Vườn Trẻ Thiên Đình

Chương 10: Bàn đào



Có sâu trong đào, bản tọa không ăn

Phù Lê nhìn tơ hồng trên tay, lại nhìn ánh trăng thông qua Yêu Nguyệt tràn không ngừng vào cơ thể Bạch Trạch, đại khái biết chuyện gì xảy ra rồi. Bạch Trạch chính là thượng cổ thần thú, hấp thu tinh hoa nhật nguyệt là một loại bản năng, không giống như bọn họ, dùng hình dáng con người tu luyện thành tiên nhân, hấp thu chầm chậm.

Tơ hồng Nguyệt Lão, đem thân thể và linh hồn của hai người trói cùng nhau, nên sẽ đem ánh trăng Bạch Trạch hấp thu được đều chuyển đến trên người Thiên Tôn. Biến thành dáng vẻ thanh niên, không còn cao ba thước lại đuối sức như trước, trong mắt Phù Lê lộ chút ý cười, giơ tay, xoa xoa đầu bự của Bạch Trạch.

Hôm sau, mặt trời chiếu vào thân thể lông xù của Bạch Trạch, đem mao mao sấy đến vô cùng mềm mại. Ánh sáng chói mắt, quấy rầy mộng đẹp. Bạch Trạch mở to đôi mắt màu hổ phách, chẹp miệng một cái nói rằng: “Ta tối hôm qua, mơ thấy một mỹ nhân.”

“Mỹ nhân thế nào?” Nguyệt Lão ngủ ở trên người y, ló đầu từ bên trong mao mao nhìn ra.

“À, ta cũng không nhớ rõ, chính là mỹ nhân rất đẹp mắt…” Bạch Trạch nhìn chung quanh, thấy Phù Lê vẻ mặt rất ư bình tĩnh nhìn mình, vóc dáng vẫn chỉ cao có ba thước, trên khuôn mặt nho nhỏ không chút biểu cảm, mắt nhìn trừng trừng, khiến y phải đem nửa câu sau nuốt xuống. Mỹ nhân kia mặc một bộ trường bào tay áo rộng màu xanh…

Bạch Trạch biến thành hình người, đi làm đồ ăn cho bọn nhỏ.

Pháp lực giảm xuống, thân thể những bé con này sẽ dần dần mất sức, cần ăn một chút gì đó để duy trì thể lực. Bạch Trạch tìm trong suối lạnh một loại gạo, ở thác nước Tinh Tử mò vài con cá nhỏ, lại cầm thêm cây măng các bé con đào được trong rừng trúc, nấu cháo cho mọi người ăn.

Nguyên liệu nấu ăn trên thiên giới không nhiều, các tiên nhân không cần thức ăn, ngày thường cũng chỉ nhấp chén trà, uống nước trái cây đủ mùi vị. Bạch Trạch sờ sờ cằm, chuẩn bị trồng một vườn rau trong Ngọc Thanh Cung.

Thuận Phong Nhĩ nghe thấy đề nghị này, nhanh chóng bay đến cười nhạo y. Đường đường là Ngọc Thanh Cung nơi Thiên Tôn ở, cũng chính là chốn thần thánh nhất cửu thiên thập địa, lại bị tên này dùng để trồng rau. Nghĩ đến cảnh sau này các thượng tiên đến đây lắng nghe Thiên Tôn giảng đạo, nhìn thấy trong biển mây lượn lờ có rau hẹ củ cải, vẻ mặt nhất định sẽ rất đặc sắc.

Nhưng mà chủ nhân của Ngọc Thanh Cung, Phù Lê lại không có ý kiến gì, chỉ yên lặng đi theo bên người Bạch Trạch đang gánh cuốc. Bạch Trạch đi nơi nào, Thiên Tôn liền đi nơi đó, duy trì khoảng cách trong vòng ba bước.

Bạch Trạch nhìn Thiên Tôn theo bên người, không nhịn được vò đầu, đứa nhỏ này sao lại đột nhiên bám người thế chứ? Bạch Trạch làm việc, Phù Lê ôm cánh tay đứng một bên, tinh hoa nhật nguyệt rót vào trong thân thể Bạch Trạch, lưu chuyển một vòng, sẽ có một phần thông qua Nhân Duyên Tuyến truyền vào trong cơ thể của hắn, cách càng gần, lưu chuyển càng nhanh.

Lý Tịnh thấy bọn Bạch Trạch muốn cuốc đất, cũng tràn ngập hưng phấn chạy đi tìm một cái cuốc. Nguyệt Lão đối với việc này không có hứng thú, tự mình ngồi trên thảm, dùng tơ hồng bện vòng tay. Lão Quân ngồi trên cầu bạch ngọc ăn kẹo ngọt, nhìn thấy hành động của bọn họ thì cau mày: “Nơi này là Ngọc Thanh Cung, có thể trồng rau sao?”

Vừa dứt lời, Bạch Trạch liền nghe thấy tiếng cuốc gãy giòn giã vang lên.

Linh khí tản mạn có thể làm cho ngọc thạch hóa thành bụi, mà linh khí nồng đậm sẽ lại khiến bụi hóa thành mỹ ngọc. Mỗi tấc đất trong Ngọc Thanh Cung đều bị linh khí của Thiên Tôn ngày ngày thanh tẩy,  lâu dần phía bên dưới đã biến thành ngọc thạch. Vì lẽ đó, mặc dù mặt đất vẫn là màu nâu, nhưng gõ xuống thì cứng như bàn thạch.

Cây trúc và cỏ xanh sinh trưởng trong Ngọc Thanh Cung, đều là vật phi phàm, có thể cắm rễ trong đất. Nhưng rau hẹ củ cải thì không làm được, cũng đâu thể mỗi lần muốn ăn, trước tiên phải đem tụi nó điểm hóa thành tinh?

Bạch Trạch mặt mày ủ rũ thả cuốc xuống, ngồi chồm hỗm phủi phủi mặt đất cứng rắn kia.

“Bạch Trạch ngu ngốc, có mỗi thế cũng không làm được, nhìn Bàn Đào Viên của ta đi, lớn lên tươi tốt.” Vương Mẫu đúng giờ đến vườn trẻ, nhìn thấy dáng vẻ Bạch Trạch, không nhịn được mở miệng cười nhạo y.

“Bàn Đào Viên…” Nghe được ba chữ này, ánh mắt Bạch Trạch sáng lên, nói tới trên thiên giới thổ nhưỡng nơi nào có thể trồng trọt, ngoài Bàn Đào Viên ra không còn chỗ khác. Đất đai trong vườn được đào từ phía dưới nhân gian, có điều được tưới tinh hoa cổ trùng thú, đem dưỡng thành vạn năm linh thổ. Nếu như trồng rau trên nền đất đó, chưa biết chừng vừa mới gieo hạt xuống không đến mấy ngày là có thể thu hoạch được rau củ xanh mơn mởn giòn giòn rồi.

“Vương Mẫu, ngươi có muốn ăn bánh nướng không nha?” Bạch Trạch ngồi xổm người xuống, bắt đầu dụ dỗ.

Vương Mẫu chớp mắt mấy cái, bánh nướng bột ngô, đó là đồ ăn chốn nhân gian, trước đây có tiên nữ lén chạy xuống hạ giới mang về cho nàng ăn, so với mấy thứ trái cây nhạt nhẽo bình thường hay ăn thì thơm hơn nhiều. Nghĩ tới đây, Vương Mẫu lập tức gật gật đầu.

“Vậy… mang ta đến Bàn Đào Viên xới chút đất về đây đi, dùng đất có thể trồng ra lúa mạch, rau xanh, như vậy thì có thể làm bánh bột ngô cho các ngươi ăn, còn có vằn thắn, mì thịt gà, bánh củ cải…” Bạch Trạch xòe ngón tay đếm đếm mấy món quà vặt y ăn được ở hạ giới. Bởi vì mấy bạn nhỏ này đều là thần tiên, đồ ăn dưới nhân gian không thể bổ sung khí lực cho bọn họ, nên nhất định phải ăn thức ăn có chứa linh khí, nhưng mỗi ngày uống nước trái cây cũng không phải cách hay.

Vương Mẫu nuốt một ngụm nước miếng, không nói hai lời mang mọi người đi tới vườn đào.

Bàn Đào Viên, ở tầng trời thứ tám, bên trong trồng cây Bàn Đào mà Vương Mẫu yêu thích. Khu vườn phi thường rộng lớn, mênh mông vô bờ, nhìn từ phía xa, chỉ có thể thấy cây xanh bất tận cùng tiên vụ lượn lờ không ngừng.

Thổ địa trông vườn nhìn thấy đoàn người, rất là kinh ngạc: “Xin chào Bạch Trạch Thần Quân, xin hỏi Thần Quân đến đây là có chuyện gì?” Việc luân hồi bãi bể nương dâu, loại thần tiên cấp thấp như hắn không có tư cách được biết, nhìn thấy Bạch Trạch dẫn một đám bé con lạ mắt đến, nên rất ngạc nhiên.

“À, chúng ta phụng mệnh Vương Mẫu tới đào một chút linh thổ.” Bạch Trạch đem Tiểu Tiểu Vương Mẫu ôm lên, Vương Mẫu không muốn phí lời với thổ địa, trực tiếp lấy ra một khối ngọc bài, nhanh chóng vỗ vào cấm chế bên ngoài Bàn Đào Viên. Theo một tiếng nổ vang lên, nơi vốn là sương mù dày đặc trong nháy mắt hiện ra một cánh cổng lớn.

Nói là cổng lớn, chứ thực ra là hai tòa núi cao trùng điệp, sau khi ném ngọc bài vào, hai tòa núi chậm rãi tách đôi, lộ ra một mảnh vườn đào mà bọn họ nhìn thấy khi đang bay.

Bàn Đào Viên phân thành ba khu vực, phía trước là cây đào ba ngàn năm mới nở hoa một lần, lại thêm ba ngàn năm để kết quả. Ở phía giữa là cây đào sáu ngàn năm nở hoa một lần, thêm sáu ngàn năm để kết quả. Phía sau cùng là cây đào chín ngàn năm nở hoa một lần, chín ngàn năm sau mới kết quả. Tương ứng với nó, đất đai bên trong cũng không giống nhau.

Năm đó tạo Bàn Đào Viên, đất phía trước tưới tinh hoa của ma trùng bậc thấp, nền ở giữa tưới của ma trùng bậc trung, còn đất đai bậc cao, Vương Mẫu đã chém giết tám mươi mốt thượng cổ trùng thú để tưới.

Nếu muốn xới, đương nhiên là xới chỗ tốt nhất, sau này Phù Lê khôi phục lại, cũng có thể dùng chỗ đất đó để trồng linh thảo. Bạch Trạch thầm tính toán nho nhỏ trong lòng, mang theo một đám bé con, trùng trùng điệp điệp bước vào nơi sâu nhất trong Bàn Đào Viên.

Vương Mẫu tiện tay hái một trái, chà xát lên váy. Lão Quân ánh mắt tha thiết mong chờ sán lại: “Ta có thể ăn một quả không?”

“Không thể!” Vương Mẫu hẹp hòi nói, ôm quả đào còn to hơn đầu mình gặm một ngụm. Bàn Đào cùng quả đào ở nhân gian không giống nhau, không có lớp lông mỏng ở mặt ngoài, chà chà mấy cái là có thể ăn ngay.

Những thượng tiên này tuy rằng đã biến thành bé con, nhưng tôn nghiêm làm thượng tiên thì vẫn còn, sẽ không làm mấy chuyện như không hỏi mà lấy. Vương Mẫu là chủ nhân vườn đào, bọn họ nếu muốn ăn, phải nịnh hót Vương Mẫu.

“Hừ, ta phải xem ai biểu hiện tốt, mới cho người đó ăn.” Vương Mẫu ôm quả đào ngồi trên một tảng đá, hất cằm nhỏ lên nhìn đám người kia.

“Ta có tiên đan, đổi với ngươi.” Lão Quân lấy ra kẹo ngọt mình luyện chế, quơ quơ, viên kẹo va vào hồ lô, phát ra tiếng lạch cà lạch cạch.

“Bảo tháp của ta cho ngươi nghịch.” Lý Tịnh cũng hùa theo, giơ bảo tháp nhỏ của mình lên.

“Ta… ta cùng ngươi chơi dây.” Tiểu Tiểu Nguyệt Lão mặc bạch y có chút thẹn thùng, lấy ra hai sợi tơ hồng, chuyển động ngón tay khéo léo, tạo thành một hình bằng dây, tiến đến bên cạnh Vương Mẫu.

Vương Mẫu nhìn có hơi động lòng, gặm một miếng đào trong tay, con ngươi chuyển động, quay đầu nhìn Phù Lê cùng Bạch Trạch.

Bạch Trạch lấy túi vải ra, nghiêm túc đào đất. Đất đai nơi này màu mỡ đến mức phảng phất như được trộn thêm một lớp cát đen, sờ vào mềm mại dính tay, linh khí ngập tràn. Chỉ lo đào nhiều một chút mang về trồng thức ăn ngon cho bọn nhỏ, nên cũng không rảnh bận tâm xem các bé cưng đang làm gì.

Phù Lê ôm cánh tay đứng bên cạnh Bạch Trạch, mặt không cảm xúc nhìn y đào đất.

“Phù Lê, ngươi không muốn ăn đào tiên sao?” Vương Mẫu không nhịn được mở miệng hỏi hắn, hết thảy các bạn nhỏ đều đến xin nàng, chỉ có Thiên Tôn đối với nàng làm như không thấy, điều này làm cho Vương Mẫu có chút không vui.

Phù Lê nhàn nhạt liếc nàng một cái, dùng âm thanh du dương non nớt chậm rãi nói: “Đào có sâu, bản tọa không ăn.”

Sâu? Vương Mẫu bỗng dưng tức đỏ mặt: “Ai nói đào của ta có sâu! Ta…” Đang muốn giơ quả đào trong tay cho Thiên Tôn xem, đột nhiên nhìn thấy chỗ mình vừa mới cắn, có một con sâu màu trắng ngọ nguậy đầu chui ra, không hiểu gì nhìn nàng.

“A ——” Một tiếng thét chói tai đem tiên điểu trên cành đào dọa bay, quả đào bự chín ngàn năm, mới cắn được mấy miếng đã bị vứt ra rất xa. Ba bạn nhỏ khác vốn đang muốn ăn đào, thấy cảnh này, cùng nhau lui về phía sau một bước.

“Nha, sao trong đất cũng có sâu thế này.” Vương Mẫu chưa kịp hồi phục tinh thần, Bạch Trạch lại xúc một xẻng xuống, lộ ra sâu bên trong nền đất. Hai, ba con sâu nhỏ bị ép phải lộ ra, chui trở lại trong đất.

“Nhanh, nhanh tóm lấy mấy con sâu kia!” Ký ức còn sót lại của Vương Mẫu cho nàng biết, nếu không bóp chết mấy con sâu này, cây Bàn Đào của nàng sẽ hỏng mất.

Trong vườn đào chín ngàn năm này, kỳ thực muốn trấn áp thượng cổ ma trùng, thường ngày đều phải dựa vào pháp trận của Vương Mẫu, dùng tinh hoa cuồn cuộn trong người chúng nó, cung cấp không ngừng cho vườn đào. Nhưng hiện tại Vương Mẫu teo nhỏ, pháp lực yếu đi, trận pháp suy giảm, những con sâu này tự nhiên liền lộ đầu ra. Chúng nó sẽ gặm rễ của cây Bàn Đào, ăn rỗng quả Bàn Đào vừa mới chín.

Sắp đến hội Bàn Đào, nếu như không đem mấy con sâu này tiêu diệt, thời điểm ban cho các vị tiên nhân cửu thiên thập địa, sẽ là mấy quả Bàn Đào bị sâu khoét rỗng.

Bạch Trạch biết rõ việc này rất quan trọng, việc pháp lực của Vương Mẫu bị giảm đi không thể bại lộ, vì thế, nhiệm vụ bắt sâu liền rơi vào đầu y. Bạch Trạch hết cách, đành thả xẻng xuống, xắn tay áo lên bắt đầu diệt sâu.

Những con sâu này, tên gọi là ‘Bách Tiệt’, ý chỉ trên thân có một trăm đốt, một đốt nối liền một đốt, rút ra toàn bộ dài vô cùng, trông phi thường buồn nôn. Bạch Trạch ghét bỏ, đem pháp lực triển khai lên hai tay, hơi nước trong suốt từ đầu ngón tay thon dài trắng nõn lan ra, thấm vào từng lớp từng lớp đất, chỉ một lát sau, liền có nguyên một tảng lớn sâu bị hất ra.

Bạch Trạch nhìn mà buồn nôn, nhanh chóng dùng cầu nước đem sâu gom lại cùng chỗ, ném cho Lão Quân. Lão Quân mở lò luyện đan bảo bối của ông, thả ra một ngọn Tam Muội Chân Hỏa, trong nháy mắt đem sâu hóa thành tro. Tiểu Tiểu Lão Quân vội vàng móc túi Càn Khôn đem những tro tàn kia cất vào, tro của những con ma trùng này, cũng là một nguyên liệu luyện đan rất tốt: “Cái này đem luyện tiên đan ăn sẽ tốt hơn.”

Mấy bạn nhỏ từng ăn kẹo của ông, trong nháy mắt tái hết cả mặt. Thì ra sâu cũng có thể đem đi luyện đan, vậy thứ bọn họ ăn trước đây dùng cái gì luyện thành?

—— Tiểu kịch trường:

Phù Lê: Ngươi thế mà lại cho bọn ta ăn sâu!

Lão Quân: Tiên đan bình thường đều dùng linh thảo luyện thành, đừng sợ.

Phù Lê: Còn tiên đan không bình thường thì sao?

Lão Quân: Tiên đan không bình thường đều cho Ngọc Đế ăn rồi~

Ngọc Đế: (艹皿艹)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện