Thư Ký Riêng Toàn Giờ Của Tổng Giám Đốc

Chương 11-12



Chương 11: Ngã bệnh

“Có đúng không? Vậy thì tôi chờ đợi vào biểu hiện làm việc lát nữa của cô!” Cận Thế Phong nói xong, liền quay đầu đi không hề nhìn đến Yên Lam “Được rồi, cô có thể ra ngoài.”

Yên Lam lại một lần nữa cầm tài liệu mang vào phòng làm việc của Cận Thế Phong , bây giờ thì hắn không nói gì nữa, chỉ là yêu cầu cô pha một tách cà phê đem vào cho hắn.

Yên Lam đứng ở phòng nghỉ, nhìn thấy trước mắt là máy pha cà phê, rồi đột nhiên hình ảnh trong nháy mắt mơ hồ không rõ. Hai chân trở lên vô lực , đầu đau như muốn nổ tung ,làm sao vậy ? Lẽ nào nàng thực sự bị ốm rồi? Nghe thấy được tiếng vang từ máy pha cà phê, theo phản ứng Yên Lam muốn đi qua tắt nguồn điện, nhưng tiếp sau đó trước mắt lại tối sầm lại, rồi chuyện gì xảy ra tiếp theo cũng không còn biết nưã.

Cận Thế Phong đang ngồi trong phòng làm việc , đột nhiên nghe thấy tiếng “phù phù” từ phòng nghỉ truyền đến, liền ngay lập tức đứng đậy đi ra cửa, nhìn thấy Yên Lam ngã trên mặt đất, gương mặt Cận Thế Phong bỗng chốc trở lên trắng bệch.

Trong giây phút này, Thế Phong tưởng rằng bản thân đã phải mất đi Yên Lam, hắn ngay lập tức chạy đến, ôm lấy nàng từ trên mặt đất, bước thẳng về phiá thang máy. Trái tim của hắn đang run rẩy , tâm trí trở nên trống rỗng, nhưng mà hắn hiểu rõ hắn không muốn Yên Lam xảy ra bất cứ chuyện gì.

Đợi đến khi bác sĩ cuả bệnh viện khám xong, biết rằng nàng bất quá chỉ là do mệt nhọc quá độ mà ngất xiủ, Cận Thế Phong rốt cuộc mới thở dài được một hơi. Nhưng mà, hắn lại lập tức nhíu mày, mệt nhọc quá độ? Tại sao chứ? Hắn không nhớ rõ nàng có nhiều việc phải làm như vậy nha !!

Yên Lam chỉ nhớ được nàng phải đi đến tắt nguồn điện cuả máy pha ca phê, tiếp theo là trước mắt nàng tối sầm lại, rồi cái gì cũng không nhớ rõ nưã.

Cơ thể cảm thấy vô cùng mệt mỏi, giống như là vưà mới chạy bộ cả cây số, tòan thân đau nhức, muốn trở mình, xoay người nhưng làm sao cũng không cử động nổi. Trong lúc đầu óc còn chưa tỉnh táo, Yên Lam cảm thấy cực kỳ khó chiụ.

Không biết thời gian trôi qua mất bao lâu ,Yên Lam rốt cuộc cũng tỉnh lại.

Nàng mở mắt, mệt mõi rã rời đến cực điểm, đầu tiên nhìn thấy trần nhà trắng toát, rồi lại tiếp tục trông thấy một căn phòng toàn là maù trắng, cuối cùng cũng ý thược được bản thân là đang ở trong bệnh viện , nhưng mà vì sao chứ? Nàng làm sao lại tới bệnh viện.

Yên Lam chợt phát hiện bên cạnh đang có một người đang nằm úp mặt xuống giường, nhìn kỹ lại, hoá ra chính là Cận Thế Phong , vì sao hắn lại ở đây? Yên Lam một lần lại một lần chớp mắt nhìn, người trước mặt chính là không hề biến mất, vậy là đã nói lên đây là sự thật? “Keng” Yên Lam ngay lập tức bật dậy, bởi động tác quá nhanh và mạnh, cho nên trước mắt lại là một màu đen tối. Chờ cho đến khi Yên Lam mở mắt, không ngờ rằng laị nhìn thấy Cận Thế Phong đang ngồi yên bất động nhìn nàng.

Hoá ra do nàng ngồi xuống động tác quá mạnh, đã đánh thức Cận Thế Phong.

Ai có thể nói cho nàng biết, rốt ruộc là chuyện gì đã xảy ra chứ? Vì sao hắn, lại ở chỗ này.

Chẳng lẽ là chính hắn đã đưa nàng đến bệnh viện sao ? Nhìn kỹ một chút xung quanh phòng,

không thấy có ai khác, vậy hẳn là không sai rồi..

“Xin hỏi, cô đã hết ngây người chưa ? Nếu xong rồi, thì mời cô trả lời câu hỏi cuả tôi?” Giọng nói Cận Thế Phong trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên bên tai Yên Lam.

“Hả? Anh nói cái gì?” Yên Lam một chút cũng không nghe thấy.

Vốn dĩ Cận Thế Phong khi nhìn thấy Yên Lam tỉnh lại, định hỏi nàng cảm thấy trong người có khoẻ hay không, hay là vẫn còn thấy khó chiụ? Ai dè, người nào đó một chút cũng không thèm đếm xiả đến hắn, ngồi ở trên giường bệnh cứ đờ đẫn, ngây người ra.

 

Chương 12: Giấu đầu lòi đuôi

“Hả? Anh nói cái gì?” Yên Lam một chút cũng không nghe thấy.

Vốn dĩ Cận Thế Phong khi nhìn thấy Yên Lam tỉnh lại, định hỏi nàng cảm thấy trong người có khoẻ hay không, hay là vẫn còn thấy khó chiụ? Ai dè, người nào đó một chút cũng không thèm đếm xiả đến hắn, ngồi ở trên giường bệnh cứ đờ đẫn, ngây người ra.

Nhìn thấy vẻ mặt Yên Lam vẫn còn mơ mơ màng màng, Cận Thế Phong lập lại một lần nữa “Tôi hỏi cô cảm thấy trong người có khỏe không , hay là vẫn còn thấy khó chiụ, có cần tiếp tục gọi bác sĩ đến xem qua một chút không?”

“A, a , tôi khỏe lắm, không cần, không cần đâu” Yên Lam không cần suy nghĩ trước sau vội trả lời.

Cận Thế Phong nhíu mày nhìn nàng “Cô chắc chứ” giọng nói có vẻ như là có chút không tin tưởng nàng.

“Đó là đương nhiên rồi , cơ thể là của tôi , có bệnh hay không tôi còn không rõ hay sao chứ?”. Yên Lam tay vỗ ngực nói, “Xùy” Cận Thế Phong bị bộ dạng cuả Yên Lam làm cho bật cười.

Yên Lam cuí đầu ngại ngùng hỏi “Anh vì sao lại ở đây ?”

“Là tôi đưa cô tới bệnh viện, đương nhiên tôi phải ở đây rồi “ Cận Thế Phong nhìn Yên Lam, vẻ mặt “người hỏi” như hàm ý bảo đây là lời nói thưà.

“Không phải, ý tôi nói là, anh vì sao còn chưa về nhà, đã trễ thế này rồi.” Yên Lam nhìn đồng hồ trên tường, kim dài đã chỉ đến 2h sáng.

“Cô còn chưa tỉnh lại, tôi làm sao có thể rời khỏi đây” Cận Thế Phong hình như vưà nghĩ ra cái gì đó, liền nói tiếp, “Bác sĩ nói cô vì mệt nhọc qua độ nên mới ngất xỉu, tôi nhớ kỹ cô cũng không có quá nhiều công việc! Tại sao lại bị như vậy ?”

Yên Lam buồn bã cúi đầu, trầm giọng, nói : “Đây là việc riêng của tôi anh không cần phải….biết !!”

“Cái gì bảo tôi không cần phải…. biết ?” Cận Thế Phong tức giận nói.

“Cho dù anh là cấp trên cuả tôi thì anh cũng không có cái quyền quản việc riêng cuả cá nhân tôi, không phải sao?! Hơn nưã, anh cũng không phải là gì cuả tôi, tại sao laị muốn quan tâm tôi như vậy!” Yên Lam bình tĩnh nói, cô không muốn lại cùng hắn dính dáng đến bất cứ loại quan hệ nào.

“Tôi không là gì cuả cô, thì không thể hỏi sao?” Sắc mặt Cận Thế Phong nhanh chóng xám đen. “Vậy người nào thì có thể hỏi?! Chẳng lẽ chỉ có có bạn trai cuả cô mới được quyền hỏi !!”

“Á, anh đang nói cái gì vậy ?” Yên Lam một chút cũng không nghĩ tới, sao lại nói đến bạn trai chứ?

“ Tôi hỏi cô có hay chưa có bạn trai?”

“Tôi nghe thì hiểu anh đang nói cái gì rồi, anh không cần phải lặp lại như vậy, nhưng cái chính là việc tôi có bạn trai hay chưa có liên quan đến chuyện này sao?”

“Trả lời tôi, nói, rốt cuộc là có hay là không!” Cận Thế Phong cũng không biết bản thân mình tại sao lại quan tâm để ý chuyện cô ấy có bạn trai hay chưa như vậy.

Yên Lam vưà thở hổn hển vưà trừng mắt nhìn hắn, không rõ cái người đàn ông trước mắt rốt cuộc là đang xảy ra chuyện gì. “ Tôi bây giờ, căn bản là không có bạn trai! Cũng không có ý nghĩ đi tìm người đàn ông nào, tôi chỉ cần tiền, anh nghe rõ rồi chứ hả? Bây giờ anh cũng không thể chuyên tâm một chút nói chuyện cùng tôi, chúng ta là đang nói về việc anh không được phép quản việc riêng cuả cá nhân tôi, chứ không phải…”

“Cô rất cần tiền?” Cận Thế Phong không để Yên Lam nói hết, thì sắc mặc đã lạnh lùng nghiêm nghị cắt ngang lời nàng, thật đúng là dấu đầu lòi đuôi mà, nàng tiếp cận hắn là có mục đích.

“Đúng” Yên Lam có phần sợ sệt lui lại một bước, nàng vô cùng ân hận việc bản thân vưà đối với hắn không kiềm chế được mà thét lên.

“Vậy cô tiếp cận tôi bao lâu nay cũng vì tiền?” Đôi mắt hắn dần tối sầm lại.

“Có thể nói là như vậy” Nếu như không phải vì mười vạn tệ kia, nàng nghĩ mình cũng sẽ không làm ở đó.

Nàng luì dần về phiá sau, Cận Thế Phong lại bước lên ép sát, Yên Lam có thể rành rành rõ rõ cảm nhận được cả người Cận Thế Phong tỏa ra sự giận dữ, nàng có phần sợ sệt, trông Cận Thế Phong tức giận như lúc này giống hệt như một con sư tử.

“Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi được chưa? Tất cả đều là tôi sai, tôi không nên hét lớn lên như vậy…” Yên Lam cứ buớc luì về mép giường, đến khi không còn đường lui nưã, nàng ngay lập tức nhắm mắt lại, hắn sẽ nổi giận đánh nàng sao?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện