy xảy ra. Bởi vì, Âm cục cưng trời sinh có một dị năng – bé rất biết tìm đồ.

Một đám trẻ con cùng tụ lại một chỗ chơi, khó tránh khỏi quăng đông vứt tây, Âm cục cưng luôn có thể nhanh chóng tìm được đồ của bạn chơi, vì thế những bạn nhỏ khách dần dần cảm thấy bé tốt lắm; Trẻ con có tính thích ứng nhanh, vì thế không lâu sau mọi người cùng chơi chung một chỗ, Âm cục cưng thậm chí được cho là nhân duyên không tệ.

Những đứa trẻ trước kia chơi ở công viên, đều ở xã khu của bọn họ, cùng tới một nhà trẻ. Kì Kì phát hiện bốn phía của Âm cục cưng đều là những gương mặt quen thuộc, liền yên lòng.

Thời điểm lần đầu tiên đưa Âm cục cưng tới trường, mẹ khóc bị ba khiêng về nhà.

“Hoa Hoa của chúng ta càng ngày càng lớn, lập tức sẽ rời chúng ta, gả đến nhà người khác……”

“Có phải em nghĩ quá xa rồi không ?” Âm đại nhân thực bất đắc dĩ.

“Ô…… đàn ông các anh vô tình vô nghĩa, ô……” Chuyện đã cách đây lâu rồi, nhưng cô vẫn nhớ như in thù cũ anh để cô một mình trong “nhà ma”.

Âm đại nhân thở dài một tiếng, chỉ có phụ nữ cùng tiểu nhân khó nuôi, anh vừa vặn mỗi loại có một cái.

Kỳ thật Âm đại nhân cũng rất quan tâm Âm cục cưng.

Mỗi ngày lúc ăn cơm chiều, Âm đại nhân sẽ kiên nhẫn nói chuyện với con gái, hỏi kĩ cuộc sống một ngày ở nhà trẻ của bé.

“Hôm nay Tiểu Hoa ở trường đã làm gì?” Ba múc canh, một bên hỏi con gái.

“Chơi với bạn học……”

“Chơi cái gì?”

“Cùng Doanh Doanh, Tình Tình còn có Vi Vi chơi nhảy ô vuông…… Cùng Tiểu Thanh và Phiên Phiên chơi đoán chữ…… Cùng Vĩ Chí và Di Quân chơi đoán số……” Phương thức nói chuyện của Âm cục cưng trung khí không đủ, vợ chồng hai người đều đã quen thuộc.

“Lớp Tiểu Hoa có những bạn học nào?” Âm đại nhân hỏi.

Vườn trẻ của bọn họ có hạn định lớp nhỏ, học sinh trong một lớp chỉ có mười mấy bé, vì thế ba lớp đại trung tiểu hợp lại cũng không tới ba mươi đứa nhỏ.

“Lớp con có Lí Tĩnh Doanh…… Chung Tình Tình…… Tống Hiểu Thanh……” Âm cục cưng nắm ngón tay, đếm từng chút từng chút, mỗi lần đếm xong một cái tên, còn có thể thêm vài câu bình luận cá nhân của bé.

Âm đại nhân vừa ăn vừa nghe. Kì Kì mỗi ngày đi đưa đón con gái, thường ở cửa trường gặp các phụ huynh, bởi vậy vô vùng quen thuộc với tình hình các bạn học của con gái, không chăm chú lắng nghe như ông xã.

“Ăn canh, uống hết bát đó.” Kì Kì dặn dò con gái.

Âm cục cưng ngoan ngoãn uống ngụm canh, quay đầu tiếp tục đếm. “Còn có Vương Đại Minh…… cậu ta rất hư, cậu ta là trẻ hư……”

Âm đại nhân nắm đũa trong tay. “Cậu ta hư thế nào? Có bắt nạt Hoa Hoa không?”

“Cậu ta rất cao, đều từng đánh các bạn nhỏ khác…… Còn có cùng bạn hư bắt nạt người khác…… Cậu ta mắng con là con quỷ……” Âm cục cưng nhìn ba.

Mắt Âm đại nhân hơi nhíu lại, lộ vẻ mặt dường như không có chuyện gì cười hỏi vợ: “Vương Đại Minh kia là đứa nhỏ nhà nào thế?”

“Hình như là con của nhà họ Vương ở khu D phòng 16.” Kì Kì đang gọt hoa quả giương giọng đáp.

D16 Vương Bách Văn? Ừm, anh và tổng giám đốc của bọn họ rất quen thuộc.

“Còn có…… Còn có……” Âm cục cưng vẫn còn đang nghiêm túc đếm bạn học cùng lớp bé.

Bé vươn tay, đếm đến 12, rõ ràng nhớ còn một người mà! Nghĩ thế nào lại không ra đây?

“Tiểu Quang?” Mẹ ở phòng bếp nhắc.

“A, Tiểu Quang……” Nhớ ra. Âm cục cưng vui vẻ gật đầu, đem ngón tay cuối cùng giơ ra, giống như hoàn thành một chuyện lớn.

“Tiểu Quang thế nào?” Âm đại nhân cơm nước xong, buông bát xuống.

Email từ nước ngoài tới không ngừng tràn vào máy tính trong thư phòng, mỗi một bức thư đều đang vội vã chờ quyết định, nhưng cuộc sống của con gái so với chuyện khác đều quan trọng hơn.

“Tiểu Quang không thế nào…… Tiểu Quang đều tự mình chơi……” Âm cục cưng đối với bạn nam gầy yếu nhút nhát đó gần như không có ấn tượng.

Vừa nghe đứa nhỏ đó đối với cuộc sống của con gái không có ý nghĩa quan trọng gì, Âm đại nhân cũng hiểu được không cần phải để ý tới.

Người một nhà di chuyển vào phòng khách, hưởng dụng hoa quả mẹ đã cắt tốt sau khi ăn cơm xong, Âm cục cưng đột nhiên nhớ tới.

“Mẹ, mai là thứ sáu ngày đồ chơi…… bọn con muốn mang đồ chơi tới trường học……”

“Được, con muốn mang đồ chơi gì nào?” Mẹ cầm quả roi đã tách một nửa, đưa cho ba.

“Ngày mai Vương Đại Minh sẽ mang xe điều khiển…… cậu ta lần nào cũng mang xe điều khiển, Vĩ Chí sẽ chơi cùng cậu ta…… Vậy con muốn mang búp bê đi.” Âm cục cưng quyết định.

Vĩ Chí có vẻ là bạn nam duy nhất tốt với bé. Nếu Vĩ Chí không tới chơi, bé liền mang đồ chơi con gái vậy.

Tinh thần Kì Kì rung lên. “Vừa vặn, tuần trước mẹ có mua cho con một con búp bê barbie, rất xinh đẹp đấy, Hoa Hoa mang đi chơi cùng các bạn gái được không?”

“Con muốn mang quỷ thái lang*……” Âm cục cưng nói.

“Không cần, búp bê Barbie xinh đẹp hơn, các bạn gái đều thích chơi barbie đó.”

“Con muốn mang quỷ thái lang!”

*quỷ thái lang – kitaro: nv trong phim hoạt hình Nhật thì phải

※ ※ ※

Mỗi thứ Sáu, ngoại trừ những món đồ chơi bình thường bọn nhỏ để lại trường học, giáo viên sẽ yêu cầu bọn nhỏ mang đồ chơi mình thích đến trường học chơi cùng với các bạn, từ đó để học được ý nghĩa của “Chia xẻ”, lấy đó làm ngày đồ chơi.

Hôm nay cũng chính là cuối tuần, nhóm phụ huynh phần lớn có vẻ thả lỏng.

Kì Kì sau khi nói chuyện với giáo viên xong, thấy con gái cùng bạn học ở trong phòng chơi rất vui vẻ, liền chào giáo viên, bản thân về nhà trước.

Lách cách! Đột nhiên, chân không biết đá phải vật gì, cô xoay người nhặt lên, là một chiếc xe điều khiển màu vàng.

Cô nhìn trái ngó phải, bọn nhỏ từng đám từng đám tụ lại các góc trong phòng học chơi đồ chơi, cũng không biết là đồ chơi của đứa nào.

“A, đúng rồi, Âm phu nhân, có chuyện quên nói với chị –” Giáo viên vườn trẻ bước nhanh tới.

Cô nghe vậy, tiện tay để chiếc ô tô điều khiển lên mặt bàn gần nhất, đi qua tụ hợp với giáo viên.

“Ya! Của tớ biết bay của cậu không biết bay!”

“Của tớ cũng biết! Cậu xem.” Hai quả trứng nhỏ chạy tới từ phía sau, đụng vào cái bàn kia.

Chiếc xe điều khiển trên bàn lắc lư, vào thời điểm mọi người không chú ý, lén lút rơi vào một chiếc túi đang mở bên cạnh……

※ ※ ※

Rất nhiều rất nhiều năm sau, sau khi Hoàng Quang Lỗi cùng Âm Lệ Hoa đều làm cha mẹ người ta, bọn họ vẫn như cũ không nghĩ ra, năm đó xe điều khiển của Vương Đại Minh làm thế nào mà chạy được vào túi hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện