Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Vượt Tường

Chương 65: Hồng công công vất vả chạy trối chết



Tro bụi nặng nề dần dần tản ra, chỗ tiến công tập kích, đúng là có một cái ao hình tròn rộng trăm mét , đáy rất sâu.

“Xong rồi, hoàng phi, hoàng phi……” Hồng công công chỉ vào một đoàn tro bụi, chân bắt đầu mềm nhũn.

“Xem ra, Mẫn Hách Vương gia chơi xong rồi.” Hậu tu( chả hiểu cái từ này nghĩa là gì =[[ ) nam tử vuốt cằm, bộ dáng còn thật sự tự hỏi,hắn nhún vai, quên đi, xem ra thắng bại đã định, chính mình cũng không cần trêu đùa tên bất nam bất nữ này nữa, dù sao thắng một người không hiểu thuật pháp, thật đúng là không vẻ vang gì.

Tro bụi, từng chút từng chút tản ra, bên trong thoáng hiện ra một chút ngọc lưu ly nhiều màu ban lan hình tròn che khuất tầm nhìn!

Nữ tử trong đó đứng thẳng tóc dài rối tung, y bào vàng nhạt có đôi chỗ bị tổn hại, làn váy có nơi như bị côn trùng tùy ý cắn xé, so le không đồng đều mềm nhẹ phiêu đãng, tuy hỗn độn nhưng phía trên da thịt không hề có vết thương.

“Hoàng phi, hoàng phi còn sống!” Hồng công công đột nhiên hứng khởi, cười dữ dội hoan hô, tiếng nói the thé của hắn làm bừng tỉnh người nghĩ rằng nàng đã bị xé rách.

Bạc thần nhếch lên, Phù Vân Khâu Trạch nắm tay ghế , thấp giọng nói:“Đây là ngươi dậy nàng?”

Mộc Hiệp ngượng ngùng ho nhẹ một tiếng:“Khụ, hoàng phi trí tuệ hơn người, chỉ nói một lần liền nhớ kỹ, thuộc hạ cũng là không ngờ thật sự có tác dụng.”

Kỳ thật, ngày ấy bên trong chính điện, hắn đã nhìn ra chiêu thức của Mẫn Hách Vương gia, may mắn Mẫn Hách chưa sử dụng đã bị hoàng phi nửa đường ra chiêu chặn lại, nếu không thật sự là lành ít dữ nhiều, mà bản thân hắn sau khi trở về lo lắng lần tỷ thí sau Mẫn Hách lại ra chiêu này, chỉ sợ hoàng phi không kịp ứng phó , vì thế liền dạy nàng, nhưng lúc dạy luôn luôn không đạt kết quả cao, hắn tưởng không còn hy vọng, không ngờ, hiện tại mọi chuyện vô cùng tốt đẹp.

Viên tráo( Hình cầu , hình tròn ) nhiều màu khác thất thải viên tráo lần trước, viên tráo nhiều màu là vì phòng ngự tự thân, mà thất thải viên tráo là phòng ngừa dòng khí phá bên trong, do chính điện nhỏ hẹp cho nên nếu không cẩn thận,sẽ tổn thương tới các vị đại thần, đấy chính là điểm thiện lương của hoàng phi.

“Vương gia, quần áo của bản phi bị ngươi phá , ngươi muốn bồi thường thế nào đây ?” Nâng rèm mi , mắt hạnh tràn đầy sát ý tựa như phượng hoàng bị vây khốn , khí thế ngập đầy khói lửa.

“Thật đúng là ngoài dự liệu, ngươi còn sống,” Mẫn Hách lên tiếng, nghi hoặc nhìn da thịt nàng vẫn hoàn hảo, lại đột nhiên cao giọng tà cười,“Bồi thường ngươi? Bồi thường bộ quần áo giống thường dân ? Đúng là đồ dân đen.” ( Ta chém )

Rõ ràng hắn muốn hạ nhục nàng trước mặt mọi người, nhưng nàng mặt không đổi sắc, một tay nhấc làn váy nhìn hắn, lắc đầu.

“Uy, ngươi xem hoàng phi thật lợi hại, không chết, ha ha……” Chọc chọc người bên cạnh , Hồng công công sắc mặt đột nhiên cứng đờ, gian nan quay đầu, nhìn hậu tu nam không biết tiếp cận mình từ khi nào.

“Nàng không chết, bất quá, ngươi sẽ chết .” Hậu tu nam nhếch miệng cười, hai mắt nheo lại nguy hiểm, hai tay đã muốn bắt đầu khép lại.

Trong lòng thầm kêu một tiếng không xong, thừa dịp hắn niệm thuật từ, Hồng công công líu ríu kéo đôi chân chạy tựa như một quả đạn pháo phóng ra ngoài, chạy còn nhanh hơn thỏ.

“Vẫn là tiếp tục chơi đi, nhìn con mồi giãy dụa, đây mới là hứng thú chân chính của ta.” Hậu tu nam tử đôi mắt âm vụ, màu lam trên tay trở thành tia chớp màu trắng lao thẳng ra đằng trước.

Không ngờ hắn thông minh, sau khi sắp xếp gọn gàng, vòng vo phương hướng một chút, tia chớp tà tà đã bay sượt qua người.

Trên mặt là một mảnh kinh ngạc, nam tử mau chóng đuổi đi lên.

“Cứu mạng a!” Hồng công công chạy tới chỗ nam tử áo trắng,“Uy, chúng ta một đội đi, mau, mau cứu ta.”

Nhưng mà, nam tử áo trắng chính là thản nhiên nhìn , bắt lấy áo hắn ném đi:“Ngươi ở trong này còn chết nhanh hơn.” Nói xong, băng trụ đánh úp lại,tay hắn vừa lật, vạn mộc lại chui từ dưới đất lên.

“Nha, nha……” Ở không trung kịch liệt rơi xuống, Hồng công công sợ tới mức nhắm mi mắt lại, nghĩ rằng, không bị địch nhân giết chết thì cũng bị người một nhà hại chết mất.

“Oành” một tiếng, mở mắt ra, Hồng công công gian nan bò lên.

Ai trên mặt đất đâu một đống xương cốt, thật đúng là có người chết, bất quá hoàn hảo không ngã chết.

“Ngươi dám đánh lén ta!” Lão giả áo xanh quỳ rạp trên mặt đất, nhìn Hồng công công nhàn nhã bò lên trên người mình, hai mắt đỏ bừng.

Đánh lén? Hồng công công nghiêng mặt, nam tử tử y cũng có chút mạc danh kỳ diệu nhìn hắn.

Sự tình, giống như không ổn …… Xuất phát từ cảm giác linh mẫn, hắn lại nhấc hai chân chạy như điên.

“Đứng lại cho ta!” Lão giả áo xanh thẹn quá thành giận, rất nhanh liền đuổi theo, từ trước đến nay hắn là người thích sạch sẽ, nay bất chấp bùn đất trên người, trực tiếp giơ mười ngón tay , lẩm bẩm trong miệng,lập tức một đoàn tráo khí màu tím ngưng kết mà thành.

Mắt thấy sẽ bắn phá tới chỗ Hồng công công,lại đột ngột cảm nhận được dòng khí từ phía đối diện, không thể không thay đổi phương hướng đành cầm tráo khí màu tím trong tay nghênh đón .

“Đừng lầm, đối thủ của ngươi, là ta.” Nam tử tử y khinh miệt cười.

“Ta trước giết quy tôn tử nhà ngươi, sau đó sẽ đi diệt tên bất nam bất nữ kia!” Lão giả lại bị chọc giận, xuống tay vô cùng nhanh.

“Oành!” Phía sau lại vang lên thanh âm cháy nổ.

Hồng công công vừa chạy vừa lau mồ hôi, xem ra chính mình vừa giữ được một cái mạng.

Không ngờ, vì mải lau mồ hôi mà không để ý tới bức tường thịt đằng trước, thẳng tắp va vào người đó, bổ nhào tới.

Ân, lần này không đau , bất quá, cơ thể người này thật đúng là rắn chắc, hẳn là có sáu cơ bụng đi? Nghĩ nghĩ, Hồng công công luôn luôn hảo nam sắc không khỏi trộm nhéo vài cái.

“Là tên nào cả gan ám sát bổn đại gia!” Nổi giận gầm lên một tiếng, nguyên bản đang bốc hỏa, nam tử bỉ ổi giờ phút này trên mặt cơ hồ tức giận đến đỏ bừng, hơn nữa thắt lưng lại bị véo vài cái, trong lòng lửa giận càng sâu, một cái xoay người, liền đem người trên thân quăng xuống dưới, đứng thẳng.

Lần này thành ám sát à ? Khi Hồng công công thấy rõ ràng khuôn mặt của hắn, thì tới cả điểm tâm sáng cũng phải nhổ ra , đưa tay xoa xoa vào quần áo mấy cái thật mạnh.

“Ngươi!” Nhìn hành động của hắn, nam tử bỉ ổi không chút do dự huy quyền .

Trơ mắt nhìn bóng ma càng ngày càng gần chính mình, Hồng công công như trước vẫn là không có phản ứng, đại khái phản ứng linh mẫn thì cũng sẽ có thời điểm không nhanh nhạy .

~ ~ ~

“Mạn hoa chi ngữ, phiêu!” Theo tiếng nữ tử quát lớn, tỏng không trung hiện ra đóa hoa đủ mọi màu sắc, đánh về phía đối phương.

Sau khi đã hạ thủ, vẫn là lựa chọn trước phòng vệ, phương hướng chém ra quyền vừa chuyển, một cỗ dòng khí liền xông ra ngoài.

“Còn không mau chạy, thất thần làm gì!” Nhân cơ hội này, nữ tử quát khẽ.

Rốt cục, con mắt vòng vo chuyển, Hồng công công ý thức được chính mình cơ hồ mong manh như ngọn gió, hai chân theo bản năng lại nhấc lên chạy như điên.

“Oành!” Tia chớp đánh về đằng sau lưng, toát ra một trận khói trắng, còn có cái động tròn mấy thước.

Không xong, hậu tu nam lại đuổi theo tới đây, Hồng công công lần này ngay cả mồ hôi cũng không kịp lau, liều mạng chạy, thế nhưng ai đều cứu không được chính mình, chỉ có thể tự cứu , hoàng phi bên kia hắn là quả quyết không dám đi lại gần.

Nhiều viên tráo màu ban lan nâng thân ảnh vàng nhạt lên, ra ao tào, vững vàng mà đỏ thẫm trên mặt đất.

“Giống dân đen ?” Y Y mắt hạnh khẽ nâng, lạnh như băng cười,“Dù sao Vương gia trong ngoài không đồng nhất, thế nhưng như thế, bản phi liền giúp Vương gia cởi một thân da thú này đi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện