Trường Phượng Khuynh Nhan

Chương 48: Đi vào chỗ hiểm




Hai ngày sau, ban đêm.
Ngoài cửa sổ, tiếng mưa rơi xối xả. Bởi vì mưa nên ánh trăng cũng bị ẩn vào màn mưa. Từ trong nhà nhìn ra, mặc dù chỉ mới nửa đêm nhưng bên ngoài đã tối đen một mảng. Đêm đó, sắc trời mờ ảo, trời đất tựa như bị tát mực, rất tối, chỉ có chút ánh sáng thỉnh thoảng phản chiếu từ trong màn nước.
Buổi đêm như vậy, mọi người thường đi ngủ từ sớm. Cẩm Nhan cũng thế, dùng bữa xong không lâu liền tắm rửa rồi đi ngủ.
Đêm khuya. Ngoài cửa sổ, bỗng một tia chớp xé rách màn mưa, cả màn đêm kia cũng vậy. Ngay sau đó, một trận sấm rền vang lên bên tai.
Cùng lúc ấy, một hắc y nhân giấu mặt đã đứng ở trong phòng.
Cẩm Nhan chậm rãi mở mắt. Ánh mắt tỉnh táo, không hề thấy chút ngái ngủ nào.
Hắc y nhân lấy ra cái bao ở sau lưng, đưa đến trước mặt Cẩm Nhan.
Bên trong là một bộ hắc y giống của hắn như đúc. Nhưng chất liệu lại rất tốt, là lụa gấm nổi tiếng ở Tô Châu, giá trị không nhỏ. Bên trong đã chuẩn bị mũ rộng vành màu đen, trước để chống thấm nước, sau để tránh mưa, quả thật rất chu đáo. Cẩm Nhan tất nhiên hiểu rõ nguyên nhân trong đó, tay giật nhè nhẹ ở mép giường, sau đó đứng dậy yên lặng mặc quần áo, đội mũ rộng vành, đi đến bên cạnh hắc y nhân.
Hắc y nhân hơi gật đầu tỏ ý thất lễ, sau đó tay phải kéo lại, ôm lấy người rồi lập tức lao ra ngoài cửa sổ.
Cảnh sắc ở Ninh phủ rất nhanh lùi về phía sau. Đối phương rõ ràng biết Ninh phủ an bài thủ vệ, mỗi khi gặp phải thủ vệ tuần tra đã sớm rẽ trước qua hướng khác. Một đường đi tới, hẳn là hữu kinh vô hiểm. Chỉ chốc lát hai người đã đến bên tường, mũi chân hắc y nhân nhón một cái đã dễ dàng mang theo Cẩm Nhan vượt ra ngoài.
Chờ ra khỏi Ninh phủ, tốc độ của hắc y nhân lại nhanh hơn một chút. Cẩm Nhan không thấy rõ sự vật xung quanh, nên dứt khoát đè thấp mũ rộng vành, hai mắt nhắm chặt, thần sắc lạnh nhạt, tựa như chuyến đi này không phải vào chỗ hiểm, mà chỉ là một cuộc dạo chơi nửa đêm mà thôi.
Mấy ngày nay, Cẩm Nhan đi cùng Ninh Tề Thần, đại khái cũng đã đi qua không ít địa phương. Vì vậy chờ sau khi hắc y nhân dừng lại, nàng nhận ra nơi này ở gần miếu Thành Hoàng.
Ngày thường, nơi này dân cư đông đúc, trái lại làm người ta khó có thể ngờ tới bọn họ sẽ giấu người ở đây, quả nhiên chỗ nguy hiểm nhất chính là chỗ an toàn nhất. Hai ngày nay, bọn họ âm thầm tìm kiếm một vài địa phương ở Tô Châu, lại không nghĩ tới miếu Thành Hoàng náo nhiệt này.
Sau khi hắc y nhân thả Cẩm Nhan xuống, nói với nàng câu đi theo ta rồi dẫn nàng rẽ trái rẽ phải, rẽ vào một đầu khác của miếu Thành Hoàng. Đó là một gian phòng nhỏ bên trong miếu Thành Hoàng, diện tích chỉ khoảng bốn năm bước chân là cùng. Bên trong, ở sát tường đặt một chiếc giường đá đã cũ nát, mép giường bày một bàn gỗ nhỏ cùng hai ghế gỗ, trên bàn còn có một đế cắm nến xiêu vẹo bằng đồng, cùng với một bình trà nhỏ bị vỡ nắp và ba chén trà sứt mẻ. Đồ vật phía trên cũng kết đầy mạng nhện. Hắc y nhân mang theo Cẩm Nhan đi vào, tìm tòi ở mép giường sát tường, đưa tay đến dưới ván giường, không biết chạm vào cái gì, chỉ nghe tiếng xình xịch vang lên, ván giường lật lên, lộ ra một cầu thang đá tối đen.
Cẩm Nhan lẳng lặng nhìn những biến hóa này.
"Đi vào cùng ta." Hắc y nhân mở miệng nói.
Cả hai đi xuống dọc theo bậc thang dưới giường đá. Hắc y nhân đi ở phía trước, Cẩm Nhan đi ở phía sau. Người nọ cũng không sợ Cẩm Nhan chạy trốn, yên tâm dẫn đường ở phía trước.
Cầu thang đá cũng không mờ tối như trong tưởng tượng của Cẩm Nhan. Trên vách tường hai bên, cứ cách mỗi mười bước sẽ có đèn cá quỷ chiếu sáng. Mà đèn cá quỷ này cũng không phải dùng phương pháp sản xuất đèn cầy thông thường để làm ra. Tên như ý nghĩa, nguyên liệu của nó là dùng mỡ của một loài cá sống dưới biển sâu cùng một ít nguyên liệu khác mà làm thành. Con cá kia, đầu dẹp thân dẹp, mắt như lồng đèn, hàm răng sắc nhọn, đuôi cá có gai, là loài ăn thịt. Có sách cổ ghi lại, thời cổ có người chuyên nuôi cá này, lấy thịt người nuôi cá, nghe nói mỡ cá kia rất bền, vĩnh viễn không tắt, nhưng số lượng cực ít, từng được bán tới một ngàn lượng một ngọn đèn. Dân gian đa phần lấy thịt bình thường làm mồi, đèn cũng có thể đốt được mười năm. Đèn kia được làm thành hình con cá, vì vậy được gọi là đèn cá quỷ. Chỉ là, sau đó loài cá kia dần dần ít đi, đèn cá quỷ trở nên hiếm có.
Men theo thang đá ước chừng khoảng mấy chục bước, chân Cẩm Nhan đã đặt trên đất bằng. Hắc y nhân nhấn xuống một ngọn đèn cá quỷ cuối cùng trên vách tường bên phải, phía đầu giường đá lập tức đóng lại.
Trên đất bằng, hai bên lối đi đã đổi thành đèn cầy thông thường, hơi tối tăm một chút so với cầu thang đá, nhưng vẫn có thể phân rõ đường đi. Cứ như thế, hai người tiếp tục đi vào bên trong. Lối đi có vài đường rẽ, trong lòng Cẩm Nhan âm thầm ghi nhớ. Chờ sau khi đi qua ngã rẽ thứ ba, hai người đi qua một khúc ngoặt, trước mắt bỗng nhiên sáng rõ.
Trong mắt Cẩm Nhan sáng lên. Ngay tức khắc, tầm mắt đã bị Thanh Nhược hấp dẫn.
Thân thể Thanh Nhược tựa vào tường, hai cổ tay đều bị dây thừng trói, buông xuống ở hai bên, hạn chế khoảng cách đi lại. Y phục vẫn là áo mỏng màu xanh mặc khi đó, trên da cũng không có tổn thương. Mặc dù khí sắc không tốt, nhưng trên người cũng không có vết thương gì.
Tuy biết đối phương bắt Thanh Nhược chẳng qua là hướng tới mình, nhưng mấy ngày nay trong lòng Cẩm Nhan vẫn bất an, không phải trấn định như biểu hiện bên ngoài. Nàng sợ Thanh Nhược gặp chuyện không may. Nhược nhi mới chỉ là một hài tử, cần được bảo vệ, bị kinh sợ như thế đã là quá lắm rồi. Giờ phút này, thấy nàng bình yên vô sự, Cẩm Nhan mới yên lòng.
"Cẩm Nhan!" Thanh Nhược thấy Cẩm Nhan, dường như cực kỳ kích động, hướng Cẩm Nhan hô.
"Đừng sợ. Ta ở đây." Cẩm Nhan bình tĩnh an ủi Thanh Nhược.
Bỗng có tiếng cười vang lên.
Cẩm Nhan thu lại tầm mắt từ trên người Thanh Nhược, nhìn về hướng phát ra âm thanh.
Một nam tử trẻ tuổi mặc lan sắc trường bào bước ra từ chỗ tối ở góc nhà đá, dáng người cao ngất, trên mặt mang nửa mặt nạ bạch ngọc, chỉ lộ ra cái cằm hình cung tinh xảo.
Hắc y nhân vốn đứng bên cạnh, giờ đây thuận theo đi đến phía sau nam tử trẻ tuổi kia.
Cẩm Nhan nhìn nam tử đang chậm rãi bước tới, nhàn nhạt nói: "Ta đã đến."
Ý cười ở khóe môi nam tử không giảm: "Công chúa đối xử với mọi người quả thật tình chân ý thiết, không nghĩ vì một nha đầu mà đơn độc đi vào chỗ hiểm, thật đáng ngưỡng mộ."
"Không dám. Chỉ là không biết đã đắc tội công tử lúc nào, khiến cho công tử vì Cẩm Nhan mà phí tinh lực tính toán như vậy." Cẩm Nhan hỏi.
"Công chúa thông tuệ như thế, cần phải làm vậy. Nếu dùng phương pháp bình thường, sợ là không được công chúa để mắt." Nam tử đi tới trước mặt Cẩm Nhan, ngừng lại.
"Cần gì tốn công, bắt nàng làm chi, không bằng trực tiếp bắt Cẩm Nhan." Nam tử cao hơn Cẩm Nhan khoảng nửa cái đầu, lúc đến gần, Cẩm Nhan phải ngửa đầu mới có thể nhìn thấy đối phương mà nói chuyện. Tuy vậy, khí thế trên người Cẩm Nhan cũng không bởi vì tư thế này mà có bất kì thay đổi gì, trái lại còn lộ ra chút ngạo khí.
"Ta cũng muốn bớt chút chuyện trực tiếp bắt công chúa, đáng tiếc công chúa khó bắt, ta đành phải lấy lui làm tiến, bắt tiểu nha đầu này, thử vận khí một chút." Nam tử tựa như rất có kiên nhẫn, đối thoại cùng Cẩm Nhan.
"Ta chỉ có một nghi vấn, ngươi thuyết phục Ninh Tề Hạo như thế nào?" Cẩm Nhan mở miệng hỏi.
"Tất nhiên là bằng một giao dịch mà hắn cảm thấy đáng giá." Nam tử đưa tay ra, đầu ngón tay phủ lên chiếc cổ hơi ngưỡng lên của Cẩm Nhan, trong miệng cười nói "Công chúa hỏi chuyện không chút thú vị này làm chi, đêm xuân hiếm có vậy mà."
Ở bên cạnh, Thanh Nhược nhìn thấy nam tử kia muốn trêu chọc Cẩm Nhan, trong lòng nóng nảy, không nhịn được lên tiếng gọi Cẩm Nhan.
Nam tử nghe vậy, rất hứng thú mà bật cười, quay đầu nhìn về Thanh Nhược, nói: "Ta còn chưa làm gì, nha đầu đã đau lòng sao?"
Mấy ngày nay, sắc mặt Thanh Nhược vốn đã không tốt, giờ phút này càng trắng thêm mấy phần, bắt đầu giãy giụa. Nhưng trên tay bị dây thừng trói mấy vòng, lại là nút thòng lọng, càng giãy càng chặt.
"Không sao. Nhược nhi đừng cử động." Cẩm Nhan nhìn thấy trên tay Thanh Nhược một vòng màu đỏ, thấp giọng khuyên nhủ.
"Công chúa quả thật không sợ nhỉ." Bên môi nam tử ý cười càng lúc càng sâu, hơi cúi người, ngón tay đang kề trên cổ Cẩm Nhan bỗng nhiên chuyển một cái, tay phải ôm lấy chiếc cổ trắng ngần của Cẩm Nhan, từ từ nắm chặt lại "Ngươi nói thử xem, cổ nhỏ như vậy, có phải gập lại liền sẽ gãy hay không."
Ánh mắt Thanh Nhược nhìn chằm chằm tay của đối phương.
"Đúng vậy. Cho nên công tử nhớ phải cẩn thận một chút." Cẩm Nhan cũng không phản kháng, trấn tĩnh nói.
"Ừ. Cũng đúng." Nam tử gật đầu một cái nói, "Ta thật không nỡ để công chúa chết nhanh như vậy." Nói xong, bỗng nhiên hắn vung tay một cái, ném Cẩm Nhan thật mạnh vào tường đá.
Cẩm Nhan không biết võ, chỉ cảm thấy sau lưng đau nhức, lại trượt từ trên tường đá xuống đất. Cổ họng hơi ngứa, ho khan vài tiếng, ho ra chút máu.
"A, nhìn ta xem, trượt tay. Công chúa còn hảo?" Nam tử làm như rất vô tội, nhún vai nói.
Cẩm Nhan không để ý tới nam tử, chậm rãi đứng dậy, cau mày nhịn đau phủi bụi trên người, đồng thời ngẩng đầu nhìn về Thanh Nhược đang lo lắng nhìn nàng, lắc đầu một cái ý bảo không có chuyện gì.
Bỗng nhiên nam tử tiến lên, chỉ một cái chớp mắt đã đến trước người Cẩm Nhan, tay trái bóp lấy cổ Cẩm Nhan, ấn ở trên tường, nụ cười trên mặt hơi vặn vẹo, nói: "Công chúa ngay cả dáng vẻ đau đớn cũng mê người như thế." Cùng lúc đó, nam tử lấy ra môt cây chủy thủ từ trong ngực, từ từ dùng răng tháo đi vỏ dao, phun xuống đất, động tác lưu loát ưu mỹ, cuối cùng mới đưa lưỡi dao để trên vai Cẩm Nhan, nói: "Không biết dùng dao cởi quần áo, có phải sẽ càng thêm một chút tình thú hay không?"
Sắc mặt Cẩm Nhan vẫn như thường, nhìn nam tử không nói lời nào, tuy khóe môi dính máu nhưng cũng không giảm đi khí chất băng lãnh trên người.
Nam tử không nói không rằng đưa lưỡi dao trượt xuống dưới, dọc theo đầu vai Cẩm Nhan từ từ kéo một đường tới ống tay áo. Lưỡi dao sắc nhọn, áo ngoài màu đen cùng áo lót màu trắng lập tức theo mũi đao rời đi, lộ ra da thịt trắng nõn tinh tế. Chỉ trong nháy mắt, từng giọt máu tranh nhau trào ra. Huyết dịch theo cánh tay chảy xuống không ngừng, tràn đầy lòng bàn tay, cuối cùng tụ ở đầu ngón tay, nhỏ xuống từng giọt, rất nhanh trên đất đã tích một vũng máu nhỏ.
"Tuyết cơ nị phu, xích huyết Hồng Hà, thật là mê người." Nam tử nói xong, nhẹ di chuyển lưỡi dao, bỗng nhiên dùng sức đâm vào cổ tay trái của Cẩm Nhan.
"Đừng!" Thanh Nhược kinh hãi vô cùng, trơ mắt nhìn lưỡi dao thấm đầy máu, chảy qua cổ tay Cẩm Nhan, vài giọt máu bắn lên tường đá sau lưng.
Cẩm Nhan rên lên một tiếng, lông mày nhíu lại thật chặt.
Nam tử chợt cúi đầu, lè lưỡi liếm liếm vết thương trên đầu vai Cẩm Nhan. Khi hắn ngẩng đầu lên lần nữa, trên môi đã dính máu, chiếu lên mặt nạ bạch ngọc tuyết trắng, cả người hết sức yêu tà.
"Máu của công chúa quả thật ngọt ngào động lòng người như trong tưởng tượng của tại hạ." Nam tử liếm môi của mình, nói.
Mặt Cẩm Nhan không có bất kì biểu tình gì mà nhìn nam tử, rũ tay, đối với lời của hắn cũng không phản ứng.
Tay nam tử vẫn không dừng lại, ấn vào vết thương trên cổ tay rồi cắt lên trên, sức mạnh lại tăng lên một chút so với trước. Da Cẩm Nhan vốn đã nứt ra, trong nháy mắt lại tuôn ra càng nhiều máu hơn, thấm ướt áo đen bên ngoài, toàn bộ lòng bàn tay cũng bị nhuộm đỏ. Giọt máu tụ thành dòng máu nhỏ, theo mỗi ngón tay chảy xuống không ngừng, rất kinh người.
Một khắc kia, khi lưỡi đao đâm thủng da thịt Cẩm Nhan, Thanh Nhược cũng đã xụi lơ trên mặt đất, cả người đều run rẩy. Nước mắt xuôi theo gương mặt của nàng rơi xuống, gương mặt của hai người trước mắt cũng trở nên mơ hồ. Tiếng khóc khàn khàn vỡ vụn, trong miệng lẩm bẩm kêu tên Cẩm Nhan, hai tay bất lực cào mặt đất, mặc cho móng tay mài vào đất đến mức chảy máu .
Trong lòng Thanh Nhược tràn đầy tự trách cùng đau lòng. Đây hết thảy, đều bởi vì nàng không nghe lời Cẩm Nhan ở trong phòng, nên hôm nay mới liên lụy đến Cẩm Nhan.
"Công chúa quả thật tuyệt sắc, dáng vẻ quật cường lạnh lùng như thế, tại hạ nhìn cũng thấy thương xót." Ánh mắt nam tử xuyên thấu qua mặt nạ bạch ngọc nhìn sang, ánh mắt điên cuồng, bỗng nhiên cúi người xuống.
Cẩm Nhan quay đầu đi. Môi của nam tử liền rơi vào trên mặt Cẩm Nhan.
Nam tử cũng không thèm để ý Cẩm Nhan tránh né, vươn lưỡi liếm lên mặt Cẩm Nhan lần nữa. Trên môi ý cười chưa giảm, lưỡi dao trên tay cắt tới xương bả vai, bỗng nhiên dùng sức, đem chủy thủ đâm xuyên qua.
Cẩm Nhan nhắm mắt rên lên tiếng lần nữa, đau đến mồ hôi cũng chảy xuống, sợi tóc dính vào gò má, nhưng vẫn cắn chặt môi, không để cho mình kêu ra tiếng.
Nam tử khen: "Nhìn thật đau, công chúa quả là hảo tâm tính." Nói xong, quay đầu nhìn Thanh Nhược đã khóc đến cả người phát run, nói "Xem ra tiểu nha đầu đã tan nát cõi lòng rồi đây."
Sắc mặt Cẩm Nhan tái nhợt, những vẫn là dáng vẻ nhàn nhạt, cũng không nhìn Thanh Nhược, chỉ nhìn nam tử đối diện nói: "Ngươi hận ta."
Nam tử dường như giật mình, bỗng cười lên: "Vì sao lại nói ta hận ngươi? Ta rõ ràng rất yêu công chúa."
"Trong ánh mắt ngươi có hận." Cẩm Nhan nói "Ngươi rốt cuộc là người nào?"
Nam tử lên tiếng cười to, tựa như điên cuồng, bỗng nhiên rút ra chủy thủ, để trên cổ Cẩm Nhan: "Ngươi quả nhiên thông minh đến khiến người ta vừa yêu vừa hận như thế. Chỉ đáng tiếc, có lẽ ngươi vẫn phải chết ở trong tay ta. Tại hạ thật sự vinh hạnh."
Chiếc cổ trắng nõn đã bị ép ra vết máu, lưỡi đao nhấn vào từng chút.
Thanh Nhược yên lặng mà nhìn, trong lòng bị cảm giác vô lực bao phủ, cả người giống như nghẹt thở, không thể hô hấp.
Chính ngay lúc nghìn cân treo sợi tóc đó, bỗng nhiên Cẩm Nhan yên lặng nở nụ cười. 


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện